Thứ Tư, 20 tháng 6, 2018

HỢP ĐỒNG HÔN NHÂN 23


23.
DEIDRA

Mùa xuân đang ở thời điểm rộn ràng nhất. Tôi thấy thích thú vô cùng, không khí khô lạnh, chim chóc líu lo, mặt trời tỏa sáng, và Daimon càu nhàu.

“Ai bảo anh đi theo tôi vậy?” Tôi khó chịu hỏi, tay cầm dây dắt Drako, cả ba chúng tôi cùng đứng trên cầu tàu. Khi tôi đang chuẩn bị ra ngoài cho buổi chạy bộ đầu tiên trong năm, thì Daimon đòi đi cùng.

“Tôi biết em thích chạy bộ, nên tôi muốn xem xem em làm cái quái gì,” anh ta nói trong lúc sửa soạn chạy cùng tôi.

“Anh là một tên ngốc,” tôi lầm bầm. “Đi nào, Drako, chạy bộ thôi.” Tôi nhìn xuống và nó nhảy nhót vòng quanh. Cu cậu giờ đã lớn hơn, cao gần qua gối của tôi rồi. Tôi bắt đầu chạy, bỏ lại Daimon phía sau. Không lâu sau, anh ta đã bắt kịp tôi.

“Thế…sao em lại…thích chạy vậy?” Anh ta hỏi.

“Sự tự do,” tôi đáp, không thèm nhìn sang anh ta.

“Em muốn…thoát khỏi tôi?” Anh ta gắt.

“Anh có phải…Daimon không? Dĩ nhiên rồi…tôi muốn được giải thoát…khỏi anh,” tôi giễu và tăng tốc một chút.

Không khí tràn ngập hai buồng phổi tôi, và cảm giác mặt đường dưới chân chính là điều tôi mơ tới trong suốt những tháng mùa đông vừa qua. Daimon chạy vòng qua, muốn được ở phía bên kia của tôi. Không hề nhận ra Drako sẽ trở nên phấn khích quá độ khi nhìn thấy anh ta, nó kéo giật dây dắt khiến Daimon vấp chân té ngã. Cảm ơn trời là ở phía bãi cỏ.

“Anh ổn không?” Tôi hỏi, không hề cố nhịn cười.

“Cái đếch gì vậy? Nhìn tôi có ổn không?” Anh ta hỏi lúc nằm trên mặt đất.

“Không!” Tôi cười to, tay ôm lấy bụng.

Drako, không hề biết mình vừa làm sai điều gì, vẫn tiếp tục nhảy nhót và cố tham gia vào cuộc vui với tôi.

Nhìn thấy Daimon té ngã ra đất khiến ngày hôm nay của tôi trở nên đẹp hơn. Người đàn ông quyến rũ, quyền lực bị ngã sấp mặt, quả là vô giá.

“Em cười tôi xong chưa?” Anh ta nạt.

“Không hẳn,” tôi tiếp tục cười.

Anh ta đứng dậy, phủi bụi trên người. Rồi anh ta quay sang tôi và ngoác miệng cười.

“Dù lúc này đang rất bực, nhưng nhìn thấy em cười như thế khiến tôi thấy tốt hơn rồi,” anh ta thì thầm và bước lại gần tôi. Nụ cười đó, đôi mắt đó, khiến hơi thở tôi nghẹn lại. Quỷ tha ma bắt anh ta đi. “Em thích cách tôi nhìn em,” anh ta khẽ nói, đặt một ngón tay dưới cằm tôi. Bên trong tôi như tan chảy đôi chút, cả người run rẩy trước cái chạm tay của anh ta. “Nó viết rõ trên mặt em kìa, em muốn ‘cậu nhỏ’ của tôi,” anh ta cười tươi rói và nháy mắt. Chiếc bong bóng nhỏ bao quanh chúng tôi lập tức vỡ tan.

“Screw you(1),” tôi nạt, tức tối vì anh ta có thể đọc vị tôi quá dễ dàng. Sao lúc nào cũng là tôi bị ảnh hưởng bởi anh ta vậy chứ? Tôi bắt đầu chạy bước nhỏ, muốn tạo ra chút khoảng cách.

“Em có thể mà. Trên môtô của tôi thì sao? Giờ là mùa xuân. Chúng ta có thể ‘mây mưa’ trên đó nếu em muốn. Phải thừa nhận là, tôi có nghĩ về em nằm trên đó một hoặc hai lần rồi,” anh ta nói to từ phía sau tôi. Hầu hết mọi người ở khu vực cầu cảng đều đã bắt đầu xầm xì và trố mắt nhìn chúng tôi.

“Đồ khốn chết bầm,” tôi làu bàu trong hơi thở và chạy hết tốc lực.

Ơn trời, Daimon đã chịu để yên cho tôi, cuối cùng tôi cũng được tận hưởng khoảng thời gian ở riêng với Drako rồi.

Tôi ngồi xuống băng ghế dài nhìn ra Sông Hudson, để cho tâm trí đi lang thang. Drako ngồi cạnh chân tôi, tận hưởng ánh mặt trời, để cho những tia nắng chiếu rọi xuống người nó. Không khí quanh chúng tôi thật trong lành và tươi mới, tất cả cây cối và hoa cỏ đều đang hồi sinh. Buồn cười làm sao tôi cũng có cảm giác như thế. Sau khi đã chịu đối diện với tội lỗi của mình, tôi cuối cùng cũng có thể tập trung vào những gì tôi muốn trong đời. NYU vẫn chưa gửi đơn chấp thuận cho tôi, nhưng ngày ngày tôi đều trông ngóng nó. Tôi chỉ muốn được học tiếp bằng cấp đã có, và sau đó sẽ theo đuổi sự nghiệp của riêng mình. Dù vẫn chưa biết bản thân muốn đạt được điều gì, nhưng tôi biết mình muốn tự đứng được trên hai chân và ngẩng cao đầu. Lúc tôi đứng dậy để quay về thì điện thoại đổ chuông. Với tay vào túi quần soóc chạy bộ, tôi kéo mở khóa kéo. Là bố của tôi.

“Bố ạ?”

“Chào con, Addie,” ông ngọt ngào nói. “Lâu rồi không gặp con. Bố rất nhớ con.”

“Con xin lỗi, Bố, con biết.” Tôi đã không làm tròn trách nhiệm với bố và cảm thấy rất tệ.

“Con và Daimon có muốn ghé qua ăn tối không? Bố có thể làm món gì đó ngon lành?” 
Nghe ông háo hức đến độ, tôi không thể nào khước từ dù có muốn đi chăng nữa.

“Dĩ nhiên rồi, Bố, cả hai chúng con sẽ đến ạ.”

****
“Không thể tin được anh lại bắt tôi đến đây trên chiếc môtô chết giẫm của anh,” tôi rít lên và ném mũ bảo hiểm vào anh ta. Chúng tôi đứng bên ngoài nhà của bố tôi, Daimon vẫn ngồi nguyên trên xe.

“Em buộc tôi đến đây mà,” anh ta điềm tĩnh nói.

“Đây là một phần của hợp đồng mà, và nhân tiện, tôi đã bỏ qua cho anh vài lần còn gì,” tôi nói qua kẽ răng.

“Vấn đề của em, không phải của tôi,” anh ta hờ hững nói và mỉm cười.

“Tôi ghét anh,” tôi lầm bầm trong hơi thở.

“Phải, chắc thế rồi,” anh ta mỉa mai, xuống khỏi môtô và đi thẳng vào trong, bỏ lại tôi không nói nên lời.

“Chào mừng,” bố tôi nói lúc mở cửa cho hai chúng tôi.

“Chào, Bố.” Tôi mỉm cười và ôm lấy ông. “Hmm…thơm quá!”

“Bố nấu thịt cừu và khoai tây đấy.” Dạ dày của tôi kêu rồn rột đầy mong đợi; đồ ăn của bố nấu là tuyệt nhất.

“Thịt cừu ạ? Chà, con bị chiều hư rồi. Bố vợ của con là tốt nhất,” Daimon trêu.

“Đồ ngốc,” tôi lầm bầm, lắc lắc đầu.

“Addie,” bố tôi nghiêm nghị nói.

“Phải đấy, Addie, chú ý thái độ,” Daimon tiếp lời ông ấy, cả hai người họ cùng nhìn tôi. Xem ra tôi bị thua về quân số rồi.

Thật tốt khi thấy bố tôi hòa thuận với Daimon; đã lâu lắm rồi tôi không nhìn thấy ông vui vẻ đến vậy. Trông ông thật khỏe mạnh, sự lấp lánh đã quay trở lại trong mắt khi ông nói đùa hay hỏi han. Cuối cùng bố tôi cũng có vẻ hạnh phúc rồi.

“Addie? Trường đại học đã hồi âm cho con chưa?” Bố tôi hỏi trong khi ăn.

“Chưa ạ, nhưng đến cuối tháng con sẽ biết thôi,” tôi trả lời.

“Tốt, bố rất vui khi nghe được, hai con gái của bố cuối cùng cũng có cuộc sống riêng.”

“Không, nhờ con cả đấy,” Daimon bật cười. Anh ta chùng người ngay khi bị tôi đá vào cẳng chân.

“Daimon, nếu con không ngại bố hỏi…” Bố tôi vừa bắt đầu nhưng đã phải dừng lời.

“Một giây thôi ạ, điện thoại con đang rung.” Daimon đứng lên và đi vào phòng khác.

“Hi vọng mọi chuyện ổn cả?” Bố nhìn qua vai tôi.

“Sẽ ổn thôi ạ.” Tôi đã sai.

Có tiếng cửa chính đóng sầm lại. Bố và tôi nhìn nhau rồi cùng đứng lên. Tôi chạy ra cửa, nhưng Daimon đã leo lên xe mất rồi.

“Daimon, chờ đã!” Tôi hét với theo khi anh ta lái đi, bỏ lại tôi phía sau. “Mẹ kiếp,” tôi làu bàu.

“Có chuyện gì vậy?” Bố tôi hỏi đầy lo lắng.

“Con không biết, giờ con còn không gọi được cho anh ấy nữa.”

****

Một giờ đã trôi qua mà Daimon vẫn không thấy đâu. Tôi rời khỏi nhà bố để đi tìm người chồng thất thường của mình. Nỗi lo lắng ăn mòn tâm can khi tôi không thể liên lạc được với anh ta. Daimon chưa bao giờ phớt lờ các cuộc gọi của tôi cả. Trời đã rất khuya khi tôi về đến căn hộ. Cả hai người giữ cửa đều nói rằng anh ta vẫn chưa về nhà. Lenny đã dắt chó đi dạo giúp tôi, và nói rằng không hề nghe tin gì từ Daimon. Sự lo âu lớn dần, thúc đẩy tôi gọi cho Rafe.

“Chào, Rafe.”

“Chào em,” anh ta buồn bã nói.

“Anh ổn chứ? Ý tôi là…có chuyện gì vậy?” Tôi hỏi.

“Mẹ của Daimon…bà ấy chết rồi.”

“Cái gì? Lúc nào?” Tôi ngã ra bức tường phía sau để giữ mình đứng vững.

“Sáng nay, bà ấy bị xơ gan. Tôi đoán là do uống rượu,” Rafe khẽ đáp.

“Em có gặp Daimon không?” Anh ta hỏi tôi.

“Không, nhưng tôi biết anh ấy ở đâu,” tôi nói và ngắt máy.

****

Tôi đứng trước cửa căn hộ của mẹ anh ta. Tôi đã gõ cửa nhưng không có ai trả lời.

“Tôi ở đây rồi. Tôi sẽ không đi đâu hết. Vậy nên tốt hơn là anh mở cửa ngay đi,” tôi nói qua cửa, nhưng vẫn không có gì.

“Tốt thôi. Tôi sẽ ngồi trên sàn, chờ đến khi anh gom đủ can đảm và mở cánh cửa phải gió này ra,” tôi hét to với cánh cửa khóa kín.

Cuối cùng, cửa cũng mở ra…nhưng lại không là Daimon; là Vanessa.

“Chào, Bà Evans,” cô ta khẽ mỉm cười.

“Chào, Vanessa.” Tôi rất muốn rứt đầu cô ta ra, nhưng cố giữ bình tĩnh, dù biết cô ta là ai, tôi vẫn không thể ngăn cảm giác ghen tuông. Vào giờ phút cần người ở bên, anh ta lại chọn một người khác.

“Ngài ấy đang ở trong,” cô ta chỉ tay nói.

“Tôi cho rằng cô sẽ ra về nhỉ,” tôi nói với cô ta.

“Không! Cô ấy sẽ không về,” Daimon lè nhè. “Tôi cần Vanessa ở đây.” Trông anh ta thật kinh khủng. Dáng vẻ anh ta lôi thôi, mái tóc dài rũ xuống ở một bên, chiếc sơ mi trắng loang lổ những vệt bẩn do rượu.

“Addie, hãy gặp Vanessa, trợ lý riêng của tôi,” Daimon chính thức giới thiệu chúng tôi với nhau.

“Tôi đã gặp Vanessa rồi, nhớ chứ?”

“Ồ, phải, khi tôi cố khiến cho em nổi ghen. Em không cần lo đâu, Vanessa là trợ lý của tôi thôi.” Anh ta mỉm cười, ngã xuống trường kỉ.

“Tôi biết,” tôi khẽ nói.

“Vaness, cô có thể để chúng tôi lại rồi,” tôi nói qua vai trong lúc quan sát Daimon.

“Dĩ nhiên, thưa Bà Evans.”

“Tôi nghe nói mẹ anh mất rồi,” tôi nói, biết rằng anh ta cần một cú hích. Daimon lúc nào cũng cần gây sự để trút giận cả.

“Phải, bà mẹ say xỉn của tôi chết rồi,” anh ta làu bàu, ngồi khom lưng trên ghế. Tôi bước vào trong và quỳ xuống trước mặt anh ta. Tôi nhìn anh ta cầm một ly đầy whisky lên. Không hề chần chừ, anh ta nốc cạn nó.

“Vậy đây là điều anh muốn sao? Ý tôi là anh muốn trở thành một người say xỉn như mẹ anh à?” Tôi thúc ép dữ dội hơn.

“Phải đấy, Addie, tôi muốn là một kẻ say xỉn phải gió, giống như bà ấy vậy,” anh ta hầm hè.

“Tốt. Ít ra anh cũng đi đúng đường rồi,” tôi lạnh lùng nói.

“Em là một ả xấu xa, em biết không,” anh ta hằn học đáp trả.

“Còn anh là một tên khốn,” tôi bình luận. “Vậy là chúng ta hòa nhé.”

Thật đau đớn khi làm thế này với anh ta. Nhưng Daimon sẽ không muốn tôi nói lời an ủi; anh ta sẽ muốn tôi dồn ép, thúc đẩy anh ta hơn nữa kia. Anh ta bật cười rồi cầm chai rượu ở kế bên lên; anh ta nhìn nó trong một giây. Giữ nó trong tay, anh ta siết thật chặt trước khi ném mạnh nó vào bức tường phía sau tôi. Tôi nhắm mắt, tim lỗi mất một nhịp. Tôi nuốt xuống nỗi e ngại, biết rằng Daimon đang cần mình.

“Em biết không, tôi đã lên giường với Vanessa đấy.” Anh ta nhe răng cười, đôi mắt xanh lạc lối trong cơn say mờ mịt.

“Không, anh không có,” tôi điềm tĩnh nói, biết rằng anh ta đang cố chọc tức mình.

“Có, tôi có. Tôi đã mây mưa với cô ta rất dữ dội. Cô ta không giống em, Addie. Cô ta có một thân hình hoàn hảo,” anh ta hờ hững nói, vẫn tiếp tục cười nhăn nhở.

“Tôi biết anh không có lên giường với cô ta,” tôi lặp lại.

“Ồ, xem ai đang nói vớ vẩn với tôi kìa? Thế quái nào em biết được tôi không lên giường với cô ta? Tôi là Daimon Evans kia mà! Tôi lên giường với thứ tôi muốn, bất cứ khi nào tôi muốn,” anh ta cáu tiết nói.

“Mẹ anh vừa mất và đây là chuyện anh muốn tranh cãi sao? Anh muốn tranh cãi xem ‘thằng nhỏ’ của anh to cỡ nào, và anh đã lên giường với bao nhiêu phụ nữ à. Hay lắm, Daimon,” tôi gằn giọng.

“Tôi ghét sao em lại hiểu tôi như thế. Tôi ghét khi không bao giờ có thể trốn chạy khỏi em,” anh ta giận dữ nói; hai mắt nheo lại nhìn tôi đầy đe dọa.

Anh ta tóm lấy tay tôi và kéo lại gần; hơi thở đầy mùi rượu. Anh ta trừng mắt rồi đẩy tôi xuống sàn, ghim chặt tôi bên dưới anh ta.

“Giờ thì sao đây, Addie? Nếu tôi không thể lên giường với ai ngoài em, em nghĩ chuyện này sẽ kết thúc thế nào?” Anh ta đe dọa.

Tim tôi đau nhói khi thấy anh ta làm thế này. Tôi biết Daimon sẽ không bao giờ làm đau tôi. Anh ta làm vậy là để tổn thương chính mình.

“Làm đi, Daimon,” tôi điềm tĩnh nói, trao cho anh ta sự đồng thuận, và nhìn lên gương mặt buồn bã của anh ta. “Cứ làm điều anh muốn đi. Hủy hoại mọi thứ nếu cần thiết,” tôi nói với anh ta. Dù có thích hay không, Daimon và tôi cũng đã gầy dựng được một mối quan hệ, và anh ta đang đẩy nó đến bờ vực bị phá hủy.

“Hủy hoại gì hả, Addie?” Anh ta đau đớn nói, hai mắt ngân ngấn nước.

“Chúng ta,” tôi thốt ra.

Daimon nhắm mắt lại, nước mắt rơi xuống má tôi, hai cổ tay tôi phản đối vì vẫn còn bị anh ta nắm chặt. Cuối cùng, anh ta cũng thả ra và nằm rạp xuống người tôi. Tôi có thể cảm nhận được sức nặng của Daimon khi anh ta rũ ra trong vòng tay tôi. Quấn hai cánh tay quanh người anh ta, tôi ôm thật chặt, để cho anh ta lặng lẽ khóc thương cho mẹ của mình.

Chủ Nhật, 10 tháng 6, 2018

HỢP ĐỒNG HÔN NHÂN 22

22.
CÚ HÍCH CUỐI CÙNG

“Tôi thật sự phải đi sao?” Tôi hỏi lúc bước xuống những bậc thang, trên người là chiếc váy dạ hội anh ta đã gọi người giao đến. Đó là một bộ váy màu đen và xanh biển tuyệt đẹp, được may hoàn toàn từ ren của Pháp. Phần tay áo kéo dài đến đầu vai tôi, còn phần cổ thì được xẻ sâu để phô ra phần ngực. Chiếc váy dài ôm sát lại ở hai đầu gối tôi. Nhưng lưng áo mới chính là điều khiến tôi do dự.

“Hợp đồng có ghi rằng em sẽ phải đi cùng tôi đến mọi sự kiện xã hội,” anh ta nói, nhìn đăm đăm ra khung cửa sổ trong thư viện. Anh ta đứng quay lưng về phía tôi, hai tay đút trong túi quần dài.

“Nhưng phần lưng…” tôi khẽ lí nhí.

“Lưng áo là vải ren. Không ai nhìn thấy vết sẹo của em đâu,” anh ta trấn an.

Cuối cùng tôi cũng xuống tới bậc thang cuối, chỉnh sửa lại thắt lưng bằng lụa ôm quanh eo.
“Addie,” anh ta thì thào.

Tôi ngẩng lên và bắt gặp ánh mắt anh ta. Ngay khoảnh khắc đó, anh ta thở ra.

“Trông em thật lộng lẫy.” Anh ta mỉm cười, bước lại chỗ tôi. “Đây.” Anh ta cầm lên một chiếc hộp vuông bọc nhung rồi đưa cho tôi.

“Cái gì đây?” Tôi hỏi, nhìn vào chiếc hộp.

“Mở ra đi,” anh ta nói, nhưng tôi ngập ngừng. “Coi nào, Addie, là một món quà mà. Ít ra họ đã dạy chúng ta điều này hồi trung học,” anh ta trêu. Tôi đảo mắt và mở quà ra. Bên trong là một đôi bông tai dáng dài.

“Chúng là kim cương thật à?” Tôi ngại ngần hỏi.

“Phải,” anh ta đáp, giọng đầy tự tin. Lấy chiếc hộp khỏi tay tôi, anh ta lấy ra một chiếc bông tai.

“Daimon…tôi không dám chắc nếu---” Tôi lắp bắp đầy lo lắng.

“Im lặng và đeo vào món quà tôi đã cho em đi,” anh ta nạt, vẻ khó chịu.

“Tôi cứ hay quên anh là một người đàn ông lịch lãm ra sao,” tôi đáp trả.

“Vấn đề của em, em yêu, không phải của tôi,” anh ta nói với một nụ cười khẩy.

Daimon bước lùi ra khỏi tôi, chờ cho đến khi tôi đeo bông tai xong. Anh ta gần như chẳng hề đề cập đến ngày hôm đó hay mẹ anh ta. Tôi không hối thúc gì, vì tính ra anh ta cũng đâu thúc giục gì tôi. Mỗi ngày trôi qua, tôi có cảm giác như mình đang dần chấp nhận mẹ tôi đã ra đi. Nỗi đau của tôi có biến mất không? Không, không hẳn, nhưng gánh nặng trong tim tôi đã được cất đi, và lần đầu tiên, tôi cảm thấy mình có thể thở. Nhìn sang Daimon, tôi mỉm cười vui vẻ; trông anh ta thật lịch lãm trong bộ lễ phục đuôi tôm được cắt may hoàn hảo.

“Thích điều em thấy chứ?” Một nụ cười nửa miệng dần dần hiện ra trên gương mặt anh ta.

“Không nhiều lắm.” Tôi nhún vai rồi đi qua anh ta, tỏ vẻ dửng dưng.

“Ối da.” Anh ta ôm ngực, giả vờ bị tổn thương. Dù không muốn thừa nhận với bản thân, và nhất là với anh ta, nhưng Daimon đã ‘cắm rễ’ sâu bên trong tôi rồi. Trái tim luôn là thứ làm chủ mỗi khi tôi ở cùng anh ta, điều đó khiến tôi thấy hoang mang.

Ít nhất là một lần mỗi tháng, Daimon sẽ có mấy bữa tiệc gala cần tham dự, và không cái nào tôi được phép ở nhà. Tiệc tùng khiến tôi thấy không thoải mái. Những người ở đó đều giả tạo và đều cố ‘hạ bệ’ tôi. Cảm giác giống như trường trung học phiên bản người lớn vậy.

Buổi tiệc tối hôm đó là một sự kiện xa hoa, đầy những sắc màu xanh lá và trắng của mùa xuân. Hoa vàng và trắng được đặt quanh bàn tiệc và gần các quầy bar. Ánh sáng màu cam nhạt càng làm tăng thêm không khí mùa xuân. Tôi đi vòng quanh đầy thận trọng, tránh tiếp xúc với khách khứa, cho đến khi Clara xuất hiện trước mặt tôi.

“Chà chà, tôi đoán tiền của Daimon có thể tạo nên sự khác biệt nhỉ,” cô ta nói đầy ác ý.

“Xin chào, Clara,” tôi nói, rít qua kẽ răng, giả vờ mỉm cười.

“Cô thật sự có lý do để ở đây à? Hay chỉ đang học đòi thôi?” Cô ta hỏi mỉa.

“Cô biết tôi mà, Clara, tôi thích học đòi theo những người kiêu kỳ như cô lắm,” tôi đáp với sự khinh bỉ, cố gắng giữ cho nụ cười ở nguyên trên mặt.

“Biết mà, đồ ăn bám ngu ngốc,” cô ta nói đầy ác ý. A, sao mà tôi nhớ cái biệt danh của mình ở trường trung học ghê.

“Đừng có thô lỗ với con dâu của ta quá.” Tôi nghe thấy từ phía sau lưng. Cả người tôi run lên trước âm thanh giọng nói của ông ta. Cứ như đêm nay không thể nào tệ hơn vậy. 
“Trông cô rất giống Deidra trong lần đầu tiên ta đưa bà ấy ra mắt xã hội. Ta nghe nói cô đã gặp bà ấy. Giờ ta đã thấy tại sao Clara là lựa chọn tốt hơn nhiều cho con trai ta rồi,” ông ta lạnh lùng tuyên bố.

Tôi chọn lờ phắt đi lời lẽ của ông ta. Tình cảnh ‘ngàn cân treo sợi tóc’ hiện tại với Daimon đã đủ khiến tôi lo sợ rồi. Nếu mất cảnh giác, tôi có thể sẽ phải lòng anh ta, và phải lòng rất sâu nặng nữa. Tận sâu trong tâm trí, tôi biết tôi không xứng với anh ta, và tôi cần phải ngăn lại những cảm xúc đang trào dâng.

“Nhưng cô đừng lo, ta hiểu Daimon mà, nó sẽ ném cô đi và làm việc có lợi về lâu về dài thôi.” Cha anh ta mỉm cười và nhấp một ngụm martini.

“Tránh xa Addie của con ra. Cô ấy chỉ có một chỗ duy nhất trong đời dành cho một kẻ đáng ghét thôi, và kẻ đáng ghét đó chính là con,” Daimon nói đầy ngạo mạn lúc xuất hiện và vòng một cánh tay quanh eo tôi.

“Daimon, nghiêm túc đấy, đến bao giờ anh mới chịu bỏ cô ta đi hả? Em không thể chờ đợi mãi đâu,” Clara quát.

“Đến đúng thời điểm thôi, Clara,” cha anh ta cam đoan với cô ta. Daimon bật cười, nhưng chẳng có tí vui vẻ nào, chỉ có giận dữ.

“Cha nghĩ con giống cha sao? Rằng con sẽ ném vợ mình đi à? Con sẽ không bao giờ làm thế với Addie của con cả.” Lời anh ta nói ngắn gọn và dữ dội. “Không giống như cha, con bảo vệ gia đình mình, và Addie chính là gia đình của con,” anh ta nói thẳng với cha mình.

“Daimon, sự say mê lố bịch anh dành cho cô ta không lành mạnh chút nào,” cô ta chua chát nói.

“Thì sao? Tôi thừa nhận đấy, tôi say mê cô ấy. Cô ấy mạnh mẽ và kiên định. Có ý chí và sôi nổi, và cô ấy là của tôi,” Daimon nạt, trừng mắt với cô ta. “Đi thôi, Addie, không cần bận tâm với những người làm phí thời giờ của chúng ta.” Tôi đi theo anh ta, tự hỏi không biết những gì anh ta vừa nói có thật không. Đó là quan điểm của anh ta về tôi sao?

“Daimon---” Tôi bắt đầu.

“Tôi sẽ không làm điều mà cha tôi đã làm với mẹ tôi đâu, vậy nên đừng có lo lắng,” anh ta nói cứ như vừa bị sỉ nhục, cầm lấy ly rượu đầu tiên nhìn thấy từ chiếc khay vừa được bê qua.

“Tôi chưa bao giờ nghĩ anh sẽ làm thế,” tôi thành thật thừa nhận. Anh ta quay đầu lại và nhìn tôi đăm đăm mất một giây.

“Không sao?” Anh ta hỏi đầy hoài nghi.

“Không, không hề. Tôi nghĩ tôi mới là người bỏ đi vì thái độ đáng ghét bốc mùi của anh đấy,” tôi khẽ mỉm cười.

“Nghe cũng đúng nhỉ,” anh ta bật cười, cơn giận dường như đã biến mất.

“Tôi chỉ muốn hỏi xem liệu những gì anh nói---”

“Đó là cách nhìn của tôi về em, Addie. Đó luôn là cách tôi nhìn nhận em,” Daimon điềm tĩnh nói. Gương mặt anh ta dịu lại lúc nhìn tôi.

Lời anh ta nói chính là khởi đầu cho sự sụp đổ của tôi. Tình thế ngàn cân treo sợi tóc tôi đang tránh né đang dần trở nên khó khăn hơn. Tất cả những gì cần thiết là một cú đẩy nhẹ, và tôi sẽ thuộc về anh ta, trọn vẹn. Tôi đứng trước anh ta, biết rằng nếu trái tim mình có tan nát vì anh ta, lỗi lầm sẽ thuộc về tôi vì đã xóa nhòa ranh giới chúng tôi đã tạo ra. Chính tôi là người đã đầu hàng anh ta quá dễ dàng hết lần này đến lần khác, một cách tự nguyện; dù tôi đã cố không làm vậy.

Daimon mỉm cười; dù chỉ là thoáng qua nhưng nó có ở đó. Anh ta tựa lên chiếc cột lớn ở sau lưng và quan sát tôi, ánh nhìn dữ dội kia khiến cả cơ thể tôi nóng ran từ trong ra ngoài.

“BUÔNG TÔI RA!”

Ánh mắt Daimon rời khỏi người tôi và hướng về nơi phát ra tiếng la hét của một phụ nữ. Tôi nhìn qua đám đông, và ở đó, bên cạnh cha của Daimon, là mẹ anh ta. Bà ấy vận một bộ lễ phục thời thượng, đôi cao gót lại càng làm tăng thêm sự tinh tế. Mái tóc bà ấy được tạo kiểu hoàn hảo, còn lớp trang điểm thì vô cùng tao nhã và hợp thời.

“TÔI BẢO, BUÔNG TÔI RA!” Bà ấy tiếp tục la hét hai người bảo vệ to con, đang kiềm giữ ở hai bên. Daimon bỏ ly rượu sang một bên và lao qua đám đông. Tôi nhanh chóng theo sát phía sau.

“ĐỪNG CÓ ĐỘNG VÀO BÀ ẤY!” Daimon gầm lên với hai người đàn ông.

Sự im lặng tuyệt đối bao trùm cả buổi tiệc, mọi người dừng việc đang làm và nhìn chúng tôi.
“Daimon, làm ơn đi,” cha anh ta khẽ rít lên. “Việc bà ta đến đây và làm bẽ mặt ta là đã đủ rồi. Ta không cần con gây náo loạn thêm đâu.”

“Tôi có cổ phần trong công ty này. Tôi có thể đến đây nếu muốn,” mẹ Daimon nói đầy thách thức. Cha Daimon lờ phắt đi và vẫy tay ra hiệu cho hai người bảo vệ.

“Đem bà ta ra ngoài, ngay,” ông ta nói vẻ khinh miệt.

“Không được động vào tôi,” bà ấy nói với hai người bảo vệ. “Tôi đã yêu cầu, không, tôi đã van xin được gặp ông, nhưng ông vẫn từ chối. Tôi là vợ ông kia mà!” Bà ấy lớn tiếng lè nhè. Tôi nhìn bà cố kiềm nước mắt và đấu tranh cho bản thân mình. Thật khó khăn khi phải chứng kiến cả Daimon và mẹ anh ta bị tổn thương. Cả hai người đều đi tìm kiếm tình yêu, với mẹ anh ta thì là từ chồng bà ấy, với Daimon thì là từ mẹ anh ta.

“Bà chẳng là gì ngoài một kẻ say. Giờ thì đi cho khuất mắt tôi,” Cha Daimon nói đầy khinh khi. Sự tàn nhẫn của ông ta khiến trái tim tôi tan nát. Rõ ràng bà ấy vẫn còn yêu ông ta, và muốn có ông ta trong đời, thế nhưng ông ta lại đối xử với bà ấy bằng sự căm ghét và khinh bỉ.

“Guilin, ông từng yêu tôi mà. Ông không nhớ sao?” Bà ấy nài xinh, cố để không té ngã. Trông bà ấy thật đáng thương, như thể bà chẳng là gì ngoài một vỏ bọc của chính mình.

“Tôi bảo đưa bà ta ra khỏi đây!” Ông ta nhìn bà ấy một lượt rồi ra lệnh cho hai người đàn ông đứng phía sau.

“Các người chạm vào bà ấy xem, tôi sẽ xé nát tay các người đấy,” Daimon đe doạ, bước ra phía sau và nắm lấy hai cánh tay bà ấy.

“KHÔNG! MẸ MUỐN NÓI CHUYỆN VỚI ÔNG ẤY!” Bà ấy quát Daimon.

“ĐỦ RỒI,” Daimon hét lên với bà ấy.

Bà ấy đứng chết sững; đôi mắt mở to nhìn lên Daimon, người dường như đang phải chịu tổn thương rất lớn, hai mắt anh ta đỏ ngầu vì giận dữ, nhưng vẫn ngân ngấn những giọt lệ đau buồn. Rồi anh ta kéo bà ấy đi xuyên qua đám đông. Tôi chỉ im lặng đi theo phía sau, nhìn vào lưng của hai người họ. Chưa bao giờ tôi nhận ra, Daimon đã phải khổ sở thế nào vì mẹ anh ta, nhưng mặc cho như thế, anh ta vẫn luôn đấu tranh cho những gì anh ta tin thuộc về mình. Daimon, không giống tôi, chưa bao giờ để nỗi đau làm chủ đời mình cả; thay vào đó, anh ta chôn sâu nó trong lòng, nơi mà không một ai, thậm chí là cả anh ta, có thể nhìn thấy.

Ted lái xe đến, và Daimon đỡ người mẹ say xỉn của mình vào ghế sau.

“Tôi sẽ ngồi phía sau với bà ấy,” tôi đề nghị, nhưng Daimon đẩy tôi sang một bên và chui vào trong, đóng cửa lại. Ted mở cửa bên ghế phụ phía trước cho tôi và chờ đợi. Tôi đứng đó, quan sát Daimon không hề rời mắt khỏi mẹ mình.

Chúng tôi lái xe trong im lặng; những lời chưa nói nặng nề lơ lửng trong không khí. Tôi nhìn ra phía sau và thấy bà ấy đã ngủ. Đầu bà đặt trên vai Daimon, trong khi anh ta nắm lấy bàn tay của bà. Tôi quay đi, không muốn xen vào khoảnh khắc riêng tư của họ. Tôi thấy ngạc nhiên khi Ted dừng lại ở căn hộ của chúng tôi trước. Cậu ta xuống xe và mở cửa cho tôi.

“Daimon?” Tôi thì thầm.

“Vào trong đi,” anh ta nói, chẳng buồn nhìn về phía tôi. Tôi thở dài nặng nề, tức giận vì anh ta lại đẩy tôi ra xa một lần nữa.

Tôi bước vào trong căn hộ áp mái tối đen và im ắng. Drako ngái ngủ đi đến cạnh chân tôi. Rồi nó ngồi xuống, chờ được vỗ về. Tôi cúi xuống vuốt ve nó, nhớ lại những chuyện đã xảy ra tối nay. Không biết Daimon có về nhà không, hay anh ta sẽ biến mất suốt đêm, chìm đắm trong nỗi đau của mình.

Tôi đi thẳng vào phòng ngủ của chúng tôi ở tầng trên, chậm rãi cởi bộ váy ra và đặt nó lên trường kỉ. Cẩn trọng cởi đôi bông tai Daimon đã mua cho ra, tôi để chúng lên chiếc bàn thấp nhỏ ở trước trường kỉ.

“Mày nghĩ sao, Drako? Mày có nghĩ Daimon sẽ về nhà không?” Drako sủa vang rồi ngồi xuống cạnh chân tôi. Tôi mỉm cười và vỗ vỗ đầu nó.

Cần phải tắm trước khi đi ngủ, tôi bước vào phòng tắm và cởi bỏ áo cùng quần lót ren đen. Vặn mở vòi, tôi chờ cho nước nóng lên. Tôi bước vào dưới vòi sen; cảm giác thật tuyệt vời khi nước nóng đánh thức tâm hồn buồn bã của tôi. Những sự việc xảy ra vào tối nay đè nặng lên tâm trí tôi. Càng ở lâu bên Daimon bao nhiêu, tôi càng có thể nhìn thấy những lớp mặt nạ dày cộm của anh ta dần vỡ vụn nhiều hơn, để lộ ra một Daimon rất khác, một người mà tôi chưa từng biết.

“Addie.” Daimon đã về nhà. Anh ta mở cửa ra, và ngay lập tức tôi đông cứng lại.

“Anh nghĩ mình đang làm cái quái gì thế hả?” Tôi thở dốc. “Anh đi ra ngoài đi. NGAY!”

“Addie, em là vợ tôi, và tôi cũng đã quan hệ với em rồi. Vậy nên thôi cái trò rụt rè e lệ nhảm nhí này đi,” anh ta hợm hĩnh nói.

Không thể tin được. Dù lời anh ta nói có là thật đi nữa, thì việc tôi đứng trần trụi trong phòng tắm dường như quá riêng tư rồi. Chắc chắn nó cũng không giúp ích trong việc giữ cho các ranh giới không bị xóa nhòa. “Xéo ra ngoài, ngay,” tôi quát.

“Thôi đi, Addie. Em cũng có gì nhiều để nhìn đâu,” anh ta nói đầy ác ý.

Tôi quay đi và tự cười cay đắng, có lẽ sẽ tốt hơn nếu anh ta không về nhà. Tôi biết anh ta đã uống rượu. Dù không ngửi thấy, nhưng kiểu nói chuyện của anh ta đã cho tôi biết.

“Đặc biệt là---”

“Đừng!” Tôi chỉ tay vào anh ta, vòi sen vẫn tiếp tục phun nước nóng xuống người tôi. “Đừng có mà nhắc chuyện đó,” tôi nheo mắt với anh ta.

“Nhắc gì hả, Addie? Vết sẹo của em à?” Anh ta châm chọc, hai khóe môi nhếch lên thành một nụ cười đầy ác ý.

“Daimon, tôi cảnh cáo anh,” tôi gầm ghè.

“Ồ, em cảnh cáo tôi á? Cho xin đi. Tôi đã có thể có bất kì cô gái nào, nhưng thay vào đó, tôi lại có em,” anh ta bật cười tàn nhẫn.

“Tại sao? Tại sao anh lại muốn quay lại cuộc sống của tôi nếu tôi đáng khinh như thế?” Tôi tức giận hỏi.

“Em biết tại sao mà,” anh ta hét lên.

“Không! Không tôi không biết!” Tôi hét trả lại.

“Bởi vì em rất dễ điều khiển. Rất dễ để tôi có thể làm điều tôi thích với em,” anh ta đáp lại một cách tàn nhẫn.

“Anh là đồ con hoang,” tôi khó chịu nói.

“Đúng đấy, Addie. Tôi là đứa con hoang của một ả đàn bà ưa say xỉn,” anh ta dữ dội đáp lại.

“Anh về nhà, tức giận vì những gì bà ấy đã làm, tức giận vì đã thương xót bà ấy và cuộc đời đau buồn của bà ấy, để rồi anh trút lên tôi! Đó là công dụng của tôi chứ gì,” tôi lạnh lùng nói. “Hay lắm, Daimon. Lúc nào cũng là một tên khốn chết tiệt.”

“Tôi là người trước sau như một mà,” anh ta cay đắng chế nhạo.

“Phải đấy. Anh chưa từng thất bại trong việc chứng tỏ mình là một tên khốn xấu xa đến mức nào.” Tôi bước khỏi buồng tắm, không khí lạnh bao trùm lấy cơ thể khiến tôi thấy run rẩy. Tôi với tay lấy khăn rồi quấn nó quanh người.

“Em nghĩ mình đang đi đâu vậy hả?” Anh ta bước tới chắn trước tôi.

“Đi khỏi đây.” Tôi trừng mắt với anh ta.

“Addie,” anh ta trầm giọng đầy kiểm soát.

“Đừng.” Tôi chỉ tay vào anh ta.

Anh ta tóm lấy chiếc khăn và kéo tôi lại gần. Đôi môi anh ta đâm sầm vào môi tôi, khiến cho nụ hôn trở nên đau đớn. Tôi đập tay lên ngực anh ta, muốn đẩy anh ta ra; nhưng rồi đành chịu thua khi anh ta quấn hai cánh tay ra phía sau tôi, nhấc bổng tôi lên và đưa trở lại buồng tắm. Dòng nước nóng vẫn tiếp tục đổ xuống. Chiếc sơ mi trắng tinh giờ ướt đẫm, dính sát lên những thớ cơ săn chắc của anh ta. Anh ta kéo tuột khăn xuống, để lộ ra cơ thể tôi, rồi tiếp tục hôn tôi thật mạnh, tìm kiếm lối vào. Tôi cảm thấy thật thảm hại khi hé môi ra. Cơ thể tôi khao khát anh ta, hương vị đầy say mê của anh ta. Chưa bao giờ có thứ gì tuyệt vời như Daimon cả.

Tôi kéo giật sơ mi của anh ta, mở phanh nó ra, cúc áo rơi vãi khắp nơi. Daimon gầm gừ trầm thấp trong cổ họng. Anh ta dứt ra; đôi mắt giờ mang màu xanh thẳm, một đại dương của khao khát và nỗi đau. Anh ta kéo khóa quần xuống và lấy vật đàn ông của mình ra. Daimon nhìn xuống tôi, không một lần dời mắt đi. Một cánh tay anh ta ôm lấy tôi và đẩy mạnh vào bức tường ốp gạch. Với bàn tay còn lại, anh ta tóm lấy một bên đùi tôi và nhấc nó lên. Hơi hạ người xuống một chút, anh ta xông tới. Hơi thở của tôi như tắc nghẹn, nơi nữ tính siết lại với cảm giác nhoi nhói. Daimon giữ chặt lấy tôi, một tiếng gầm gừ trầm đục phát ra từ lồng ngực. Anh ta hít vào rồi di chuyển theo những cú thúc dài và mạnh. Tôi luồn hai bàn tay vào bên trong chiếc sơ mi đã mở phanh của Daimon, và cắm sâu móng tay lên lưng anh ta, giữ cho mình đứng vững trước sự tấn công kia. Nơi bí mật của tôi co thắt và run rẩy, gần như đang kéo anh ta vào sâu hơn nữa. Tôi di chuyển theo nhịp điệu của anh ta, cảm giác bản thân đang tiến gần đến giới hạn. Daimon đói khát chiếm lấy tôi, và tôi thấy mình thật đáng khao khát.

“Addie,” anh ta gọi lớn, giọng đầy đau đớn, khi lên đỉnh thật dữ dội. Chỉ cần nghe thấy tên tôi trên môi anh ta là đủ khơi dậy cơn cực khoái. Chúng tôi đứng đó dưới vòi sen, để dòng nước cuốn trôi giây phút vừa san sẻ cùng nhau. Daimon hạ đầu xuống vai tôi và vùi mặt vào cổ tôi. Tôi ôm lấy anh ta, cảm nhận hai cơ thể áp sát vào nhau. Thở ra một hơi, tôi giữ chặt anh ta. Vào giây phút đó, trong vòng tay tôi, Daimon có cảm giác rất chân thật.

“Tôi xin lỗi, Addie,” anh ta thì thầm, nhỏ đến độ tôi gần như chẳng nghe thấy. Tôi biết giờ tôi đã thua rồi. Đây chính là cú hích nhỏ cần thiết, và lúc này, tôi đã hoàn toàn thuộc về Daimon.

Thứ Sáu, 1 tháng 6, 2018

HỢP ĐỒNG HÔN NHÂN 21

21.
SỰ THAY ĐỔI

Tôi mở mắt trong căn phòng ngập tràn ánh nắng của chúng tôi. Đầu tôi nện thình thịch khi những hình ảnh của ngày hôm qua tràn về. Daimon đã tắm rửa cho cả hai và đưa tôi vào giường. Nằm trên giường, nhớ lại những lời anh ta nói khiến cho gánh nặng trong tim tôi vơi đi đôi chút. Tôi nhận ra mình đã cố níu giữ quá nhiều, chỉ để khiến cho những kí ức về bà ấy sống mãi. Tôi đã chôn vùi bản thân trong công việc và nỗi căm ghét chính mình, tự nhận hết tội lỗi để có thể được gần bà ấy hơn. Sau ngày hôm qua, tôi biết mình đang dần buông bỏ. Rằng đám mây đen nặng nề đã đi theo tôi khắp mọi nơi đang từ từ tan đi.

Tôi từ từ ngồi dậy, vẫn còn cảm giác buồn nôn từ đêm hôm qua. Vì vẫn chưa ăn gì nên tôi thấy rất khó chịu. Drako rền rĩ khi vừa nhìn thấy tôi. Tôi quỳ xuống, hai đầu gối đau nhói, có lẽ là do ngã khuỵu. Hai bàn chân tôi đau rát, nhưng Daimon đã dán băng cá nhân lên các vết trầy rồi. Tôi mặc quần áo nhanh nhất có thể, mong rằng Daimon vẫn còn ở nhà.

“Bà Evans?” Ana mỉm cười ngay khi nhìn thấy tôi. “Ngài Evans bảo rằng bà không được khỏe, không nên làm phiền.”

“Ngài Evans còn ở nhà không?” Tôi hỏi, giọng khàn khàn và khô khốc.

“Có, Ngài Evans có ở nhà.” Giọng anh ta khiến tôi sững lại. Daimon bước ra khỏi khu bếp, tay cầm một chai nước. Anh ta vặn mở nắp rồi đưa nó cho tôi.

“Ana,” anh ta nói. Ngay lập tức, Ana gật đầu và để chúng tôi lại một mình.

“Chẳng phải anh nên đi làm rồi à?” Tôi hỏi đầy lo lắng, không dám nhìn anh ta, cảm thấy xấu hổ về sự việc ngày hôm qua.

“Không thể bỏ em một mình được,” anh ta lãnh đạm nói.

Tôi bước xuống cầu thang và đi đến bên cạnh anh ta. “Tôi xin lỗi chuyện hôm qua,” tôi lí nhí nói.

“Em khỏe hơn chưa?” Anh ta hỏi, giọng có hơi khó chịu.

Tôi đi tới chỗ trường kỉ và ngồi xuống. “Anh ngồi xuống một chút được không?” Tôi khẽ hỏi, vẫn không dám nhìn anh ta.

Tất cả những gì tôi nhìn thấy là hai bàn chân trần và ống quần bò của anh ta. Tôi nhấp một ngụm nước, dù dạ dày kêu gào phản đối nhưng tôi cố kiềm lại cơn buồn nôn. Daimon đẩy chiếc bàn thấp sang một bên và ngồi lên đó, đối diện với tôi.

“Về chuyện hôm qua, c-cảm ơn anh,” tôi lắp bắp, cuối cùng cũng ngước lên để nhìn vào đôi mắt màu thiên thanh của anh ta. Cảm giác xấu hổ trào dâng. “Tôi chưa từng nói với ai tất cả những gì tôi đã kể với anh. Anh là người duy nhất biết sự thật về tôi và cảm nhận của tôi về cái chết của mẹ. Tôi chỉ muốn nói cảm ơn vì đã giúp tôi nhận ra mình đang làm gì. Ý tôi là, tôi không tốt hơn đâu, nhưng tôi hiểu và cảm thấy một sự thay đổi đã diễn ra, và tôi nghĩ đó là nhờ anh,” tôi sợ sệt nói không kịp thở.

Daimon đã buộc tôi phải đối diện với điều mà tôi vẫn luôn trốn tránh suốt hơn mười năm qua. Anh ta đã cho tôi mượn sức mạnh, và khiến tôi nhận ra những sai lầm của mình. Daimon đã giúp tôi thay đổi.

“Em không bao giờ được làm thế lần nữa,” anh ta giận dữ rít lên. “Em có biết là…” Anh ta thở ra một hơi và cào tay qua mái tóc dày của mình. “Tôi cứ tưởng---”

“Anh tưởng tôi đã bỏ đi,” tôi lí nhí tiếp lời.

“Khi đó là sáng sớm. Tôi đã tìm khắp nơi và chẳng thấy em đâu cả. Điện thoại của em thì tắt, còn tôi thì không hề biết em ở chỗ quái nào!”

“Tôi xin lỗi. Tôi hứa sẽ không làm thế nữa.” Tôi nhìn xuống trở lại, bồn chồn nghịch nghịch mấy ngón tay.

“Tôi suýt nữa thì để mất số tiền đáng giá một năm làm việc bởi vì em đấy,” anh ta tiếp tục.
“Tôi biết. Tôi xin lỗi,” tôi nói đầy ăn năn.

“Tôi sẽ sa thải Ted. Cậu ta không thể giữ em an toàn,” Daimon quát.

“Cái gì? Không! Tôi đã hứa với cậu ta anh sẽ không làm thế rồi. Daimon, chuyện tôi làm không phải lỗi của cậu ta,” tôi nài nỉ.

“Tôi không bao giờ muốn có cảm giác giống như hôm qua nữa. Em có nghe không? Không bao giờ nữa,” anh ta nạt.

“Không bao giờ nữa,” tôi gật đầu đồng ý. Khi nhìn lên, tôi thấy vẻ mặt anh ta đầy đau khổ và giận dữ.

“Daimon?”

“Cái gì?” Anh ta dịu lại, thở ra một hơi.

Tôi nghiêng người tới và khẽ hôn lên môi anh ta. Lúc lùi lại, tôi mỉm cười. “Cảm ơn.” 
Daimon có vẻ hơi ngạc nhiên.

“Addie, tôi không muốn nhìn thấy em đau khổ như thế,” anh ta buồn bã nói.

“Sẽ không đâu,” tôi hứa. Điện thoại tôi đổ chuông. Tôi nhìn anh ta.

“Gì chứ? Dĩ nhiên là tôi đã mở nó lên rồi! Tôi sẽ cài chương trình theo dõi cho nó,” Daimon nói.

Tôi đứng lên, vẫn còn cảm giác buồn nôn lúc bước tới chỗ quầy bếp. Nhìn xuống điện thoại. Là mẹ của anh ta.

“A lô?”

“Chào, Addie, là bác Deidra đây.” Bà ấy nghe có vẻ rất vui.

“Chào bác, bác khỏe chứ?” Tôi hỏi.

“Bác khỏe. Bác gọi để hỏi thăm hai đứa thôi. Mọi chuyện vẫn ổn chứ? Daimon sao rồi?” Bà ấy hỏi.

“Bọn cháu rất tốt, và anh ấy cũng tốt ạ,” tôi đáp. Daimon quay đầu sang và nheo mắt lại.

“Bác cho rằng Daimon của bác đang ở đó; đó là lý do cháu không thể nói chuyện,” bà ấy nói như đã hiểu ra.

“Vâng. Kết luận của bác rất đúng,” tôi thêm vào.

“Được rồi, cưng, bác sẽ gọi cháu sau vậy. Tạm biệt cháu.” Rồi bà ấy ngắt máy.

“Là mẹ tôi đúng không?” Anh ta hỏi, không mấy hài lòng.

“Đó là lý do anh là một thương nhân sắc sảo nhỉ,” tôi mỉm cười.

“Không vui đâu, Addie.” Anh ta đứng lên khỏi chiếc bàn thấp và đi đi lại lại.

“Daimon---”

“Đừng!” Anh ta chỉ vào tôi.

“Nghe này, hôm qua tôi đã nhận ra tôi nhớ mẹ mình nhiều thế nào, và tôi sẵn sàng làm bất cứ điều gì để mang bà ấy quay lại. Tôi không nói đến việc tạo một mối quan hệ gần gũi với bà ấy. Tôi chỉ muốn nói là hãy đến gặp bà ấy đi, có thể ăn tối cùng nhau chẳng hạn. Không phải thường xuyên, khoảng hai lần mỗi năm là được. Daimon, bà ấy là mẹ anh mà,” tôi nài nỉ.

Daimon chống hai tay lên hông và thở dài nặng nề. “Bà ấy là một kẻ nghiện rượu. Tôi không muốn em nhìn thấy bà ấy như thế,” anh ta rít lên.

Tim tôi đau nhói khi biết rằng chuyện mình làm ngày hôm qua có thể đã khơi lên những kí ức không hay. “Daimon, là anh không muốn nhìn thấy bà ấy như thế đó chứ.” Tôi đặt điện thoại xuống và bước lại chỗ anh ta. “Tôi sẽ đến đó cùng anh. Tôi sẽ không để xảy ra bất kì chuyện gì khiến anh khó chịu đâu.” Tôi nắm lấy bàn tay anh ta và giữ chặt nó.

****

Tôi nhìn Daimon đi đi lại lại trong sảnh tòa nhà Art Deco ở Đại Lộ Công Viên. Khu vực sảnh vô cùng hiện đại và thanh lịch, với những đường nét thẳng thớm thuần màu trắng và đen, có điểm xuyến những màu sắc rực rỡ mà đa phần đến từ những bình hoa được đặt trên vô số bàn tròn ốp gương.

“Daimon, anh không nghĩ tốt hơn là gọi cho bà ấy trước khi đến đây sao?” Tôi hỏi. Ngay khi tôi vừa bảo với Daimon là sẽ đi cùng anh ta đến gặp mẹ, anh ta dằn dỗi đồng ý, nhưng đảm bảo là lôi được tôi theo. Chúng tôi đứng ở tiền sảnh tòa nhà bà ấy ở trong lúc Daimon cố bình tĩnh trở lại.

“Không. Tôi quá hiểu bà ấy. Nếu tôi gọi, bà ấy sẽ bỏ đi. Bằng cách này, tôi sẽ biết chắc bà ấy có ở đây,” anh ta nói vẻ khó chịu.

“Làm sao anh biết bà ấy có ở đây?” Tôi nhìn anh ta đầy hoài nghi.

“Bởi vì bà ấy hiếm khi rời khỏi căn hộ của mình lắm.” Anh ta nhìn về phía thang máy và bắt đầu bước tới đó.

“Làm ơn gọi cho bà ấy đi mà,” tôi nài nỉ.

“Được rồi.” Anh ta đút tay vào túi quần sau và lấy điện thoại ra.

“Phải. Tôi đang ở tầng trệt. Giờ tôi đi lên đây,” anh ta quát vào điện thoại. “Phải! Bây giờ!” Anh ta ngắt máy rồi bấm nút gọi thang máy.

“Bà ấy nói gì?” Tôi hỏi.

“Không gì cả.”

Sau đó, anh ta trở nên im lặng. Tôi đứng bên cạnh, quan sát anh ta từ khóe mắt. Daimon đang lo lắng. Không biết liệu tôi có đang đẩy anh ta vào một tình huống anh ta vẫn chưa sẵn sàng đối mặt hay không. Nhưng đây là mẹ anh ta kia mà, và vì một lý do nào đó, tôi không thể giũ bỏ cảm giác anh ta cần đến bà ấy trong cuộc đời. Thang máy dừng lại và mở ra trước một hành lang dài. Tôi nhìn thấy cánh cửa mang số PH400. Daimon bước về phía đó nhưng rồi khựng lại và hơi xoay đầu, đảm bảo rằng tôi đang ở cạnh anh ta. Anh ta bấm chuông và chúng tôi chờ đợi. Nhiều phút trôi qua và không ai ra mở cửa, Daimon bắt đầu bấm lên bảng điều khiển.

“Anh biết mã khóa của mẹ anh à?”

“Là ngày sinh của tôi,” anh ta khẽ đáp.

Cánh cửa mở ra sau tiếng “bíp” và Daimon bước vào trong. Mẹ anh ta chạy ra với đầu tóc và lớp trang điểm đã đâu vào đấy. Gương mặt bà sáng lên ngay khi nhìn thấy anh ta. Đôi mắt xanh tuyệt đẹp của bà lấp lánh vì hạnh phúc, đến độ tôi cảm thấy đôi chút ghen tị.

“Daimon.” Bà ấy mỉm cười.

“Chào,” anh ta lạnh lùng nói.

“Addie.” Bà ấy quay sang ôm tôi. Mùi rượu nồng nặc đã át đi hương nước hoa bà vừa mới xịt.

“Vào đi, vào trong nào.” Bà ấy ra hiệu cho chúng tôi đi vào. Căn hộ áp mái này trông cũng giống như tiền sảnh ở tầng trệt, với màu đen trắng và các sắc màu đối lập rõ rệt của những món đồ nội thất. Một tấm gương lớn gắn trên tường khiến không gian trông như rộng thêm gấp đôi, hai chiếc ghế dài xám đặt đối diện với nhau và với khu bếp hiện đại rộng rãi. Một chiếc đại dương cầm cỡ nhỏ được đặt ở phòng sau. Anh ta giống mẹ mình hơn anh ta biết.
Tôi dời mắt trở lại Daimon, cẩn trọng quan sát anh ta, vẫn giữ thái độ lặng im và nhìn mẹ mình mời chúng tôi dùng trà hoặc cà phê. Động tác của bà ấy có hơi quá hối hả, còn lời lẽ thì có hơi líu nhíu. Daimon chỉ đơn giản quan sát bà ấy.

“Cà phê được đấy ạ,” tôi nói, trả lời thay cho cả hai.

Tôi vẫn cảm thấy không mấy khỏe từ ngày hôm qua, nhưng Daimon đã đảm bảo tôi ăn uống đầy đủ trước khi đi. May thay, dạ dày tôi đã yên ổn dù vẫn còn hơi nôn nao. Tôi nhìn theo hướng mắt anh ta. Ở đó, ngay sau chiếc ghế dài đối diện chúng tôi, là bốn chai rượu scotch đã mở. Tôi với ra, nắm lấy tay Daimon và giữ thật chặt, mắt anh ta không hề rời khỏi mấy chai rượu.

“Mẹ rất mừng vì hai đứa đã quyết định ghé thăm,” bà ấy nói lớn từ nhà bếp. Cả người Daimon khẽ run lên.

“Bà nên cảm ơn Addie,” Daimon đáp lại đầy chua chát.

Mẹ anh ta khựng lại mất một giây, cả người bà ấy dường như chùng xuống khi tiếp tục đặt những tách cà phê sơn đen xuống một chiếc khay.

“Dù là gì, mẹ vẫn thấy vui.” Bà gượng gạo mỉm cười và bước lại chỗ chúng tôi. Tôi cẩn trọng nhìn theo, sợ rằng bà ấy có thể làm rơi khay, nhưng không. Bà đặt nó lên chiếc bàn thấp ở giữa hai băng ghế dài rồi ngồi xuống.

“Cháu thế nào rồi, Addie?” Bà ấy hỏi, cầm cốc của mình lên và mỉm cười.

“Cháu rất tốt ạ.” Tôi cười đáp lại.

“Daimon của bác có tốt với cháu không? Bác chắc là cháu biết nó có hơi ác miệng nhỉ.”

“Không sao, cháu có thể chịu được ạ,” tôi trả lời.

“Hai người có thể thôi nói chuyện như thể tôi không có mặt trong phòng được không?” Daimon rít lên.

“Xin lỗi, con yêu, con nói đúng,” mẹ của Daimon nói. “Con thế nào rồi? Vẫn còn chơi violin chứ?” Một tia sáng lóe lên trong mắt khi bà chờ đợi câu trả lời của anh ta.

“Không. Tôi ghét âm nhạc,” anh ta gắt. Bà ấy cúi đầu; ánh sáng trong mắt vụt tắt.

“Nhưng con từng rất yêu nó mà?” Giọng bà ấy vỡ vụn. “Mẹ vẫn còn chơi piano, con biết bản nhạc mẹ và con từng chơi cùng nhau chứ. Nó khiến mẹ cảm thấy gần gũi với con hơn.” Bà ấy đứng lên và bước về phía chiếc piano.

“Tôi không còn chơi nhạc nữa.” Bà dừng bước giữa chừng. Tôi giữ im lặng, hiểu rõ điều anh ta đang làm. Dù rất muốn bảo rằng anh ta nói dối, nhưng tôi sẽ làm mọi chuyện đã hứa với anh ta, tôi sẽ không nói gì hết.

“Bà vẫn còn uống rượu sao?” Anh ta hỏi, giọng khàn khàn.

“Không nhiều như lúc trước. Mẹ đang khá hơn rồi. Mẹ cam đoan đấy,” bà ấy nói, chạy đến chỗ chiếc ghế dài và gom các chai rượu đã giấu kín. “Mẹ biết nhìn thì không phải thế, nhưng hãy tin mẹ, bây giờ không giống như ngày xưa nữa.”

“Chắc là không rồi,” anh ta giễu. “Lúc nào bà cũng bảo là mình đang khá hơn. Kể từ khi tôi còn là một đứa bé kia.”

“Daimon, mẹ hứa. Mẹ sẽ cai hẳn nếu có thể là một phần cuộc đời con lần nữa,” bà ấy van nài. “Daimon, mẹ nhớ con rất nhiều. Mẹ có ảnh của chúng ta đây. Nhớ chứ? Bức ảnh chụp ở Công Viên Trung Tâm, lúc con đang chạy chơi và mẹ kéo con lại để chụp ảnh hai mẹ con mình ấy? Nhớ không? Nếu con để mẹ quay trở lại trong đời con---”

“Deidra, dù cháu rất mong bác sẽ khá hơn, nhưng bác đừng đổ hết chuyện này cho anh ấy. Bác phải là người muốn thay đổi, không phải Daimon,” tôi nói lớn. Sao bà ấy có thể đặt chuyện này lên vai anh ta kia chứ?

“Cháu nói đúng, Addie yêu quý. Bác xin lỗi. Chỉ là, nó là con trai bác và bác rất yêu nó.” Bà ấy khóc lóc nói.

“Đủ rồi!” Daimon quát to rồi đứng lên.

“Daimon?” Tôi gọi với theo sau, nhìn anh ta bỏ đi.

“Không sao đâu, Addie, đi đi. Cảm ơn cháu vì đã cố gắng.” Bà ấy mỉm cười, lặng lẽ lau đi những giọt nước mắt. Tôi gật đầu rồi chạy theo anh ta. Anh ta đứng cạnh thang máy, hai tay khoanh trước ngực, chờ đợi tôi.

“Tôi đã cố làm điều em muốn,” anh ta cộc cằn nói. “Giờ thì về nhà thôi.”

Khi cửa thang máy mở ra, tôi có thể thoáng nghe thấy tiếng đàn piano khẽ vang lên. Daimon bước vào trong thang máy, phớt lờ âm thanh kia. Tôi im lặng theo sau, không hề hé một lời nào.