Thứ Tư, 10 tháng 11, 2021
REVIEW: RẮC RỐI LÀ CHUYỆN NHỎ - STYLO FANTÔME
Chủ Nhật, 1 tháng 8, 2021
NHỮNG KẺ HẮC ÁM - ĐOẠN KẾT
Phần kết
“Dừng lại
đi.”
“Em mới dừng
ấy.”
“Em có làm
gì đâu. Dừng lại!”
“Em có máu
buồn đâu phải lỗi do anh.”
“Thề có
chúa, nếu anh không---”
“Hai người đây rồi!” giọng nữ the thé hét
lớn. Một cô nàng tóc nâu trong bộ đầm maxi bồng bềnh đi nhanh về phía họ, tay vẫy
vẫy. Theo sau cô ta là một người đàn ông.
“Ố ồ, chúng ta bị bắt được rồi.”
“Ngài Ford,
người phụ nữ đáng yêu này là Shannon Cork,” cô nàng tóc nâu, tên Carmen Enger,
giới thiệu họ với nhau. “Và đây là chồng cô ấy, Michael Cork.”
Người phụ nữ
được giới thiệu là Shannon nở nụ cười rạng rỡ, bắt tay với Ngài Ford. Người đàn
ông là chồng cô cũng mỉm cười, nhưng không đưa tay ra. Thay vào đó, anh vòng
tay quanh eo vợ mình.
“Quả là vinh
hạnh! Tôi rất vui được gặp cô, Cô Cork. Phải nói là tôi rất thích---” người đàn
ông bắt đầu nói, nhưng người chồng đã giơ tay cắt ngang.
“Tôi xin lỗi,
rất xin lỗi, nhưng anh có thể thứ lỗi cho chút tôi một chút không? Tôi quên mất
mình có chuyện cần nói với vợ,” anh xin lỗi, kéo kéo cô và bước lùi lại. Nhưng
cô vẫn đứng yên.
“Nhưng anh
yêu, Carmen chỉ vừa đưa anh ấy sang đây thôi mà, chúng ta không thể---”
“Làm ơn mà, Shannon.”
Cô nhìn anh
chằm chằm trong một giây, đôi môi mím chặt, sau đó thở hắt ra và quay sang các
vị khách của họ. Xin được thứ lỗi và hứa sẽ quay trở lại. Sau đó, cô theo anh
ra khỏi phòng. Anh giữ chặt cánh tay cô và kéo cô đi vòng qua toà nhà, lôi cô
ra ngoài bãi biển.
“Thế là thế
nào?” Cô rít lên, đánh vào tay anh khi họ đã đi khuất tầm nhìn những người
khác.
“Khi anh bảo
là muốn nói chuyện với em, có nghĩa là anh muốn nói chuyện với em ngay lập tức,” anh giải thích. Cô đảo mắt.
“Em không
nói chuyện đó.”
“Vậy thì
chuyện gì?”
“Em ghét bị anh gọi là Shannon.”
Constantine
bật cười lớn. Giọng cười mà cô yêu thích vô cùng.
“Em muốn anh
phải làm gì? Anh đâu thể gọi em bằng tên thật được.”
Dulcie thở
dài và bước ra xa khỏi anh, tiến đến chỗ một cây cọ bị ngã ở rìa bãi biển. Cô
ngồi xuống nền cát và tựa vào thân cây.
“Trời ạ, sao
em lại đồng ý cái tên Shannon chứ. Nghe thật…yểu điệu,” cô phàn nàn. Anh lại cười và ngồi xuống cạnh cô.
“Này, anh
thích tên Shannon. Khi đó chúng ta đang vội mà. Lần sau nếu cần phải lẩn tránh
luật pháp, chúng ta sẽ lên kế hoạch kĩ càng hơn, và em có thể chọn bất kì cái
tên nào em muốn.”
Chỉ mất khoảng
mười hai giờ đồng hồ lái xe từ Fuller đến Miami. Họ đã phải dừng lại ở Roanoke,
Virginia để cô được khâu vết thương. Anh đã đâm sát rìa lồng ngực cô, không hề
trúng với bất kì cơ quan nội tạng nào, nhưng máu vẫn chảy lênh láng.
Con đã mua
danh tính mới cho cả hai ở Miami. Khi đó, cô đang ở trạng thái mơ mơ màng màng
do thuốc giảm đau, nên mãi đến lúc họ đáp xuống đảo Martinique của Pháo, cô mới
biết mình có tên mới.
Nhưng thật
ra thì, được sống một cuộc đời hoàn toàn mới ở vùng Caribbean, cùng với người
đàn ông cô yêu, nơi mà không ai biết Dulcie của ngày xưa, nơi cô có thể là bất kì ai mà cô muốn, cũng xem là một sự
đổi chác công bằng cho một cái tên mà cô chả mấy bận tâm.
“Thế chuyện
khẩn cấp là gì vậy? Sao lại kéo em ra ngoài này? Người đàn ông đó sẽ mua gì đó
đấy,” cô nói, hất đầu ra hiệu về phía toà nhà mà họ vừa rời khỏi. Ánh sáng và
âm thanh truyện trò lan tràn trong không khí của buổi đêm. Đây là một buổi triển
lãm nghệ thuật, được một trong những xưởng tranh hàng đầu ở Martinique tổ chức.
Dulcie chính là nghệ sĩ chủ đạo của buổi triển lãm.
“Thì sao?
Chúng ta đâu cần tiền,” Con nhắc cô nhớ, sau đó nằm thượt ra ngay cạnh cô trên
bãi cát.
“Vấn đề
không phải là tiền, Con. Chỉ là thật tốt khi biết được tác phẩm của em được
treo trong nhà ai đó,” cô cố giải thích. Anh khịt mũi và kéo lớp vải đầm mỏng
như sa của cô lên, để lộ ra bộ bikini trắng cô mặc bên dưới đó.
“Ý em là tác
phẩm của Shannon Cork được treo trong
nhà ai đó à,” anh chỉnh lại. Cô đánh nhẹ vào gáy anh.
“Đừng khiến
em làm anh đau nhé.”
“Ồ, cứ nói
chuyện kiểu đó đi, chúng ta sẽ không quay lại buổi tiệc được nữa đâu.”
Anh rải những
nụ hôn lên bờ hông cô, tiến dần lên vết sẹo xấu xí nằm ở một bên thân mình cô.
Đã một năm trôi qua, nhưng nó vẫn còn rất nhạy cảm. Vết sẹo nổi bần bật trên
làn da ngăm đen hiện tại của cô. Vẻ rám nắng đó vô cùng hợp với mái tóc nâu mà
cô đã nhuộm. Anh hôn lên cả vết sẹo kia.
“Sao anh phải
làm nó to thế này chứ,” cô thở dài, chải những ngón tay qua tóc anh.
“Cảm ơn trời
vì Matt đã mang theo con dao đó – con dao gấp bé tí mà anh định dùng sẽ không để
lại được dấu vết đẹp thế này đâu.”
“Đẹp sao?
Con à, nó to khủng khiếp, và em cứ
nghĩ nó sẽ không ngừng chảy máu đấy.”
“Mấu chốt là
ở đó – họ phải tin rằng em đã chết rồi, rằng anh đã giết em,” lần thứ một trăm,
anh đưa ra lời giải thích.
“Lần cuối
cùng xem tin trên mạng, em thấy họ vẫn để mở vụ án đấy,” cô nói. Anh khịt mũi.
“Phải rồi,
và lần cuối cùng anh đọc tin, hồn ma của em vẫn nằm trong top những điểm thu
hút mới nhất ở Tây Virginia. Nhiệm vụ cực kì thành công, Dulcie ạ.”
Cô bật cười
và nằm duỗi người bên anh trên mặt đất.
“Vô cùng tuyệt
diệu. Chúng ta vô cùng tuyệt diệu,”
cô thở dài, lướt tay lên vết sẹo trên da mình.
“Chúng ta tỏa
sáng như những ngôi sao vậy, cô gái nhỏ,” anh tán thành, những ngón tay anh lướt
theo tay cô.
“Anh biết
không, em thật sự rất thích vết sẹo,” cô thừa nhận.
“Tốt. Nhờ cú
đâm đó em mới chịu thừa nhận em yêu anh,” anh nhắc cô nhớ.
“Lời đó cần
được nói ra khi đổ máu mà,” cô thì thầm.
“Chà, đêm đó
em chắc chắn đổ rất nhiều máu.”
“Em yêu anh
nhiều chừng đó đấy.”
Rồi anh hôn
cô. Kể cả sau một năm. Kể cả sau khói lửa, giết người, sống trong bóng tối, yêu đương trong bóng tối, hôn anh vẫn
mang cảm giác giống hệt thời cô mười bảy tuổi. Như thể tất cả những điều yêu
thích của cô hoà làm một. Như thể mọi giấc mơ, mọi cơn ác mộng, cô từng có.
Vẫn là cảm giác cổ tích đó.
“Anh đã rất
muốn hỏi em chuyện này,” anh thầm thì, thay đổi tư thể để nằm lên người cô.
“Hmmm, là gì
thế?” cô hỏi, ngửa đầu ra sau để anh có thể hôn lên cổ cô.
“Anh muốn biết,”
anh thì thào, lưỡi di chuyển giữa hai bầu ngực cô. “Khi nào chúng ta lại được
làm kẻ xấu lần nữa?”
Cô cười tươi
rói.
Thứ Năm, 22 tháng 7, 2021
NHỮNG KẺ HẮC ÁM 30
30
Thị trấn
Fuller nhỏ bé, ở Tây Virginia, bị rúng động bởi một chuỗi những sự việc diễn ra
vào tối muộn hôm Thứ Ba.
Một cuộc gọi
đến 9-1-1 yêu cầu đưa xe chữa cháy đến dinh thự nhà Masters, toàn bộ toà nhà đã
chìm trong biển lửa khi họ đến nơi. Khi vẫn còn chưa kiểm soát được sự thể thì
một cú điện thoại thứ hai gọi đến – trạm xe lửa cũ cũng đang bốc cháy. Một chiếc
xe cứu hoả thứ hai được điều đến để giải quyết việc đó. May thay, ngọn lửa kia
dễ giải quyết hơn, và đến sáng, các nhân viên điều tra đã có thể xem xét khu vực
bên trong đã bị huỷ hoại bởi khói.
Phải đến gần
cuối ngày hôm sau, họ mới có thể vào được bên trong nhà Matsers, và thứ họ tìm
thấy không hay ho chút nào. Có ba xác người trong đống đổ nát, tất cả đều bị
thiêu cháy trầm trọng. Ngài Jebediah Master được nhận diện dễ dàng nhờ hồ sơ
nha khoa, nhưng có một chuyện rất kì lạ. Các điều tra viên sau đó đã quả quyết
rằng, Ngài Masters đã chết từ lâu trước khi vụ cháy xảy ra. Thêm nữa, vụ hoả hoạn
rõ ràng không phải một tai nạn – nền đất xung quanh khu vực phía sau ngôi nhà ướt
đẫm xăng, và các thùng kim loại đựng xăng bị cháy xém cũng được tìm thấy trong
một vài căn phòng.
Chiều cao của
hai xác người còn lại hoàn toàn loại trừ khả năng Constantine Masters là một
trong số đó, nhưng không ai từng nhìn thấy anh chàng kể từ ngày vụ cháy xảy ra.
Ngay lập tức, anh trở thành tình nghi số một, quả là một cú sốc với toàn bộ thị
trấn.
Thật ra là,
chỉ một phần thị trấn thôi.
Jared Foster
đã đứng ra quả quyết rằng Constantine chính là người gây ra vụ cháy, hơn nữa,
anh cũng đã làm gì đó với Dulcie Travers, cô gái được cho là đang hẹn hò với
Con. Jared khẳng định Dulcie đã đến tìm anh ta và thừa nhận đang sợ hãi Con, anh
ta cũng đã đích thân chứng kiến cách hành xử kì quặc của Con với cô.
Xác người
anh cùng mẹ khác cha của Dulcie, Matthew Reid, được tìm thấy trong trạm xe lửa.
Hắn ta đã bị giết chết một cách dã man. Rất nhiều vết máu được tìm thấy ở hiện
trường, nhưng không phải tất cả đều từ thương tích của Matthew. Kết quả xét
nghiệm cho thấy máu trên ban công và máu trên nắm tay của Matt đều thuộc về
Constantine Masters. Một mảnh răng vỡ của Con cũng được tìm thấy, chứng tỏ đã
có ẩu đả xảy ra.
Xét nghiệm
cũng nhanh chóng hé lộ phần lớn máu là của Dulcie Travers. Có cả một vũng nhỏ
trên tầng hai, sau đó là là một vệt kéo dài dẫn xuống cầu thang, ra khỏi cửa và
đến tận phần đường sắt giao với đường bộ. Từ nơi đó, vệt máu biến mất vào trong
rừng.
Rất nhiều cuộc
điều tra đã được tiến hành để tìm hiểu chuyện gì đã xảy ra. Mẹ của Dulcie đã thừa
nhận rằng, vào ngày xảy ra vụ cháy, con gái bà ta đã đến và hành xử rất lạ thường.
Rằng con trai bà ta cũng có nói gì đó khá kỳ quặc về cặp đôi. Cảnh sát bang được
huy động, nhưng không có kết quả. Trong khi vụ cháy ở nhà Masters và trạm xe lửa
được khẳng định là hành động cố ý, vẫn không có chút manh mối nào về chuyện đã
xảy ra với cặp đôi trẻ tuổi.
Dĩ nhiên là
có nhiều lời bàn tán. Rằng đây là một vụ buôn bán ma tuý bất thành. Rằng Con đã
phát điên và giết chết Dulcie, sau đó tự sát, để mặc xác của họ cho đám gấu rừng.
Hay anh đã chôn xác cô trong rừng rồi bỏ trốn; cả tài khoản ngân hàng của anh
và cha anh đều đã được rút sạch. Đó có vẻ là kịch bản hợp lý nhất.
Cả thị trấn
bị rúng động trong một thời gian dài, nhưng khi mùa hè chuyển thành mùa thu,
câu trả lời vẫn biệt tăm, và khi thu chuyển thành đông, mọi chuyện chìm vào
quên lãng. Dinh thự Masters bị tháo dỡ, và đến hè năm sau, trạm xe lửa cũ đã trở
nên nổi tiếng vì bị ám. Người ta kéo đến từ khắp nơi trong bang để xem có thể
nhìn thấy hồn ma của cô gái trẻ hay không. Một linh hồn không được an nghỉ, bị
đoạ đày phải lang thang trong nhà ga sau khi bị người yêu sát hại.
Ngay sau vụ
cháy, Jared Foster đã ly dị trong âm thầm. Anh ta giành được quyền nuôi con gái
và dọn đến sống trong một căn hộ nhỏ. Sau đó, anh ta cũng giành được quyền nuôi
đứa con trai mới sinh. Rồi anh ta bắt đầu dành dụm tiền, đến mùa hè tiếp theo,
anh ta đã có đủ tiền để chuyển đi. Anh ta sẽ rời khỏi Fuller. Điều mà lẽ ra anh
ta nên làm ngay sau khi tốt nghiệp. Điều mà lẽ ra Dulcie nên làm.
Và khi lái
xe ngang qua trạm xe lửa cũ, anh ta lướt mắt nhìn khắp nơi. Nhẹ nhàng nhấc chân
khỏi chân ga. Có một khung cửa sổ trên tầng hai, và trong một giây, anh ta nghĩ
mình đã nhìn thấy có người đứng đó. Một người với mái tóc vàng sẫm và đôi mắt
sáng màu hổ phách. Một người luôn tồn tại ở một phân tầng khác so với anh.
Anh xin lỗi vì đã không thể giúp được
em, Dulcie, nhưng dù sao đi nữa…cảm ơn em vì đã giúp anh.
Thứ Hai, 12 tháng 7, 2021
NHỮNG KẺ HẮC ÁM 29
29
Cành và nhánh cây quất vào mặt cô, cắt vào hai bàn chân trần của cô khi Dulcie lao như bay trong rừng. Cô đang hít thở nặng nhọc, cố chạy nhanh nhất có thể. Cô có cảm giác như mình đã chạy rất lâu rồi, nhưng sự thật cô biết mình vẫn chưa chạy đủ xa. Vẫn chưa.
Khi chạy đến
được bìa rừng, cô bất ngờ hét lên vì bị trượt chân và ngã xuống sườn đồi. Hay
nói đúng hơn là một con đường được đắp cao. Cô ngã lộn nhào qua những bụi cây
và thảm cỏ cho đến khi va mạnh vào thứ gì đó rất cứng. Cô rên rĩ xoa xoa xương
sườn rồi quỳ gối dậy. Nhìn xuống xem mình đã va phải thứ gì.
Đường ray xe
lửa. Cô đã chạy thẳng đến chỗ đường ray xe lửa. Nhà Con chỉ cách trạm xe lửa bỏ
hoang khoảng hai dặm, và khi cô ngẩng đầu lên, toà nhà to lớn lù lù hiện ra trước
mặt cô. Cô quệt mặt rồi đứng lên và lại tiếp tục chạy. Lao nhanh xuống đoạn giữa
đường ray.
Cô đẩy người
leo lên thềm sân ga và băng qua nó. Cánh cửa đầu tiên cô chạy ngang đã bị khoá
– có ai đó đã quấn dây xích quanh tay vịn cửa và khoá lại bằng ổ khoá. Cô lớn
tiếng chửi thề và nhanh chóng tiến đến cánh cửa tiếp theo, chỉ để phát hiện ra
nó cũng đã bị xích lại nốt. Chuyện này thật bất ngờ; nếu tất cả cửa đều bị
khoá, cô không chắc mình phải làm gì nữa.
Nhưng đến
cánh cửa cuối cùng, nó lại đột ngột mở tung ra trước cả khi cô chạm tay vào nắm
cửa. Cô thét lên khi một cánh tay thò ra và tóm lấy phía trước áo thun của cô.
Rồi cô bị lôi vào bên trong toà nhà.
“Mày đang
làm cái đếch gì ở đây,” một giọng nói rít lên bên tai cô và một cánh tay quấn
quanh cổ họng cô. Ban đầu cô thấy hơi sốc, nhưng khi nhận ra chủ nhân của giọng
nói kia, cô liền thở phào nhẹ nhõm.
“Matt. Tạ ơn
trời,” cô thì thào, nắm chặt lấy cổ tay hắn ta. Hắn kéo cô lùi sâu hơn vào bên
trong nhà ga.
“Đến để giết
luôn tao à!?” Hắn hét lên. Cô lắc đầu.
“Tôi nói rồi.
Tôi đã cảnh báo anh rằng anh ấy điên lắm,” cô nhanh chóng nói. “Anh ấy đã thiêu
rụi căn nhà, để xoá hết bằng chứng. Tôi đã bỏ chạy.”
“Thằng chó
đó đã giết bạn bè của tao,” giọng hắn bỗng trở nên run rẩy. Matt đang sợ. Cô nhắm
mắt lại trong một giây.
“Tôi biết.
Anh ấy cũng sẽ giết luôn tôi,” cô thì thầm.
“Mặc xác
chuyện đó. Mặc xác tất cả đi,” hắn gầm ghè rồi đột ngột buông cô ra. Cô hơi loạng
choạng, sau đó xoay lại nhìn hắn tiến về phía cầu thang. Cô định đi theo, nhưng
lại kêu lên đau đớn vì bị thứ gì đó cắt vào bàn chân.
Kính vỡ
vương vãi khắp mặt sàn – chắc chắn Matt đã đập vỡ cửa sổ để vào được bên trong
toà nhà. Cô thận trọng nhón chân tránh những mảnh vỡ khác, để lại phía sau những
giọt máu khi bước lên cầu thang.
“Anh đang
làm gì vậy?” Cô hỏi, cố căng mắt ra để nhìn rõ hắn ta. Dù được ánh sáng từ những
được ngọn đèn trên đường cao tốc rọi vào, bên trong vẫn tối mù.
“Tao cần thứ
này,” hắn hằm hè, và khi tiến đến đứng cạnh hắn, cô nhìn thấy trên tay hắn là một
ống thuỷ tinh nhỏ. Nó có phần đuôi phình to ra như một cái bát lớn, hắn bật bật
lửa và hơ phía bên dưới đó.
Lạy chúa, hắn đã nhìn thấy bạn mình bị
giết, vậy mà vẫn có thể đến đây để phê pha. Không biết hắn có nghe thấy âm
thanh bên ngoài không nhỉ?
“Chúng ta phải
làm gì đây!?” Cô đột ngột gào lên, ngồi sụp xuống ngay cạnh hắn. Giọng cô lan
khắp toà nhà cũ kĩ, vang vọng xuống những bậc thang.
“Mẹ kiếp,
tao không biết! Nó là thằng bạn trai điên loạn của mày mà!” Hắn rít. Cô gật đầu
và bắt đầu gặm cắn móng tay.
“Tôi không
biết. Tôi không hề biết kết cục sẽ như thế này,” cô lầm bầm, liếc nhìn xung
quanh. Tìm kiếm một món vũ khí. Nhưng chẳng có gì cả. Matt đang quỳ trên một
chiếc đệm trông cực kì bẩn thỉu, với một tấm ga nhàu nhĩ bên trên đó. Thêm vài
quyển truyện tranh cũ và một số hộp đựng thức ăn, tất cả chỉ có thế. Không có
gì hữu dụng cả.
“Nó sẽ không
động vào chúng ta được đâu,” Matt hít thêm một hơi thuốc nữa. “Nó đếch có thể
chạm vào tao. Ở đây thì không. Tao đã bảo nó đừng đến nhà của tao rồi.”
Dulcie nghe
thấy một tiếng ồn khác nữa và quay ngoắt đầu lại, nhìn phía sau mình. Họ đang
núp dưới dãy ban công nhìn xuống tầng dưới nhà ga. Nó cũng che mất đi tầm nhìn
phía cầu thang của cô. Thật nhẹ nhàng, cô bắt đầu lùi về phía bức tường ở đằng
xa.
“Anh không
hiểu đâu,” cô thì thào, từ từ di chuyển cách xa Matt hơn.
“Ồ, tao hiểu
chứ,” hắn vừa ho vừa nói, sau đó rít thêm một hơi nữa từ ống thuỷ tinh.
“Đây là nhà của anh ấy.”
Một khung cửa
sổ ở tầng dưới bị đập vỡ, khiến Dulcie giật mình hét lên. Cô nép sát vào tường
và co người lại như một quả bóng. Nhưng Matt thì đã tìm được nguồn sức mạnh mới
từ lượng chất kích thích đang chảy tràn trong cơ thể. Hắn nhảy bật dậy và
nghiêng người qua ban công.
“Mày muốn kiếm
chuyện với tao à!? Không còn trốn trong phòng tối nữa sao, thằng nhà giàu!” Hắn
hét lớn. Có tiếng nện rầm rầm vang lên từ bên dưới họ, một vật gì đó bằng kim
loại đang liên tục dộng xuống nền đá hoa cương.
“Mày là người
đã ngắt nguồn điện,” giọng của Con vang đến chỗ họ. “Tao vẫn có thể giết được bạn
bè của mày dù đèn sáng mà.”
“Thằng chó
chết, tao sẽ phanh thây mày ra,” Matt đe doạ, và Dulcie hơi kinh ngạc khi hắn
rút một con dao lớn từ bên trong quần ra. Nhìn lại lần nữa, sự ngạc nhiên của
cô chuyển thành một cơn sốc – đó là dao của Con, trong nhà bếp của anh. Rất dễ
nhận ra vì đó là một con dao cực kì đặc biệt. Hiệu Wolfgang Puck, sắc lẻm, và
toàn bộ con dao – từ lưỡi cho đến cán – đều có màu đỏ tươi. Đó cũng là con dao
Con đã dùng để cắt dây cho cô sau khi trói cô vào khung giường. Chắc chắn Matt
đã đánh cắp nó khi đi rình rập quanh ngôi nhà.
“Cô ấy có
trên đó không?”
“Ai!?”
“Cô Gái
Quàng Khăn Đỏ,” Con bật cười. Matt liến nhìn xuống cô, và cô vòng hai cánh tay
quanh đầu gối.
“Có. Bạn gái
của mày đã chạy đến chỗ tao đấy. Cảm thấy sao hả, đồ tâm thần?”
“Cảm thấy
tao cần phải lấy lại tài sản của mình.”
“Thử xem, đồ
chó chết. Mày thử xem!”
Dulcie đã di
chuyển đến gần nơi đối diện cầu thang, như thế cô có thể nhìn thấy được khi nào
thì Con bắt đầu đi lên. Mái tóc nâu rối bù của anh hiện ra, sau đó là gương mặt
anh, nhưng trời quá tối nên không thể nhìn thấy được cảm xúc trên đó. Khi nhìn
thấy vồng ngực anh, cô suýt nữa thì bật cười – anh đã ăn mặc chỉnh tề trước khi
đến trạm xe lửa, trên người anh là chiếc áo khoác gắn huy hiệu, chiếc áo từ thời
trung học. Trông anh giống hệt trong
bức tranh cô đã vẽ, rất nhiều năm về trước.
Bóng đen
mang hình dáng người đàn ông, xuất hiện và làm những điều cực kì xấu xa giữa
màn đêm. Cô không mặc áo có mũ, nhưng áo cô đã bị nhuốm sắc đỏ. Dính đầy máu
tươi.
Cũng khá giống rồi.
“Hắn ta có
chạm vào em không?” Con hỏi khi vừa lên hết cầu thang.
“Không,” cô
thì thào.
Anh quay về
phía Matt, và cuối cùng cô cũng nhìn thấy thứ đã gây ra âm thanh ầm ầm ban nãy.
Anh đã mang theo chiếc xẻng ở nhà, chính là chiếc xẻng cô đã dùng để phá cửa
thoát ra khỏi phòng. Là chiếc xẻng anh đã dùng để đào xác cha mình lên. Anh để
cho lưỡi xẻng cạ trên mặt đất trong lúc bước đi, ngang qua chỗ cô đang ngồi.
“Mày nghĩ thứ
đó dọa được tao à!?” Matt hét to hết mức có thể, nước bọt văng phì phì từ miệng
hắn. “Lại đây, thằng khốn! Lại đây!”
Con vung xẻng,
hất con dao ra khỏi tay gã đối diện. Nó bay ‘hạ cánh’ xuống tấm đệm trong góc
phòng, nhưng Matt thì lại chẳng có vẻ gì là sợ hãi. Hắn vung tay còn lại và đấm
thẳng vào một bên đầu của Con. Chiếc xẻng rơi xuống đất và Matt ra đòn thêm lần
nữa, khiến anh loạng choạng lùi về sau. Dụng cụ làm vườn kia bị đá văng đi, trượt
trên sàn cho đến khi dừng lại trước mũi chân cô. Cô nhắm nghiền hai mắt lại một
lúc.
Không sao đâu. Tất cả sẽ ổn thôi. Ổn
thôi. Ổn. Hai chữ cái nhỏ bé đổi lại ba từ ngắn ngủi kia. Mọi chuyện chắc chắn
phải ổn.
Khi Dulcie mở
mắt ra, hai người thanh niên đang vật lộn với nhau. Rõ ràng Con là người to con
hơn, mạnh hơn, nhưng Matt đã được ‘bơm đầy’ ma tuý, hắn đã không còn biết đau nữa
rồi. Nên khi Con tung cú đấm vào mặt hắn, gã nghiện hút vẫn không hề hấn. Hắn
gào lên và xông về trước, đâm thẳng vào Con, khiến cả hai bị đẩy về sau.
Họ bấp bênh
nơi đầu cầu thang, và Dulcie hét lên khi thấy hai người có nguy cơ ngã xuống.
Nhưng Matt đã tóm lấy vạt áo khoác của Con và ném anh sát vào ban công. Ngay lập
tức, hắn liên tục thoi vào người thanh niên to con hơn, giáng những cú đấm xuống
khắp nơi trên cơ thể anh.
“Giờ thì ai
sợ ai, hử? Ai sẽ bị giết đây!?” Matt gào thét. Hắn tung cú đấm móc vào quai hàm
Con, và Dulcie nhìn thấy máu phun lên trong không khí.
Cô chầm chậm
đứng lên, và qua vai Matt, cô nhận ra, con sói lớn độc ác thật sự có thể đổ
máu. Nó đang chảy ra từ miệng anh, rỉ dọc xuống một bên má anh. Thế nhưng, anh
vẫn nở nụ cười tuyệt đẹp đó. Để lộ ra những chiếc răng nanh mà cô biết có thể
nuốt chửng mình rất nhanh.
“Sẽ rất khó
để tao giết mày…trong khi mày đã chết rồi,” Con thở dài. Matt hét lớn và đấm
vào mạng sườn, khiến anh phun ra nhiều máu hơn nữa.
“Đồ tâm thần chết tiệt! Tao không sợ mày
đâu!” Matt gào thét.
Có tiếng rin
rít chói tai vang lên trong không gian nhỏ hẹp. Là âm thanh cọ xát ban nãy.
Dulcie bước tới vài bước, cho đến khi cô đứng ngay phía sau Matt, và nhìn xuống
Con. Đôi mắt xanh to tròn của anh cuối cùng cũng khoá chặt mắt cô khi anh nhìn
cô.
“Tốt, bởi vì
tao không phải người mày nên sợ,” anh
thì thầm.
Matt chỉ vừa
ngoảnh nhìn qua vai khi Dulcie hét lên và vung xẻng. Mặt phẳng của lưỡi xẻng đập
thẳng vào mặt hắn, đủ mạnh để khiến hắn văng ngược ra sau. Người hắn vừa va vào
tường thì cô lại ra tay lần nữa, lần này đập thẳng vào ngực hắn. Matt kêu lên
đau đớn, nhưng cô đã chẳng còn nghe thấy gì nữa. Chiếc xẻng đập thẳng xuống đầu
hắn, khiến hắn ngã khuỵu.
“Không chịu
để cho tôi yên!” Cô hét lên, chậm rãi đi vòng quanh hắn.
“Sao…mày
đang…” Matt phát ra tiếng ùng ục. Giờ thì hắn mới là kẻ phải phun ra máu.
“Tôi đã nói
rồi. Tôi đã cảnh báo anh là đừng có chạm vào tôi. Tôi đã nói là sẽ có chuyện tồi
tệ xảy ra. Chúa ơi, anh thật kinh tởm, muốn cưỡng hiếp cả em gái mình,” cô nói.
“Và anh lại còn đưa cả đám bạn khỉ gió của mình đến nữa chứ! Anh muốn tiệc
tùng, đúng không? Cầu được ước thấy ngay đây! Chúc vui vẻ nhé, Matty? Đám bạn của
anh đã vui đến nổ tung đấy.”
“Làm ơn…làm
ơn,” hắn thều thào. Cô cười vào mặt hắn.
“Anh đùa tôi
đó à?”
Một cú vung
xẻng từ dưới lên với đích đến là cằm của hắn. Cô đã dùng cả hai tay, dồn toàn bộ
lực vào đó, khiến hắn ta bị hất khỏi mặt đất. Khi Matt ngã ngửa ra, thêm nhiều
máu nữa phun lên không trung. Từ phía sau lưng, cô nghe thấy tiếng Con vỗ tay.
“Trình diễn
đẹp lắm, cô gái nhỏ.”
Dulcie đứng
phía trên Matt, hai chân ở hai bên thân mình hắn, rồi cô hạ người và ngồi hẳn
lên ngực hắn. Cô nghiêng đầu sang một bên và lướt mắt khắp gương mặt hắn. Có thể
hắn đang khóc, cô không biết nữa. Có quá nhiều máu. Nhưng chắc chắn hắn đã mất
thêm vài cái răng, không sai vào đâu được.
“Sao anh lại
không chịu để tôi yên?” Cô thở dài, quệt một ngón tay qua gương mặt nát bươm của
hắn. Dọn đường để nước mắt chảy xuống.
“Tôi xin lỗi,”
hắn vừa ho vừa nó.
“Ồôôô, quá
muộn rồi, Matt. Muộn lắm rồi, đúng không?” Cô thì thầm đáp lại, sau đó đứng
lên.
“Mày…mày là
một con khốn điên loạn. Điên loạn,”
cuối cùng hắn cũng lên tiếng với vẻ khoái trá.
Dulcie sững
lại trong một giây và nhìn xuống hắn. Nhìn sâu vào mắt hắn và cố phân tích cảm
giác của cô. Cảm giác thật sự của cô.
Cô đã dụ hắn đến nhà Con, cô đã để Con giết chết bạn bè hắn, và sau đó cô đã
thuyết phục hắn rằng cô đang sợ hãi và cần hắn bảo vệ. Những chuyện đó quả là xấu
xa. Cực kì, cực kì xấu xa.
…mày là một con khốn điên loạn…
“Tốt hơn anh
nên tin như thế đi,” cô thì thầm.
Rồi cô nắm
chặt xẻng bằng cả hai tay, nhấc nó lên cao trước khi cắm thẳng lưỡi xẻng xuống,
xuyên qua đầu hắn.
“Em mất hơi
nhiều thời gian đấy.”
Dulcie buông
cáng xẻng ra và loạng choạng lùi lại. Chiếc xẻng vẫn đứng vững như cũ. Cô khá
chắc mình đã cắm xuyên qua hộp sọ của hắn và đâm hẳn xuống mặt đất.
“Ý anh là
sao?” cô hỏi, chùi tay lên phía trước áo thun. Cô nhìn qua vai, nhưng Con không
còn đứng cạnh lan can nữa. Anh đang ở gần chiếc giường tạm bợ của Matt và đang
di chuyển về phía cô. Có lẽ vì quá đắm chìm trong khoảnh khắc đó nên cô không hề
nhận ra anh đã đổi chỗ đứng.
“Tên đần đó
đã làm vỡ răng anh,” Con nói và phun ra nửa chiếc răng hàm. “Anh đã bắt đầu
nghĩ em thích để hắn đá đít anh đấy.”
“Anh đã bảo
muốn DNA của mình giây khắp nơi mà,” cô nhắc anh trong lúc cào hai tay lên tóc.
“Anh muốn ở
đây trông như đã có một cuộc vật lộn, và em đã kháng cự. Anh đâu muốn có thiệt
hại vĩnh viễn,” anh giải thích, xoa xoa những ngón tay lên má. Sau đó, anh dùng
cả bàn tay để chùi đi vết máu trên mặt mình.
“Biết nói gì
đây? Em thích thấy anh đổ máu,” cô thở dài, lia mắt qua những vệt máu mà anh đã
phun khắp nơi.
“Em thật xuất
sắc,” anh nói với cô, đưa tay chạm vào cô.
“Anh đã nhốt
em trong phòng,” cô gầm ghè khi nhớ lại sự việc nho nhỏ đó. Mắt cô trừng lên đầy
giận dữ.
“Anh không
tin em có thể ra tay,” anh bật cười, lướt những ngón tay qua tóc cô. “Anh phải
là người giết bọn chúng, không phải em, nhưng anh biết, nếu có dù chỉ nửa cơ hội
thôi, là em sẽ lao ra và giết chết ai đó mà không hề suy nghĩ.”
“Cũng đúng.”
Kế hoạch đó
là, dẫn dụ Matt đến nhà và, hoặc là giết hắn tại đó, hoặc thuyết phục hắn rằng
Dulcie chỉ là một cô gái tội nghiệp bị mắc kẹt trong mối quan hệ đầy bạo lực với
một kẻ tâm thần – Con đã nhấn mạnh như thế. Bằng cách đó, nếu lỡ như hắn ta có
thoát được và báo với cảnh sát, cô sẽ vẫn hoàn toàn vô tội. Một trong hai người
họ phải được tự do, điểm mấu chốt là ở đó, và trong hai người, Dulcie là người
giỏi việc tỏ ra vô tội thật thà nhất.
Matt có mặt ở
trạm xe lửa là một chuyện bất ngờ, Dulcie thật sự nghĩ cô sẽ không có cơ hội được
giết hắn. Khi hắn chạy khỏi nhà của Con, họ đã cho rằng hắn sẽ đến thẳng chỗ cảnh
sát. Cũng không phải một vấn đề to tát – kế hoạch của họ đã thành công, Con đã
đóng tròn vai kẻ xấu. Hy vọng rằng họ đã kịp đi thật xa trước khi có người nhận
ra họ biến mất. Điều đó sẽ tạo ra một chứng cớ ngoại phạm vô cùng hoàn hảo cho
chuyện đã xảy ra.
Con phát
điên, giết chết cha mình, giết chết bạn bè của Matt, thiêu rụi căn nhà và sau
đó bắt Dulcie đến trạm xe lửa, đến địa điểm
đặc biệt của họ, nơi mà Matt biết rất
rõooo. Ai mà biết được chuyện gì đã xảy ra sau đó? Dù sao Con cũng là một kẻ
điên mà. Rõ ràng là anh đã làm gì đó với Dulcie rồi. Bỏ trốn cùng cô. Bắt cóc
cô. Giết chết cô.
“Lúc này
trông em thật xinh đẹp,” anh thì thầm, tay khum lấy một bên mặt cô, nâng mặt cô
lên để cô nhìn vào anh. Anh cúi xuống miệng cô, trao cho cô một nụ hôn giống kiểu
đoạn kết của một câu chuyện cổ tích.
Những câu
chuyện bắt nguồn từ Khu Rừng Hắc Ám, với kết thúc là những đứa trẻ sẽ bị ăn thịt
và lũ sói lớn xấu xa sẽ trở về nhà cùng sự thoả mãn.
“Đã gần sắp
xong rồi. Em không thể tin bọn mình lại có thể thực hiện thành công đến vậy,”
cô hổn hển nói. Những ngón tay anh luồn sâu hơn vào tóc cô, và cô có thể cảm thấy
dấu tay máu anh để lại trên má mình.
“Anh thì
tin. Chúng ta có quyết tâm cao. Chúng ta cực kì tuyệt vời,” anh gầm gừ, sau đó
đưa lưỡi vào miệng cô. Cô hôn lại anh, muốn nhiều hơn nữa từ anh. Muốn tất cả mọi
thứ.
Giá như mình có thể chết đi như thế
này…quả là một khoảnh khắc đẹp đẽ…quả là một người đàn ông đẹp đẽ.
“Dulcie,” anh thì thầm khi lùi ra. Hai mắt
cô vẫn nhắm, một bàn tay cô đặt sau gáy anh, giữ anh sát gần.
“Gì cơ?”
“Em đang chảy
máu kìa.”
Cô mở mắt và
thấy anh đang nhìn xuống, thế nên cô cúi nhìn theo. Máu đang chảy ra từ phía dưới
gót chân cô, và cô nhớ ra chân mình đã bị cắt phải lúc ở tầng dưới.
“Ồ, là do
kính vỡ trên sàn, em đã giẫm phải. Không sâu lắm đâu.”
“Tệ quá.”
Sắc đỏ chợt
loé lên trước mắt và Dulcie há hốc miệng vì kinh ngạc. Mắt cô nhắm nghiền lại
và móng tay cô cắm vào cổ anh. Sau khi hít thở sâu vài lần, cô nhìn xuống bản
thân mình lần nữa.
Con dao lấy
từ nhà bếp của Con, con dao mà Matt đã lấy cắp, lúc này đang cắm sâu vào người
cô. Tay Con vẫn còn đang giữ lấy cán dao. Cô cố giữ bình tĩnh khi máu bắt đầu
loang ra trên chiếc áo trắng cô đang mặc.
“Em không…em
vẫn chưa…” cô thở hổn hển. Môi anh áp lên trán cô.
“Cưng ơi,
anh ước em có thể cảm thấy điều anh đang cảm thấy. Cực kì tuyệt diệu.”
Anh vặn cán
dao và cô kêu lên đau đớn. Cô nhanh chóng giật lùi khỏi anh, suýt nữa thì nôn
ra khi cảm thấy lưỡi dao rời khỏi cơ thể mình. Hai tay cô lập tức vịn chặt vết
thương dù chẳng ích gì. Dòng máu ấm nóng tràn ra, luồn qua những ngón tay cô.
Dulcie ngã
khuỵu xuống trên hai gối và bật cười lớn. Cô giơ tay phải lên trước mặt. Lướt mắt
khắp dòng chất lỏng màu đỏ thắm. Quả là một sắc màu đẹp đẽ. Tiếng cười của cô
chuyển thành âm thanh nức nở, và cô gục đầu về trước.
“Em chưa sẵn
sàng mà,” cô thốt lên. Anh ngồi xổm xuống trước mặt cô, và cô cảm thấy mũi dao
đặt bên dưới cằm mình, rồi anh đẩy lên, buộc cô phải nhìn anh lần nữa.
“Không quan
trọng. Việc này cần phải được hoàn thành,” anh quả quyết. Cô nhìn anh qua màn
nước mắt. Nhìn sâu vào đôi mắt xanh biêng biếc kia.
“Nhưng em muốn
nói với anh là em yêu anh,” cô thì thào.
Cuối cùng cũng xong. Giờ thì điều đó
không còn huỷ hoại mình được nữa.
“À,” anh
nói, và nụ cười xếch như mèo Cheshire lại hiện ra. “Dulcie. Cuối cùng chúng ta cũng có thể ở bên
nhau rồi.” Cô mỉm cười đáp lại anh và gật đầu.
Thứ Tư, 30 tháng 6, 2021
NHỮNG KẺ HẮC ÁM 28
28
Nghĩ lại thì, đi tắm quả là ngu ngốc. Nhưng lớp sơn đang khô đi và ngứa ngáy vô cùng, những phần cơ thể của cô không bị phủ sơn thì lại ướt mồ hôi, thế nên họ không nghĩ ngợi nhiều lắm. Họ đã đi vào phòng tắm lớn ở cuối hành lang, cả hai cùng đứng dưới vòi sen, kì cọ những lớp sơn còn dính trên người.
Cô muốn gội đầu, nên sau khi trao cho cô một nụ hôn thật sâu khiến cô hụt hơi, Con rời khỏi buồng tắm đứng. Qua cửa buồng tắm bằng kính, cô quan sát anh mặc vào một chiếc quần bò cũ, sau đó rời đi.
Khoảng mười phút sau, có lẽ thế, nguồn điện bị ngắt.
Cảm ơn trời cô đã xả sạch dầu gội.
Ngay lập tức, cô tắt nước. Cô đứng trong buồng tắm một lúc, bất động hoàn toàn, và căng tai ra. Tất cả những gì cô nghe được là tiếng nước nhỏ giọt từ cơ thể mình, thế nên cô đẩy mở cửa và bước lên thảm chùi chân trong nhà tắm.
Căn phòng tối đen như mực, không hề có cửa sổ. Cô khom người và di chuyển về phía bên kia phòng tắm, một cánh tay đưa thẳng về trước. Khi chạm tay vào được chiếc giỏ mây bằng liễu gai, cô thở phào nhẹ nhõm. Phòng tắm của phòng ngủ chính rất đẹp, nhưng phòng tắm ở phía cuối nhà lại to hơn nhiều, có bồn jacuzzi và buồng tắm vòi sen riêng, đủ sức chứa những tám người. Cô và Con thích dùng nó hơn mỗi khi tắm chung, thế nên rất nhiều quần áo của họ được cất ở đó.
Cô kéo những thứ trong giỏ ra cho đến khi cảm nhận được một lớp vải denim. Quần soóc. Cô tròng nó vào, vẫn khom người dưới sàn, sau đó tiếp tục lục tìm. Khi tóm được một thứ giống như một chiếc áo thun, cô mặc vào và nhanh chóng nhận ra là áo của Con. Ít nhất cô không còn trần trụi nữa, sau đó cô đứng lên và tìm đường quay ra cửa.
Cô áp tai lên mặt gỗ và lắng nghe. Cô có thể nghe thấy tiếng gì đó, nhưng không rõ ràng lắm. Gần giống như tiếng cười thì phải. Có người, huýt sáo và la hú, lục lọi xung quanh trong các căn phòng. Nhưng cô lại không đoán được có bao nhiêu người. Một luồng sáng mờ ảo rọi qua bên dưới khe cửa, và cô nằm sấp xuống sàn, cố nhìn ra ngoài.
RẦM.
Có thứ gì đó đang đập lên cánh cửa. Rất nhanh, rất đột ngột, khiến cô thật sự kêu ré lên. Cô nhanh chóng đứng dậy và lùi lại vài bước. Thêm vài lần đập mạnh nữa, sau đó tay nắm cửa chầm chậm xoay. Cô đã không buồn khoá nó lại. Cánh cửa vụt mở, và cô bị loá mắt trong một giây khi một chiếc đèn lồng được giơ lên ngay mặt cô.
"Ái chà chà! Chúng ta có gì ở đây đây? Và cô ta đã ướt át sẵn nữa chứ, đúng kiểu tao thích," một giọng nói rít lên.
Dulcie không hề biết tên đàn ông trước mặt mình là ai; hắn ta cao, tóc đen và da lốm đốm tàn nhang. Hắn đang cầm một chiếc đèn lồng cắm trại và nhẹ nhàng đu đưa nó. Tới lui, qua lại. Cô đưa tay lên để che đi ánh sáng và cau mày giận dữ.
"Anh đang làm gì trong nhà tôi?" Cô hỏi.
"Đừng có chơi trò đó với anh, cô em. Matty đã kể cho tất cả bọn anh nghe về tên bạn trai giàu sụ của em rồi. Kể tất cả những gì hai người đã làm với ông bạn cũ Larry đáng thương. Anh nghĩ bọn anh sẽ dọn đến ở chung với hai người. Vậy sao em không đến đây và chào mừng bọn anh về nhà một cách đàng hoàng đi," hắn ta gợi ý, sau đó chồm tới tóm lấy cánh tay cô. Cô đập mạnh vào bàn tay hắn.
"Đừng có đụng vào tôi!" Cô hét lên.
"Im nào! Em không muốn bọn cớm tới đây, đúng không? Anh sẽ phải kể với họ về một số hoạt-động-ngoài-lề của hai người đấy," hắn ta cảnh cáo, sau đó nắm chặt lấy cổ tay cô. Hắn tựa một vai lên khung cửa và bắt đầu kéo cô lại gần.
"Dừng lại đi! Dừng lại!" cô hét lên.
Một tiếng 'thịch' rất lớn vang lên và có gì đó ươn ướt bắn vào cổ cô. Cô đang cố gỡ những ngón tay hắn khỏi cổ tay mình thì việc đó xảy ra, và cô cứng người trong một giây. Tay hắn thõng xuống và cô nhìn lên, sau đó hét lớn.
Cầu mắt trái của hắn đã lồi hẳn ra ngoài. Một cảnh tượng trông vô cùng kinh dị, mí mắt của hắn gần như hoàn toàn khép lại phía sau phần nhãn cầu bị rơi ra. Nhưng hắn không có vẻ gì là khó chịu cả. Khuôn miệng hắn đờ ra và hình như hắn đang lẩm bẩm gì đó, nhưng cô không nghe rõ. Cô lấy tay che miệng lại, quan sát bên mắt còn lại của hắn trợn ngược lên và hắn ngã khuỵu trên hai gối. Khi hắn đổ phịch về trước, cô loạng choạng lùi ra để tránh.
"Em ổn chứ?"
Cô nhìn ra cửa và thấy Con đang đứng đó. Chiếc đèn lồng bị đánh rơi xuống sàn hành lang rọi ngược ánh sáng lên từ bên dưới anh, khiến anh trông như một con ma cà rồng vậy. Anh vẫn chưa mặc áo, và trên ngực anh có một vệt đỏ tung toé. Cô nhận ra đó chính là máu và nhìn xuống bản thân mình. Có máu trên chiếc áo thun trắng cô đang mặc, và khi chạm vào cổ mình, cô nhận thấy máu cũng là thứ đã bắn lên đó.
"Tốt," cô thì thào, dời mắt xuống cây gậy bóng chày anh đang cầm. Chính là cây gậy cô đã dùng để đập phá nhà Jared. "Còn anh?"
Phần đầu gậy có dính máu, và cô quay sang nhìn vị khách đã ngã gục của họ. Nơi lẽ ra là phần gáy của hắn giờ chỉ là một đống bầy nhầy. Máu, tóc và xương. Có thể là cả mấy mẩu óc nữa, cô không nhìn kĩ cho lắm. Chắc hẳn Con đã đứng ngay cạnh hắn và vung một cú ghi điểm tuyệt đối.
Mình không thể mong điều gì khác hơn ngoài một cú home run từ Constatine cả.
"Hơn cả ổn. Đi thôi," anh đáp, sau đó kéo cô ra khỏi nhà tắm và đóng cửa lại, giấu cái xác đi.
Dulcie nhặt chiếc đèn lồng lên và nhanh chóng theo sau anh. Anh hiên ngang bước đi dọc hành lang, hoàn toàn không e sợ chuyện có người đang ở trong nhà, hoặc có tổng cộng bao nhiêu người. Anh đứng ở đầu cầu thang và nhìn xuống bóng tối dày đặc, cô bước đến đứng cạnh anh và giơ đèn lên.
"Giờ thì sao?" Cô thì thầm, ngước nhìn anh. Anh vẫn tiếp tục nhìn chăm chăm vào bóng tối.
"Chúng ta kết thúc những gì đã bắt đầu."
Anh thô bạo tóm lấy cánh tay cô và kéo cô quay trở lại hành lang. Chiếc đèn lồng rơi xuống và va vào tường. Việc đó có lẽ đã làm pin bị lỏng, nên bóng đèn bắt đầu nhấp nháy, giống hệt một ngọn đèn chớp trong ngôi nhà tối đen vậy. Con đẩy cô vào phòng của họ. Không phải phòng ngủ chính, mà là căn phòng có bức tường được tô vẽ hình quả tim.
"Anh làm gì vậy?" Cô sững sờ khi anh ném cô qua ngưỡng cửa, khiến cô loạng choạng và ngã vào bức tranh quả tim khổng lồ.
"Em sẽ được an toàn trong này," anh nói, sau đó đóng sầm cửa lại.
Cô nhấc người khỏi tường và chạy theo anh, nhưng khi kéo tay nắm cửa, cô nhận ra nó đã bị khoá. Đây là một ngôi nhà cổ, mọi cánh cửa đều có lỗ khoá nhòm thời xưa, và một chìa khoá chính có thể mở tất cả chúng. Con đã nhốt cô lại trong phòng.
"Dừng lại!" cô hét lớn, đập tay lên cửa. "Dừng lại, đừng làm vậy!"
Có tiếng bước chân vang lên, nhưng cô không biết đó là anh đang rời đi, hay ai đó đang di chuyển xung quanh. Cô có thể nghe thấy âm thanh chuyển động trên cầu thang, tiếng thình thịch văng vẳng của ai đó đang lao lên những bậc thang. Cô mất bình tĩnh và bắt đầu la hét, xoay vặn và kéo giật nắm cửa.
Lỡ như anh ấy bị thương thì sao? Lỡ như có chuyện xảy ra thì sao? Mình cần phải có mặt ở đó. Nếu anh ấy chết, mình cũng phải đi theo. Sao anh ấy có thể làm thế với hai đứa chứ?
Có thứ gì đó rất nặng đập vào cửa và cô nhảy lùi lại. Sau đó là im lặng hoàn toàn. Nguồn sáng duy nhất trong phòng đến từ ánh trăng bên ngoài, phủ màu bạc lên mọi thứ xung quanh cô. Ngoại trừ quả tim trên tường. Nó vẫn đen sẫm như cũ.
Dulcie hít sâu một hơi rồi quỳ xuống. Cô nghiêng tới gần, cố nhìn qua lỗ khoá. Chiếc đèn lồng nằm trên sàn vẫn cứ nhấp nháy. Có tiếng ồn vang lên từ phía xa xa, vật gì đó hoặc ai đó đang di chuyển quanh đây. Cô áp hẳn tai lên cửa một lúc, cố lắng nghe xem đó là gì, sau đó lại quay sang nhìn qua lỗ khoá lần nữa.
"Dulcie."
Cô giật mình nhưng không hề nhúc nhích khi thấy một con mắt đang nhìn lại mình. Nó có màu xanh, nhưng không phải màu xanh thẫm của mắt Con. Màu xanh này xỉn và nhạt hơn, bao quanh là làn da trông xám xịt hơn bình thường trong ánh sáng nhấp nháy.
"Matt," cô thều thào tên hắn. "Anh đang làm gì vậy!?"
"Mày đã mời tao đến dự tiệc mà," hắn bật cười.
"Tôi không có."
"Có đấy. Mày nói rằng tên này có rất nhiều tiền, nói rằng nó sẽ khiến tao phát điên. Với tao thì đó là một lời mời đấy. Thế nên, tao đã mang vài người bạn đến dự tiệc, hi vọng mày đã sẵn sàng," hắn nói, rồi cô nghe thấy tiếng hắn lắc lắc nắm cửa.
"Anh không vào đây được đâu," cô cảnh báo hắn.
"Để rồi xem."
Nhưng trước khi hắn kịp thực hiện lời đe doạ của mình, thì âm thanh va chạm và đổ vỡ vang lên, kéo theo là tiếng la hét. Nghe giống tiếng gầm thì đúng hơn. Thứ âm thanh thuộc về động vật đó khiến tim Dulcie đập nhanh và mạnh hơn. Matt bật dậy và biến mất khỏi tầm nhìn của cô.
"Không! Đừng có chạy! Anh quay lại đây cho tôi!" Cô lại bắt đầu la hét, đập tay lên cửa.
Một hình dáng nữa chạy vụt qua lỗ nhòm, song đó chỉ giống như bóng đen di chuyển trong ánh sáng. Chỉ là một chiếc bóng đi ngang qua cô mà thôi. Cô không thể nhận biết được đó là ai – Con đâu rồi? Anh ấy có ổn không? Cô không thể chịu được nữa, cô sắp phát điên rồi.
À, là điên hơn mới phải.
Cô đứng lên và nhanh chóng đi qua phía bên kia phòng, cẩn thận tránh chỗ sơn bị đổ ban nãy. Cây lăn và cọ cô dùng đêm hôm qua vẫn còn đó, nhưng lại chẳng giúp được gì. Rồi cô tìm thấy chiếc xẻng của Con, thứ anh đã dùng để đào xác cha mình lên. Anh đã mang nó theo lên tầng trên và vào phòng với cô.
Dulcie chộp lấy nó và lao trở lại chỗ cánh cửa. Với một tiếng thét, cô cắm mạnh lưỡi xẻng vào bên hông cửa. Sau khi đẩy tới và lui vài lần, cô rút xẻng ra và đâm vào lần nữa. Ở ngay khe hở giữa cánh cửa và phần khung. Thêm một lần ra tay, và khi cô dồn toàn bộ sức nặng của mình vào cán xẻng, cánh cửa 'đầu hàng', phần bản lề gãy rời khỏi khung cửa.
Cô chạy ra hành lang vừa đúng lúc trông thấy Con và Matt đang vật lộn ở đầu cầu thang. Cô đứng nhìn Con móc một cánh tay quanh thân trên của gã đàn ông nhỏ thó, khiến hắn trượt chân và ngã thẳng xuống cầu thang. Cô lắng nghe tiếng cơ thể lăn tròn xuống những bậc thang. Có một tiếng thét vang lên, kéo theo âm thanh răng rắc rợn người, và sau đó là yên lặng trong một giây. Cuối cùng là âm thanh rên rỉ khe khẽ.
"Tại sao?" Cô thì thào, bước đến đứng cạnh Con. Anh đang hít thở nặng nề.
"Hoặc là hắn, hoặc là chúng ta, Dulcie ạ, em biết anh phải---"
Cô đánh lên lưng anh bằng chiếc xẻng, đủ mạnh để khiến anh nhăn nhó.
"Sao lại nhốt em trong căn phòng chết tiệt đó!?" Cô rít lên.
"Bởi vì em nói đúng, em đã làm hầu hết những chuyện nặng nhọc rồi. Giờ đến lượt anh."
Trước khi cô kịp đánh anh lần nữa vì lời tuyên bố ích kỉ kia, anh đã chạy xuống những bậc thang. Tầng dưới tối hơn rất nhiều, tất cả màn cửa đều đã khép kín, nhưng cửa chính thì mở toang, để cho ánh trăng tràn vào. Nguồn sáng duy nhất đó soi rọi hình dáng rúm ró của Matt, để lộ ra đôi chân bị gãy trầm trọng. Có gì đó không đúng, nhưng Dulcie lại không biết là gì.
"Đợi đã," cô gọi, theo sau Con với những bước chân điềm tĩnh hơn. Anh đi tới chỗ hình dáng đang than khóc và nhìn xuống hắn.
"Ồ, anh đã chờ chuyện này đủ lâu rồi," Con thở dài, sau đó cúi xuống và nắm lấy đầu của gã đàn ông. Dulcie há hốc miệng vì kinh ngạc, và đồng thời, chuyển động ở cửa chính lọt vào tầm mắt cô.
"Không, chờ đã! Đừng---"
Nhưng anh không còn nghe thấy nữa. Con kéo giật tay về phía sau, mạnh đến mức Dulcie có thể nghe thấy tiếng cột sống bị gãy đứt từ nơi cô đang đứng. Cô nhăn mặt khi anh để phần đầu gã đàn ông ngửa ngược về sau theo một góc khó tin, giữa hai xương bả vai của gã.
"Chúa ơi, cảm giác thật tuyệt," Con rền rĩ, đứng thẳng lên.
"Không phải hắn," Dulcie thì thào, nhìn ra phía cửa.
"Cái gì?" Anh hỏi, cuối cùng cũng xoay người lại để xem cô đang nhìn gì.
"Quỷ tha ma bắt."
Matt đang đứng ở ngưỡng cửa, hai mắt mở to trước cảnh tượng giết người vừa diễn ra. Dĩ nhiên, Matt là một kẻ xấu, và chắc chắn sẽ không bị dằn vặt bởi một vài tội vặt vãnh. Hắn đã sẵn sàng để cưỡng hiếp chính em gái của mình, nên cũng chẳng phải kẻ đạo đức gì. Nhưng giết người là một chuyện hoàn toàn khác, và chứng kiến kẻ khác lạnh lùng xuống tay không phải là chuyện dễ dàng đối với một con người bình thường. Đặc biệt là khi người bị giết lại là một bằng hữu.
"Tao đã bảo mày hãy đến xem nơi tao sống," Con thì thầm, và Dulcie quan sát nụ cười xếch đặc trưng kéo giãn gương mặt anh.
"Mày điên mẹ nó rồi!" Matt hét lên, loạng choạng lùi khỏi mái hiên.
Con đuổi theo hắn tay, bật cười thành tiếng và hét lớn những lời đe doạ.
Dulcie thở ra một hơi thật sâu và bước xuống chân cầu thang. Nhìn chằm chằm vào cái xác. Đó là một gã cô chưa từng gặp. Trông giống một tên nhóc hơn – cô không đoán được tuổi của hắn, nhưng trông hắn rất trẻ. Khoảng cùng độ tuổi với cô. Matt chắc hẳn trông rất ngầu đời trong mắt hắn, có lẽ hắn đã được cho ma tuý và được hứa hẹn một khoảng thời gian vui vẻ. "Này, đến tham gia một bữa tiệc trên đồi đi, chúng ta sẽ doạ vài người, trộm vài thứ, cùng vui vẻ" và giờ thì tên nhóc đã chết.
Cô thả chiếc xẻng lên người hắn và bước ra cửa. Con đang đứng ở lối xe chạy, nhìn đăm đăm ra cánh rừng bao quanh dinh thự. Cô đứng cạnh anh một lúc, sau đó đưa tay nắm lấy tay anh. Đan những ngón tay họ với nhau.
"Hắn thoát rồi à?" Cô hỏi.
"Ừ."
"Hắn đã thấy anh làm chuyện đó."
"Anh biết."
"Chắc chắn, hắn đang ở ngoài kia, theo dõi chúng ta."
"Anh hi vọng thế."
Con quay lại đối diện với ngôi nhà và Dulcie buộc phải quay theo. Họ ngước nhìn toà nhà màu trắng, thu vào tầm mắt những khung cửa chớp xanh lá sậm và những chiếc cột nguy nga. Cô nhớ mình từng nhìn ngắm nó, nghĩ rằng đây là một nơi nhiệm màu. Suýt nữa thì cô bật cười khi suy nghĩ đó giờ đây đã trở thành sự thật.
Con buông tay cô ra và bước đến chỗ chiếc Cutlass đang đỗ. Anh mở hòm xe và lục lọi bên trong đó. Khi quay lại, trên tay anh cầm một chiếc hộp nhỏ. Anh nắm lấy cánh tay cô và kéo cô lùi lại vài bước, mắt dán chặt xuống chân cô.
"Không quay lại được nữa," cô thì thầm. Anh lắc đầu.
"Dù gì, chúng ta cũng đã đi qua giai đoạn đó khá xa rồi. Chỉ có thể tiến tới, từ bây giờ trở đi. Nói tạm biệt nào, Dulcie."
"Tạm biệt, Dulcie."
Anh quẹt một que diêm lên hộp, sau đó ném nó xuống mặt đất phía trước họ. Vào nơi một tảng cỏ đã bị đào lên khỏi mặt đường rải sỏi. Có một vũng chất lỏng trong đó, và ngay khi que diêm vừa chạm tới, lửa bùng lên. Ngọn lửa lan theo dòng chất lỏng dẫn lên hiên nhà và qua cửa chính. Khi đã vào đến bên trong, nó lan sang tấm thảm ướt sũng cồn trong phòng khách, và những khung cửa sổ vỡ tung vì sức nóng dâng lên bên trong ngôi nhà.
Trong thời gian Dulcie đi khắp thị trấn vào ban ngày, Con đã đi mua một vài chai dung môi cồn cỡ đại. Anh đặt kha khá những bình xăng vào một số phòng ngủ và tầng hầm, sau đó đổ ở phía sau nhà một lượng kha khá nữa, vì mùi của nó quá nồng nên không thể tưới khắp nhà được. Matt và bạn bè của hắn sẽ ngửi thấy ngay khi vừa đặt chân vào nhà mất. Nhưng cồn thì không phải thứ mùi khiến người ta sợ, và dung môi cồn bắt cháy cực kì tốt.
Một chút kiến thức Con còn giữ lại từ trường học.
Khi họ cùng đứng nhìn ngôi nhà bốc cháy phừng phừng, cô thấy ngạc nhiên trước cảm giác buồn bã của mình. Cô đang chứng kiến một mộng tưởng thuở thơ ấu bị thiêu rụi. Chứng kiến một phần kí ức của cô biến thành tro tàn. Ước gì cô đã chụp lại bức tranh quả tim của họ.
Một cơn gió nhẹ thổi qua phía sau lưng và cô rùng mình, sau đó ngước nhìn Con. Hai cánh tay anh đang khoanh lại trên vồng ngực trần, và ánh mắt anh vô cùng dữ dội khi nhìn vào ngọn lửa đang cháy. Máu dính đầy hai bàn tay anh và dính ở dọc một bên má. Đôi chân trần của anh cũng bị bẩn nốt. Trông anh giống hệt một sinh vật hoang dại vậy, như một thứ gì đó bò ra từ một cơn ác mộng. Giống một con quái vật. Dường như nghe được suy nghĩ của cô, anh chầm chậm quay về phía cô và cúi xuống thật gần. Cô nhận ra anh đang cười. Nụ cười xếch tận mang tai, để lộ ra cho cô thấy những chiếc răng nanh.
"Đây là lúc em bỏ chạy đấy, cô gái nhỏ."


