Chủ Nhật, 4 tháng 6, 2017

BÓNG TỐI QUYẾN RŨ 11

CHƯƠNG 11

Ngày thứ 10:

Matthew thức dậy với cảm giác nhức nhối. Mọi chỗ đều đau. Chầm chậm, anh gập đầu về trước và càu nhàu khi cơn đau chạy thẳng xuống phía sau cổ anh rồi nằm lại ở giữa hai vai. Anh rũ người ra và rơi lại xuống nệm. Chuyện này này sẽ khó khăn hơn anh tưởng.

Với mỗi giây trôi qua, sự tỉnh táo dần dần quay lại, và không lâu sau, tim anh bắt đầu đập theo nhịp điệu điên cuồng. Tối qua anh đã ra ngoài.

“Matthew? Là anh đó sao?”

Matthew làu bàu. Không. Không, không, không, khônggggg. Anh ấn mặt thật sâu xuống chiếc giường bên dưới. Cậu nhóc của anh đang cương cứng. Đó không chỉ là hiện tượng “chào cờ buổi sáng” thông thường. Anh đang nhớ lại.

Anh giật mình khi nghe thấy giọng nói quen thuộc. Giọng nói của cô ấy. “Mẹ kiếp!” anh khẽ lầm bầm. Làm sao anh xử lí được chuyện này đây? Làm sao anh giải thích được đây?

Bất kì ai khác! Bất kì ai cũng được kia mà. Nhưng không, lại chính là cô ấy đang ngồi bên cạnh, khi anh cuối cùng cũng gom đủ can đảm để xoay ghế sang.

Mái tóc đỏ của cô xõa ra; những lọn dợn sóng đổ dài xuống lưng. Cô mặc một chiếc sơ mi trắng ôm sát eo và được buộc lại ở phía sau. Đôi gò ngực chỉ hơi lộ ra đôi chút, vừa đủ để khiến một người đàn ông cảm thấy hiếu kỳ, nhưng lại không đủ để phơi ra điều mà cô đang che giấu bên dưới chiếc áo bó sát kia. Một chiếc chân váy da màu đen dài đến giữa đùi và đôi cao gót khảm kim loại góp phần hoàn thiện vẻ ngoài của cô.

Mặt Matthew lại nóng ran lần nữa, hai má anh đổi màu vì xấu hổ. Đặc biệt là khi anh nhớ lại cách bản thân đã cố giải thích cho sự hiện diện của mình.

“Tôi muốn uống gì đó thôi.”

“Ồ, tôi hiểu chuyện đó mà, tin tôi đi. Dù vậy, tôi không uống khi chơi đùa,” cô bình thản nói.
Matthew đã tự hỏi làm thế đếch nào mà cô có thể bình thản như thế được. Thực ra thì anh đã tự hỏi cả đêm. Anh biết hầu hết người ta đều nghĩ anh lạnh lùng, có năng lực và lãnh đạm, song anh lại chẳng là gì đối với cô. Cô đã phá vỡ tất cả sự kiểm soát mà anh dày công xây dựng, và đã làm điều đó mà không hề đánh mất vẻ điềm tĩnh.

“Tôi không ở đây để chơi đùa. Tôi chỉ muốn uống gì đó thôi,” anh nói. Hai tai anh có cảm giác nóng ran, và anh biết nó sẽ lan xuống mặt và cổ mình bất kì lúc nào. Anh muốn rời đi, nhưng cô đã chặn mất lối thoát của anh và đứng nguyên ở đó, quan sát anh với vẻ nghi ngờ.

“Và cuối cùng anh lại ở đây sao? Thứ lỗi cho tôi, Matthew, nhưng chuyện đó đáng ngờ quá.” Cô nhướng một bên chân mày đỏ lên.

“Tôi… Tôi…,” anh bắt đầu nói.

“Không cần e thẹn đâu, Matthew. Ý tôi là, tôi cũng ở đây mà, phải không? Câu hỏi thật sự chính là: Anh đang tìm ai thôi?”

Matthew xoay tròn hông và cảm thấy cơn bỏng rát khi các thớ cơ biểu tình hành động kia của anh. Sẽ rất ngạc nhiên nếu hôm nay anh có thể ngồi được.

“Tôi không tìm ai hết. Tôi chỉ…”

“Nói dối sao? Thật à? Trong tất cả những thứ tôi nghĩ anh có thể là, một kẻ nói dối chưa bao giờ hiện ra trong đầu tôi cả,” cô nói.

“Mặc xác cô nghĩ gì,” anh vặt lại và nốc hết ly whiskey nguyên chất. Anh toan đứng dậy bỏ đi, nhưng Sloan đã cản đường, nhốt anh ở giữa cơ thể cô và chiếc ghế đẩu cao. Mùi hương của cô thật ngọt ngào, như táo xanh vậy. Đó chắc chắn không phải điều mà một người trông đợi. Không phải trong một câu lạc bộ tình dục.

Biết rằng sẽ rất đau, anh chuẩn bị tinh thần rồi với tay ra sau để chạm mấy ngón tay vào mông mình. Phải: có hằng hà những lằn roi trên khắp mông anh. Anh lướt đầu ngón tay lên chúng, ngạc nhiên khi thấy có hẳn một dấu tay hoàn hảo, nơi mà những ngón tay thanh mảnh, giống đầu roi của cô đã giáng xuống. Anh luôn tự hỏi, liệu Tiến Sĩ Janice Sloan giỏi giang có dùng liệu pháp phân tích tâm lý trong tình dục không. Giờ thì anh đã biết câu trả lời rồi.

“Thô lỗ vậy, Matthew. Anh đang cố tổn thương tình cảm của tôi đó à. Nhưng tôi tha thứ cho anh vì tôi biết anh thấy xấu hổ.” Cô bước đến gần hơn, một bàn tay đặt lên ngực đẩy anh trở lại chỗ ngồi. Tay cô rất nóng, thật sự rất nóng, như thể nó có thể đốt thủng một lỗ trên ngực anh vậy. Matthew dịu lại và để cho bản thân bị đẩy ngược trở lại ghế ngồi.

Sloan nhón chân lên và ngả người về phía Matthew để thì thầm vào tai anh, “Hai má anh đỏ ửng còn tim anh đang đập rất nhanh.”

Matthew rên rỉ và lại xoa xoa hai bên gò mông. Phải, anh đã thấy xấu hổ. Anh chưa bao giờ nghĩ sẽ thấy Sloan, ăn vận trong trang phục lai giữa Madonna và một gái điếm, có mùi hương như táo và đồng thời cọ xát đôi bồng đảo lên ngực anh. Cô biết mình đang làm gì, lúc này chuyện đó thậm chí còn rõ ràng hơn.

“Nghe này, Sloan…”

“Để tên Sloan cho văn phòng thôi, Matthew,” cô nói với một nụ cười.

“Được. Cô muốn cái quái gì đây, Janice? Cô muốn nói với mọi người đã thấy tôi ở đây à? Rằng tôi là một kẻ dị hợm? Cứ tự nhiên. Tôi đếch quan tâm,” anh nói. Những lời nói tuôn ra rất khẽ khàng, nửa giận dữ, nửa lo lắng. Anh không biết phải làm gì nếu cô quyết định nói với mọi người về anh.

Anh vẫn còn lo về chuyện đó. Những chuyện anh đã để cô làm! Cái cách mà anh đã van xin cô đừng dừng lại. Anh lắc đầu, cố xóa sạch những kí ức, nhưng không hiệu quả, không khi anh vẫn còn nhức nhối và mùi hương của cô vẫn còn vấn vương trên ga giường của anh.

“Anh không phải một Người Áp Đặt.” Janice lắc đầu, “Tôi không nghĩ thế. Ý tôi là, anh có thể lắm chứ, anh rất mạnh mẽ, rất nam tính và đầy tự chủ. Nhưng đó chính là vấn đề. Phải không, Matthew? Có quá nhiều công việc phải giải quyết để có thể giữ được tự chủ.” Cô giơ bàn tay thanh mảnh lên và xoắn những ngón tay mình vào phần tóc gáy của Matthew. Đó là một cử chỉ thân mật, đầy ngụ ý.

À, phải. Mấy lời lảm nhảm điên khùng chết giẫm. Olivia đã đúng: Sloan không đừng được. Cô sẽ nhìn thẳng vào một người và bắt đầu xé nát họ. Bất chấp việc đó đau đớn thế nào. Bất chấp cô không được yêu cầu làm thế. Suốt cả đêm, cô đã làm thế với anh, khiêu khích, thúc giục và đâm chọc cho đến khi anh đầu hàng.

Bàn tay còn lại của Janice tóm lấy đùi Matthew và nhẹ nhàng khiêu khích. Matthew ngập ngừng nuốt xuống, nhưng rồi lại để cho Janice tùy ý, và thế là cô bước vào giữa hai bên đùi giang rộng của anh như thể đã thuộc về nơi đó. “Tôi sẽ không kể cho ai bí mật của anh hết, Matthew. Tôi giữ rất nhiều bí mật; đó là công việc của tôi mà. Nếu anh bảo tôi để anh yên, tôi sẽ làm vậy. Chỉ là…tôi muốn anh.”

“Tại sao?” Matthew khàn giọng hỏi.

Janice mỉm cười bên tai anh và khẽ khúc khích, “Bởi vì tôi không thể nghĩ ra được bất kì điều gì hay ho hơn là cái mông gợi cảm của anh vắt ngang gối tôi cả.”

Chuyện đó chắc chắn rất gợi cảm. Matthew chưa bao giờ lên đỉnh dữ dội đến vậy, chưa bao giờ cầu xin nhiều đến vậy. Anh đã cố tỏ vẻ thách thức, không màn đến những câu hỏi soi mói của Sloan. Nhưng đến cuối cùng, khi đã quá ham muốn được lên đỉnh, anh đã nói, đã làm bất kì điều gì. Sloan đảm bảo mình nắm được lợi thế. Cô đã thu thập được những lời thú nhận khiến anh xấu hổ đến mức gần như không thở được. Cô đã rất tàn nhẫn.

Bàn tay cô lần theo đùi anh rồi rẽ vào trong để ôm lấy ‘bi’ của anh. Matthew nhảy nhổm, giật mình, nhưng hai bàn tay vẫn siết lấy ghế ngồi. Móng tay của Janice cào lên anh qua lớp quần bò, và anh không thể ngăn lại âm thanh yếu ớt thoát khỏi miệng mình.

Anh không thể đối mặt với cô, không phải hôm nay, không bao giờ nữa. Hiện tại cô đã hiểu anh quá rõ. Anh đã nói với cô những điều chưa từng nói với bất kì ai.

“Được,” anh thì thào.

“Được?” cô rên ừ ừ bên tai anh, những ngón tay luân phiên ve vuốt và cào cấu.

Cô đã vô cùng chu đáo, vuốt ve tóc anh và nói với anh rằng mọi chuyện vẫn ổn, chẳng có gì sai với anh hết.

Matthew gật đầu, hai mắt khép lại. Thật quá khó để không lên đỉnh, ngay trong quần bò, như một cậu nhóc lần đầu được chạm vào bởi đội trưởng đội cổ vũ.

“Cô sẽ không nói sao?” anh nhẹ nhàng van xin.

Janice siết lấy tóc gáy của anh, đủ mạnh để khiến mắt anh nhức nhối, “Không, Matthew. Tôi sẽ không nói. Giờ thì xuống khỏi cái ghế chết giẫm này và cùng rời khỏi đây thôi.”

Đêm qua quả là thú vị và buông thả. Nó chính là ánh sáng trong bóng tối tâm hồn anh, nhưng hôm nay… hôm nay anh đã phải rất cố để không gọi điện cáo bệnh, sau đó nằm lì trên giường và trốn tránh.

Cuối cùng, Matthew lăn người lại và để cơn đau chiếm lấy mình. Anh nhắm mắt và dịch người trên ga giường, kiểm tra các bắp cơ của mình. Vai anh có hơi đau còn cổ thì cứng ngắc, nhưng đau nhất vẫn là vùng mông. Mông anh có cảm giác bị thâm tím đến tận xương, và anh biết cơn đau vẫn sẽ ở lại dù có tắm nước nóng đi nữa. Anh sẽ nghĩ đến Sloan cả ngày cả đêm và những khi anh ngồi xuống, cho đến khi đau đớn biến mất. Rồi đột nhiên, lòng tự tôn của anh mới là thứ tổn thương nhiều nhất.

Anh chầm chậm mở mắt. Lẽ ra việc đầu tiên trong sáng nay của anh đó là quay trở lại bệnh viện và lấy nốt lời khai của Olivia. Anh tự hỏi liệu Sloan có đó không và cảm thấy dạ dày mình đau nhói. Không. Anh không thể gặp Sloan. Không bao giờ nữa. Anh không thể chịu nổi ý nghĩ đối mặt với cô và nhìn thấy vẻ tự mãn trên đó. Và thật sự mà nói, ai lại không tự mãn chứ?

Matthew là một tên khốn có tiếng. Anh biết nhiều người sẵn sàng trả tiền để được nghe kể về việc anh đã bị hạ thấp thế nào. À thì, anh sẽ không cho Sloan có cơ hội nắm thóp mình lần nữa. Tất cả những gì anh cần làm đó là tránh mặt cô. Quả là một phương thức hèn nhát, nhưng Matthew nhận ra, thi thoảng mình vẫn có thể làm một kẻ hèn. Anh sẽ không để chuyện đó ảnh hưởng đến vụ án.

Sau một tiếng thở dài cam chịu, Matthew lăn khỏi giường trên đôi chân run rẩy, loạng choạng bám vào chiếc bàn để giữ thăng bằng và lấy điện thoại. Có một lời nhắn:

Matthew thân mến,

Cảm ơn. Anh còn tuyệt hơn cả tôi từng mơ nữa. Thật khó để rời khỏi anh, nhưng tôi biết anh cần không gian riêng. Tôi sẽ ở bệnh viện vào buổi sáng, cứ ghé qua nếu anh muốn, còn không, tôi đảm bảo sẽ dành thời gian vào buổi chiều để anh làm việc của mình. Dĩ nhiên, tôi hi vọng sẽ gặp được anh.

Thỏa thuận vẫn còn đó, miệng tôi đã được khóa kín.

Jani.

“Mẹ kiếp,” Matthew thở dài. Kể cả trong lời nhắn, anh vẫn có thể cảm nhận được sự tự mãn rõ ràng của cô ta về tối qua. Nếu không xuất hiện, anh sẽ là một kẻ hèn. Nếu xuất hiện, vậy có nghĩa là anh đang cố chứng minh gì đó. Đường nào cũng không xong cả. Tức giận, anh chộp lấy điện thoại và điên cuồng viết tin nhắn:

Reed: Intel@office. Bận đến trưa. Làm ơn lên lịch cho buổi phỏng vấn.

Anh nhận thấy tin nhắn của mình khá mơ hồ nhưng vẫn đủ súc tích. Hi vọng cô sẽ nhận ra hàm ý và không bàn về chuyện tối qua. Sẽ tốt hơn nếu họ chỉ tập trung vào công việc. Vụ án sẽ sớm kết thúc và họ sẽ được phân công chuyện khác. Sẽ rất may mắn nếu anh không có lý do nào để gặp lại cô. Tất cả những gì anh cần phải làm đó là vượt qua được mấy ngày tới. Thậm chí là ít hơn nữa, nếu anh có thể khiến Livvie nói ra hết. Đó là tất cả động lực anh cần.

Matthew tắm dưới vòi nước nóng thật lâu. Nó giúp xoa dịu các bắp cơ đau nhức của anh. Thiệt hại không đáng kể lắm, chỉ có vài vết bầm và lằn roi trên mông anh thôi. Thật nhẹ nhõm khi biết được sẽ không có dấu vết nào lộ ra khi anh mặc quần áo vào.

Anh dừng lại mua cà phê trên đường đi làm. Anh không muốn đứng ở gần khu vực đặt bình cà phê ở văn phòng. Các sĩ quan đồng nghiệp sẽ cố lôi kéo anh nói chuyện, mà Matthew lại không có tâm trạng cho lắm. Anh bước đi lặng lẽ, gật đầu chào nhân viên văn thư rồi vào trong thang máy, không nói lời nào với người bảo vệ tòa nhà đi cùng mình.

“Đặc vụ Reed.” Matthew đặt chiếc cặp da xuống cạnh bàn làm việc, và để cà phê kế bên bàn phím trước khi quay sang vị sĩ quan vừa xuất hiện.

“Ừ?”

“Có tin nhắn cho anh vào khuya hôm qua. Nhân viên văn thư đã đưa lên sáng nay.” Người thanh niên giao tin nhắn cho Matthew rồi rời đi.

“Cảm ơn,” Matthew lầm bầm với theo tấm lưng của người thanh niên và nhìn xuống tin nhắn. Đặc vụ ở FIA đã gọi đến. Matthew nhìn đồng hồ và hi vọng văn phòng của họ vẫn còn mở. Anh đã đến gần lắm rồi.

Anh trượt khỏi ghế và nhấc ống nghe lên để gọi điện thoại đường dài. “A lô? Xin cho gặp Thượng sĩ Patel.” Anh đợi vài phút trong khi họ đi tìm người; nhẹ nhõm vì đã gọi kịp lúc.

“Thượng sĩ Patel nghe.”

“Matthew Reed, FBI,” anh nói nhanh. “Anh đã để lại tin nhắn cho tôi. Anh tìm được gì rồi?”

Có tiếng thở dài thật sau ở bên kia đầu dây, “Chúng tôi đã xem qua các máy bay tư nhân có lịch đáp trong ba ngày tới đây rồi.” Anh ta ngập ngừng, “Anh đã đúng. Dường như có khá nhiều hoạt động hơn bình thường. Vẫn chưa có thông tin về Demitri Balk hay Vladek Rostrovich, song chúng tôi vẫn chưa có đủ bản khai của tất cả các hành khách.”

“Anh gửi cho tôi danh sách tất cả thông tin đã có được không? Tôi muốn xem qua nếu anh không phiền.”

“Chúng tôi có phiền đấy, Đặc vụ Reed. Nếu có chuyện gì đó đang diễn ra, thì nó sẽ thuộc trách nhiệm của chúng tôi, và văn phòng của chúng tôi có thể xử lý được. Anh có thông tin nào muốn chia sẻ với chúng tôi không?”

Matthew nghiến răng mạnh đến độ đau cả đầu. Anh không có tâm trạng cho mấy trò quan liêu này. “Tôi sẵn sàng chia sẻ thông tin chừng nào chúng ta hợp tác tốt với nhau. Vì có liên quan đến vụ án nên thông tin phải được trao đổi từ cả hai phía. Thời gian có hạn, Thượng Sĩ ạ. Cả hai chúng ta đều không có thời gian để thi thố khùng điên đâu.”

“Bọn người Mỹ cùng mớ tiếng lóng của mấy người,” Patel nói. “Chả có ai ‘khùng điên’ gì hết, Đặc vụ Reed, nhưng tôi chắc anh có thể thấy được chuyện này có dính dáng đến vấn đề chính trị? Hiện tại cả thế giới đều tập trung vào Iraq, và chúng tôi cần phải biết tình hình có thể được giải quyết êm thấm mà không làm hổ mặt cả hai nước.”

“Nếu anh không chịu san sẻ thông tin, tôi sẽ phải liên hệ với cấp trên của mình và yêu cầu họ liên lạc với chính phủ của anh. Việc đó có thể mất nhiều ngày, đến lúc đó, buổi đấu giá nô lệ có thể đã kết thúc rồi,” Matthew nói.

“Tôi hiểu anh có việc cần làm, Đặc vụ Reed. Tôi cũng có mà. Tôi sẽ tiếp tục thu thập thông tin trên các máy bay tư nhân, danh sách hành khách, thời gian đáp và cất cánh, vâng vâng. Trong thời gian đó, tôi khuyên anh nên liên hệ với cấp trên của mình đi. Tôi cũng sẽ làm thế, và có lẽ chúng ta sẽ đạt được thỏa thuận có lợi chăng?”

“Được,” Matthew càu nhàu với ống nghe.

“Ngày mai nhé,” Thượng sĩ Patel lãnh đạm đáp.

“Anh có thể tin như vậy đi,” Matthew lặp lại và chờ đến khi đường dây bị ngắt trước khi bỏ ống nghe xuống. Anh cố gắng để không dập mạnh nó. Không cần phải gây chú ý như thế.
Anh có vài tiếng trước khi Sloan xong việc với Olivia, vậy nên anh quyết định đào sâu nghiên cứu về Demitri Balk. Nếu Rafiq và Caleb dự định tiếp cận với nhà tỉ phú bí ẩn này, thì Matthew cũng phải làm thế. Anh do dự không dám đến quá gần với người đàn ông kia thông qua các phương thức truyền thống. Anh không muốn bứt dây động rừng. Ông ta có thể sẽ quyết định tránh khỏi buổi đấu giá, và thế là Matthew sẽ không thể dùng ông ta làm mồi nhử được nữa.

Demitri Balk không được nhận ra nhiều lắm cho đến giữa những năm 90. Hãng Kim Cương Balk dường như xuất hiện chỉ sau một đêm, với một danh sách dài các nhà đầu tư xuất sắc, đã có thể làm giá cổ phiếu tăng vọt chỉ trong vài phút chính thức cổ phần hóa. Demitri Balk là cổ đông chính và được nêu tên là CEO của công ty.

Tập đoàn khổng lồ này chủ yếu kinh doanh dưới hình thức công ty đá quý, song cũng được hỗ trợ bởi một cơ số các công ty khác. Có rất nhiều tranh cãi chung quanh công ty. Có nhiều hơn một nguồn tin xác định rằng, chỉ cần điều tra sơ qua là có thể biết Hãng Kim cương Balk khai thác ở Châu Phi, song cuối cùng lại chẳng hề có cuộc thanh tra chính thức do bất kì chính phủ nào tổ chức cả.

Kim cương máu có khả năng gây tranh cãi rất cao, nhưng không ai có thể trực tiếp kết nối Hãng Kim cương Balk với bất kì khu mỏ nào ở Châu Phi, hẳn là do mạng lưới các công ty và chi nhánh con hợp tác cùng họ. Một trong cách chi nhánh con đã thu hút sự chú ý của Matthew. AKRAAN được thành lập ở Nga, chuyên kinh doanh và chế tạo vũ khí. Tìm hiểu thêm sẽ thấy được AKRAAN từng là một phần của Hãng Kim cương Balk khi lần đầu cổ phần hóa, có nghĩa là vị CEO chắc chắn biết về nó.

Matthew không hề ngạc nhiên khi thấy một công ty đá quý có dính dáng tới vũ khí. Tuy nhiên, điều gây kinh ngạc đó là công ty vũ khí kia lại xuất hiện trước, khoảng đầu những năm 1960. Hãng sản xuất, được điều hành bởi chính phủ, bán vũ khí cho nhiều quốc gia, đặc biệt là Iraq và Pakistan.

Làm sao Demitri Balk có thể điều hành cả hai công ty? Với tư cách là CEO, không hề kém hơn?

Demitri được Tạp chí Forbes mô tả là ‘một vị tỉ phú tự lập có gốc gác tầm thường ở nước Nga xô-viết.’

Matthew nhạo báng, “Tầm thường cái mông tôi này.” Anh nhăn mặt trước lời lẽ của mình, nhớ lại việc đêm qua mông mình đã bị hạ thấp đến mức nào. Đến cả ngồi cũng là một kì công. Anh cố để không cựa quậy.

Cuối cùng, thôi thúc bùng nổ và Matthew gọi về bộ nội vụ. Sau cuộc trò chuyện ngắn ngủi với cấp trên, người đàn ông kia cuối cùng cũng thỏa hiệp và đồng ý trao cho Matthew tất cả mọi thông tin anh cần để tổng hợp vụ án. Anh ta cũng đồng ý cắt bỏ thủ tục rườm rà giữa Matthew và FIA.

Trong vòng một giờ, hai hệ thống kỹ thuật đã cho chạy từng bức ảnh và từng câu chuyện có liên quan đến Hãng Kim cương Balk, AKRAAN, Demitri Balk, Vladek Rostrovich và Muhammad Rafiq qua phần mềm nhận diện gương mặt và Dữ Liệu An Ninh Quốc Gia. Matthew dự đoán sẽ có gì đó được phát hiện sớm thôi.

Anh nhìn đồng hồ. Phải đến bệnh viện rồi. Anh gọi tới bàn y tá trực ở tầng của Olivia để đảm bảo Sloan đã tan ca, sau đó thu gom vật dụng cá nhân và hướng ra cửa.

***

Olivia đang viết vẽ điên cuồng lúc Matthew bước vào. Dường như tinh thần của cô đã khá hơn tối qua. Matthew phải có lời khen với Sloan.

“Cô đang viết gì vậy?” Matthew hỏi. Anh đặt chiếc cặp da xuống rồi an tọa. Ghế ở đây thoải mái hơn nhiều so với ghế trong phòng giải lao. Đồng thời, việc ngồi trong phòng bệnh cũng giúp cô chịu nói chuyện nhiều hơn.

“Tiến sĩ Sloan cho tôi một quyển sổ ghi chép. Rất ngọt ngào nhỉ? Cũng quá lâu rồi tôi chẳng viết lách gì hết. Tôi gần như đã quên mất mình yêu việc đó nhiều thế nào,” Olivia nói. Rồi cô mỉm cười.

“Tôi đâu có hỏi chuyện đó, Cô Ruiz,” Matthew đáp, song lại không hề có sự châm chích trong đó.

Cô thở dài, “Tôi đang…anh biết đấy. Tôi chỉ muốn lưu giữ lại những kí ức của mình trước khi bản thân tôi ngừng tin vào chúng thôi.”

Matthew thật sự không biết phải nói gì ngoại trừ, “Chuyện đó có thể dẫn đến việc nhận trát hầu tòa đấy, cô biết chứ?”

Trông cô dường như bị tác động mạnh, chiếc bút trên tay rơi xuống đánh ‘cạch’. “Thật sao? Sao anh lại làm vậy?”

“Không có gì,” anh dễ dàng nói, “quên chuyện tôi vừa nói đi.”

Cô nhìn anh, sau đó cúi xuống quyển sổ rồi lại nhìn lên anh, trước khi nhướng một bên mày lên vẻ nghi ngờ rồi đóng sập quyển sổ lại. “Tôi không quên bất kì điều gì anh nói, Reed ạ. Chỉ có kẻ ngốc mới như thế thôi.”

Matthew nghiêng đầu và cau mặt, “Cảm ơn vì lời khen.”

“Cổ anh bị làm sao vậy?”

Matthew tập trung vào việc giữ cho nỗi xấu hổ của mình không lộ ra, và theo đánh giá của anh thì anh đã làm khá tốt. “Giường khách sạn. Làm cổ tôi đau.”

“Aww, Đặc vụ Reed đáng thương,” cô nhẹ nhàng châm chọc.

“Vui đấy cô gái, nhưng hãy hoàn thành cho xong việc này đi, để tôi có thể về nhà và ngủ trên giường của mình,” Matthew nói.

Cô thở dài, “Lúc nào với anh cũng là công việc cả. Đó có phải lý do Sloan giận anh không?”
“Cái gì?” Matthew nạt. “Cô ta nói về tôi sao?”

Olivia nhìn anh bối rối. “Cô ta hỏi tôi anh có đến đây sáng nay không, và khi tôi nói là không thì cô ta dường như hơi khó chịu, vậy thôi. Hình như anh thường khiến người ta như thế nhỉ, hay chỉ phụ nữ thôi. Cô ta không muốn nói về chuyện đó. Có chuyện gì xảy ra với hai người vậy?” Mỗi lúc một tò mò hơn, Olivia nhướng cao cả hai chân mày. “Giữa hai người có chuyện sao? Có một màn đối đầu FBI đã diễn ra à?”

Matthew thở hắt ra mà không hề biết mình đã nín thở. Anh thấy nhẹ nhõm và ngu ngốc vì đã phản ứng thái quá. “Đối đầu á? Không. Đã có ai nói với cô là cô khoa trương quá chưa?” anh lạnh lùng bác bỏ. “Tiến sĩ Sloan thường chuyên nghiệp hơn trong việc tập trung vào vụ án, chứ không phải mấy chuyện vụn vặt ngoài lề, dù chúng có là gì đi nữa.”

“Trời ạ, Reed. Có thứ gì động đến mông anh sáng nay vậy hả?”

Hai má của Matthew nóng lên, song anh buộc bản thân phải bình tĩnh lại trước khi để lộ ra. Những thứ có thể khiến anh đỏ mặt rất ít, nhưng thật đáng nguyền rủa khi mấy ngày vừa qua dường như được định ra để lột trần điểm yếu của anh trước cả thế giới.

“Hãy kể tiếp câu chuyện của cô đi. Làm ơn. Tôi kiệt sức rồi, cổ thì đau, và hình như một cơn đau đầu còn sắp kéo tới nữa, vậy nên chúng ta tiếp tục được không?”

Gương mặt của Olivia đột nhiên chẳng còn sáng sủa và hài hước nữa. “Tốt thôi, Reed. Hỏi mấy câu phải gió của anh đi.”

Anh hít vào một hơi thật sâu. “Cô và Sloan đã nói về chuyện gì? Tôi sẽ lấy các ghi chép của cô ta sau, nhưng nói nhanh cho tôi biết chứ?”

“Chúng tôi nói về Caleb. Chẳng có gì anh quan tâm đâu, tôi chắc chắn đấy.”

“Dù sao cũng nói đi,” Matthew nhấn mạnh. Anh cố nặn ra một nụ cười để gầy dựng lại mối quan hệ tốt đẹp kia của họ, song xét đến vẻ mặt của Olivia, sẽ cần nhiều hơn là một nụ cười.

“Tôi từng gặp rất nhiều ác mộng khi vừa đến ngôi biệt thự đó. Đôi khi là về Rafiq đang cưỡng bức Nancy. Đôi khi tôi mơ thấy Caleb đang bán tôi đi. Nhưng chủ yếu tôi thường nằm ác mộng về cái đêm bọn lái mô tô suýt cưỡng hiếp tôi. Tôi mơ thấy bọn chúng đánh đập, giẫm lên bụng và tát mình.” Cô nuốt vào.

“Tôi gần như có thể cảm thấy máu trào ngược vào miệng mình. Tôi thường tỉnh giấc và thở dốc. Khi Caleb ở đó…” Livvie thở dài, “Anh ấy sẽ chỉ ôm lấy tôi. Caleb thích ngủ bên cạnh tôi, tôi nghĩ vậy.

“Buổi sáng chính là vấn đề của chúng tôi. Tôi sẽ nằm trên giường cạnh bên Caleb, nhìn anh ấy ngủ và nghĩ anh thật giống một đứa trẻ khi không bị quá ám ảnh bởi việc huấn luyện tôi, hay chứng minh anh có bao nhiêu kiểm soát với tôi…”

Matthew cắt ngang, “Rafiq có còn ở đó không?”

“Không. Ông ta rời đi vài ngày sau khi gặp tôi. Ông ta và Caleb đã dùng bữa sáng trên ban công. Rafiq dùng Nancy làm bàn ăn, và không biết đã bao nhiêu lần tôi phải nhắm mắt lại vì nghĩ rằng con dao của Rafiq sẽ đâm xuyên qua miếng thịt và găm vào Nancy. Nhưng chuyện đó đã không hề xảy ra.”

“Chuyện gì đã xảy ra với Nancy?” Matthew hỏi.

“Tôi không biết cho đến tận sau đó, nhưng Rafiq đã mang cô ta theo cùng lúc rời đi. Và trước khi anh hỏi thêm: Không, tôi không biết ông ta đã đi đâu.”

“Ra bến tàu. Nhớ chứ?”

“Phải, ra bến tàu,” cô nói.

“Vậy cô đã ăn uống ở đâu?”

“Trên sàn, bên cạnh Caleb. Anh ấy cắt thức ăn ra và đút cho tôi trong khi ăn. Đó là điều tôi đang cố nói với anh, Reed: anh ấy đã vô cùng tử tế. Tôi không hề trân trọng điều đó cho đến khi nhìn thấy cái cách Nancy bị đối xử. Thậm chí là Kid nữa. Dù vậy, Celia được đối đãi tốt hơn bất kì ai khác. Đến lúc cuối, tôi gần như đã hi vọng…” Cô bắt đầu bị cuốn đi.

“Hi vọng, gì?” Matthew nói, cố gắng kéo lại sự tập trung của cô.

“Rằng Caleb và tôi có thể có được điều họ có. Felipe không phải người tốt. Ông ta sẽ không dây dưa với Rafiq nếu là người tốt, nhưng…tôi không biết nữa, Celia yêu ông ta và Felipe dường như cũng cảm thấy như thế. Ông ta bảo vệ cô ta lắm.”

“Có muốn tôi gọi cho Sloan không?” Matthew kiên nhẫn hỏi.

Mắt cô dời về phía anh, nheo lại hoài nghi. “Tại sao?”

“Bởi vì cô cần dùng đến rất nhiều liệu pháp tâm lý, Cô Ruiz ạ. Rất nhiều.”

Cô lắc đầu, rõ ràng rất thích thú với sự thẳng thừng của anh. “Mẹ kiếp anh, Reed,” cô mỉm cười nói.


“Làm ơn. Hãy tiếp tục câu chuyện của cô...”

Thứ Năm, 25 tháng 5, 2017

BÓNG TỐI QUYẾN RŨ 10

CHƯƠNG 10

Matthew nuốt xuống sự khô khốc nơi cổ họng mình. Nếu không biết rõ thì có lẽ anh đã nghĩ rằng Olivia có khả năng ngoại cảm rồi. Anh ngồi bất động trong chiếc ghế thiếu tiện nghi và cố không thu hút sự chú ý vào nơi cương cứng điên cuồng của mình.

Mắt của Olivia dán chặt lên anh, nhưng ánh nhìn dường như lại xuyên qua người anh và hướng tới một nơi nào đó anh không thấy được. Viền mắt cô đỏ lên vì lệ, song cho dù là lý do gì, Matthew ngờ rằng nó liên quan khá nhiều đến câu chuyện kia. Sự thật là, cô đã kể nó ra với sự ham thích mà anh thấy khá phiền lòng, nếu xét đến hoàn cảnh hiện tại.

Trong vô thức, hình ảnh một người phụ nữ trẻ, mặc đồ da màu trắng và đeo một dương vật giả khổng lồ vụt hiện lên trong tâm trí anh, tiếp ngay sau đó, anh tự hỏi rằng sẽ thế nào nếu bị buột phải mút thứ đó trước một căn phòng toàn người lạ. Vật cương cứng của Matthew đập rộn giận dữ, và đây không phải lần đầu tiên anh thấy xấu hổ. Anh thở dài, thất vọng với chính mình, và gác cổ chân này lên đầu gối kia để che giấu mình tốt hơn.

Anh bấm thả bút bi vài lần bởi những ngón tay bồn chồn cần gì đó để làm, và rồi viết xuống những cái tên: ‘Kid’, Nancy, và Celia (Không xác định được họ). “Vậy, đó chính là đêm cô gặp Rafiq và Felipe. Cô có biết chuyện gì đã xảy ra với Kid hay Nancy không? Rút cục thì tại sao họ lại có mặt ở ngôi nhà đó? Caleb cũng bắt cóc họ luôn à?”

Olivia quắc mắt, song dường như lại không thể thôi nhìn chăm chăm vào khoảng không đủ lâu để hướng về phía anh. Anh không hiểu được tình cảm cô dành cho kẻ đã bắt cóc mình, dù hiểu rằng nó rất bình thường. Chỉ là theo Matthew thấy thì dường như chẳng có gì ở đó đáng quan tâm. Tuy nhiên, anh lại biết có rất rất nhiều thứ ở Olivia đáng để ngưỡng mộ. Cô đã trải qua bốn tháng ở cùng với những tên bắt cóc, cưỡng hiếp, giết người, buôn ma túy và buôn người, ấy vậy mà bằng cách nào đó, cô vẫn giữ được sự ngây thơ nhất định cùng sức mạnh chiến thắng rõ ràng không thể tước đoạt được.

“Tôi không biết chuyện gì đã xảy ra với họ. Lần cuối cùng tôi thấy thì họ vẫn còn sống. Kid chắc chắn là ổn; Felipe thật sự rất thích cậu ta. Nancy…tôi không biết nữa. Có lẽ cô ta vẫn còn ở cùng với Rafiq,” cô thì thầm không chớp mắt.

“Cô ổn không, Cô Ruiz?” Matthew nói.

Cô đảo mắt, “Anh là một kẻ đần, Đặc vụ Reed ạ.”

“Cô cũng là một kẻ đần đó thôi, Cô Ruiz,” Matthew nói vẻ khô khan. Cô bật cười.

“Aww, ngọt ngào làm sao,” Olivia nói, hơi châm chọc nhưng rồi lại cười, không kiềm nén, gần giống như một thiếu nữ không phiền muộn vậy.

“Vậy, cô không thích Sloan à,” anh nói lại. “Tại sao?”

“Tôi đâu có nói mình không thích cô ấy, Reed. Anh lúc nào cũng mớm lời cho tôi cả,” cô nhắc nhở. “Đừng nghĩ tôi không để ý anh đang ám chỉ việc Caleb bắt cóc Kid và Nancy. Không thể nào đâu, anh ấy đã ở bên tôi mà, nhớ không?”

Matthew cười nhăn nhở và lắc đầu, “Tôi đâu có ám chỉ việc đó, Cô Ruiz. Tôi đã hỏi mà. Đó là công việc của tôi. Hơn nữa, cả hai ta đều biết hắn có làm. Có thể là hắn không đích thân ra tay, nhưng hắn đã ở đó và ra lệnh. Dù sao thì thêm tội bắt cóc vào danh sách các cáo buộc chống lại hắn cũng đâu gây ra khác biệt gì.” Olivia im lặng một lúc lâu sau đó, để ngẫm nghĩ, Matthew cho là thế.

“Anh cứ nói về anh ấy như thể anh ấy còn sống vậy, Reed, và tôi đã bảo rồi…anh ấy không còn nữa.” Hai mắt cô lại ngấn lệ và thật khó để Matthew giữ cho mình không bị chúng ảnh hưởng. Không cần biết anh nghĩ về Caleb thế nào, Olivia rõ ràng đã dành tình cảm rất sâu đậm cho hắn.

“Sao cô lại quan tâm đến hắn nhiều vậy, Cô Ruiz?” anh hỏi. Thật không hiểu nổi, điều đó khiến anh nổi điên hơn anh nghĩ. “Hắn đã đối xử với cô rất tồi tệ. Những chuyện hắn đã làm với cô. Đừng có bảo với tôi rằng cô muốn những chuyện đó. Tôi không tin cô có thể đâu.”
Olivia lại nhìn đăm đăm vào khoảng không, song lại lên tiếng qua làn nước mắt, “Nhiều chuyện tồi tệ cũng đã xảy đến với anh ấy, Reed ạ. Lưng của anh ấy chằng chịt những lằn roi, và anh ấy kể rằng anh ấy còn rất nhỏ khi người ta gây ra chuyện đó với anh ấy.” Matthew không kiềm được âm thanh phỉ báng, và Olivia chớp mắt, cáu kỉnh nhìn anh. “Tôi không ngu, Reed. Tôi biết những chuyện rác rưởi anh ấy đã làm với tôi rất kinh khủng, tôi trải qua rồi mà. Nhưng tôi nói cho anh biết, bọn quái vật không được sinh ra, chúng được tạo ra, và ai đó đã tạo ra Caleb. Ai đó đã đánh đập anh ấy, ai đó đã làm những chuyện khủng khiếp với anh ấy, và người duy nhất giúp đỡ anh ấy, Rafiq, đã biến anh ấy thành một sát thủ. Anh ấy không được người như anh, hay Sloan, hay FBI chết giẫm giúp đỡ. Anh ấy phải tự mình sống sót, và kể cả khi không thể tha thứ cho anh ấy, tôi vẫn hiểu anh ấy.”

“Cô đang cố nói với tôi rằng hắn ta là một con quái vật với quả tim vàng đấy à?” anh nói, vẻ hoài nghi, “Coi nào, Cô Ruiz. Thật sao?”

Giận dữ lóe lên trên gương mặt cô. “Không hề có một dấu vết vĩnh viễn nào trên người tôi cả, Reed, không hề. Anh không biết đã bao nhiêu lần anh ấy ở đó để giữ chặt tôi mỗi lần tôi chắc chắn rằng mình sẽ tan vỡ đâu. Anh ấy là một con quái vật,” cô nức nở, “Tôi biết chứ. Tôi biết, và …chuyện đó không còn quan trọng với tôi nữa.”

Phụ nữ khóc lóc khiến anh không biết phải làm gì. Họ gợi cho anh quá nhiều về mẹ đẻ của anh, nằm trên ghế trường kỷ, run rẩy và cầu xin anh tìm cách kiếm thêm thuốc cho bà. Anh thường hoảng loạn vào những thời điểm như thế, biết rằng nếu Greg về nhà và thấy mẹ, gã sẽ đánh bà rồi chuyển cơn thịnh nộ sang anh. Lúc đó anh chỉ mới bảy tuổi, nhưng anh biết cách trốn tránh trong một lúc. Anh sẽ tóm lấy áo khoác, hôn mẹ của mình, hứa sẽ quay về với thuốc của bà và rồi rời đi. Có một quý bà lớn tuổi, Bà Kavanaugh, sống cách đó vài dãy nhà. Mỗi khi mọi chuyện trở nên tồi tệ, anh sẽ ở lại nhà của bà ấy, ăn bánh quy và xem trò chơi truyền hình cho đến khi mẹ anh, hay Greg, đến tìm.

Mẹ của anh là một phụ nữ yếu đuối, một con nghiện quan tâm đến chuyện được yêu thương bởi một gã vũ phu hơn là yêu thương chính con trai mình. Matthew đã cố nhiều năm trời để giúp mẹ mình cai nghiện, nhưng đến cuối cùng, bà vẫn không thể không dùng. Vào một đêm, khi đã quá phê thuốc để có thể tự vệ, bà đã bị Greg đánh đến chết. Matthew đã không có ở nhà, anh ra ngoài cùng bạn bè, và khi trở về nhà, anh tìm thấy bà: lạnh ngắt và bất động.

Năm Matthew mười tuổi, anh đến sống với con gái của Bà Kavanaugh, Margaret, cùng chồng của bà, Richard Reed. Greg đã tự sát thay vì phải vào tù vì tội mưu sát, và Matthew chưa bao giờ vượt qua được sự bất công kia, dù cho đời anh đã được cải thiện đáng kể sau chuyện đó. Với anh, Margaret và Richard mới chính là cha mẹ thật sự. Anh cố không nghĩ về những người khác.

“Những chuyện khủng khiếp xảy đến với rất nhiều người, Cô Ruiz ạ. Không phải ai cũng biến thành một con quái vật,” anh nói.

“Không, nhưng thế giới đầy rẫy những người như thế. Giống như những đứa trẻ ở Châu Phi được dạy sử dụng súng máy và giết chóc. Một vài đứa còn không nhấc nổi súng, nhưng bọn chúng lại là những sát thủ. Chúng thì sao hả Reed? Anh có bắt chúng chịu trách nhiệm không? Anh sẽ nhốt chúng lại hay sỉ vả chúng?” Cô quệt mắt.

“Chuyện đó khác, cô biết mà. Toàn bộ lục địa đều lan tràn trình trạng bất ổn dân sự, và chính những kẻ như Muhammad Rafiq, Felipe Villanueva, và phải, cả Caleb nữa, đã khiến những đứa trẻ kia nghiện cocaine, rồi dạy chúng giết chóc. Tôi đổ trách nhiệm cho những kẻ đó.”

“Còn những người đã trưởng thành thì sao? Còn những người sống sót đủ lâu để và trở thành người lớn thì sao? Anh có thể đổ tội cho họ chỉ vì họ đã làm chuyện duy nhất mà họ biết không?” Cô phải dừng lại và thở, cơn giận khiến người cô rung lên. Anh có thể thấy điều đó trên mặt cô. Cô muốn đánh anh. “Anh có nghĩ rằng mười hay hai mươi năm nữa kể từ giờ, tôi sẽ cảm thấy bình thường, hay sống bình thường, hay có một cuộc đời bình thường, như anh không?”

Matthew thở dài cáu tiết, “Tôi không biết, Cô Ruiz. Tôi không có mấy câu trả lời kiểu đó cho cô. Chuyện đó là sai trái, những gì xảy ra với đám trẻ đó, nhưng điều đó không cho chúng quyền tự do để cưỡng hiếp và giết chóc, chỉ bởi vì chúng đã làm chuyện đó từ khi còn nhỏ. Không thể bao biện cho hành động của chúng chỉ bởi vì chúng có một tuổi thơ khốn nạn được.”

“Rồi…thì sao? Mặc xác chúng à?” cô thách thức, hai mắt mở to, “Đó điều tốt nhất anh có thể làm sao?”

Matthew nhún vai, “Tôi không thấy được sự so sánh, Cô Ruiz à. Kể cả có đi nữa, phải chăng cô đang nói với tôi rằng, nếu một trong số những đứa trẻ đó chỉa súng vào cô, nếu một trong số chúng cưỡng hiếp cô, cô vẫn sẵn lòng tha thứ cho chúng? Bởi tôi không nghĩ mình có nhiều lòng trắc ẩn thế đâu. Bất kì ai chỉa vũ khí vào tôi đều sẽ bị hạ gục. Tôi chả quan tâm nếu đó có là một Nữ Hướng Đạo Sinh chết giẫm hay không.”

Olivia cười không chút hài hước, “Anh sai mẹ nó rồi, Reed. Đó chính xác là điều Caleb sẽ nói.” Cô nhìn anh chăm chú một lúc. “Anh rất khác với Sloan; cô ấy sẽ không bao giờ nói bất kì điều gì như vậy cả.”

Matthew nhún vai, cố lấy lại bình tĩnh. Cuộc nói chuyện đã vượt ngoài tầm kiểm soát, và thật sự, nó không cần thiết lắm. “Tôi chỉ nói đúng bản chất của sự việc thôi, và tin tôi đi, cô không phải người tiên thấy khó chịu đâu.”

“Nhân nói đến chuyện đó…sao anh lại kể với Sloan chuyện tôi đã hôn anh?”

“Bởi vì cô đã làm vậy. Tiến sĩ Sloan thế nào cũng hỏi, và chuyện đó không liên quan đến tôi, nhưng lại quan trọng với cô ấy.”

Cô lại đảo mắt, “Tôi chỉ muốn làm anh phân tâm thôi. Anh không chịu đưa cho tôi tấm ảnh chết giẫm của Caleb, mà tôi thì muốn nó. Giờ thì Sloan nghĩ rằng, tôi là một người có xu hướng tình dục lệch lạc, đang cố quyến rũ một Đặc vụ FBI khốn khiếp muốn bắn các Nữ Hướng Đạo Sinh.”

Matthew mỉm cười dù không định thế, “Vậy, cô có phải không?”

Nói với tôi, anh đang đùa đi.” Cô trừng trừng nhìn anh, vẻ hoảng hốt, thậm chí là khôi hài hiện ra trên gương mặt. “Chẳng ai lại tự thừa nhận như vậy cả.”

“Tôi đang đùa thôi. Và tôi tự nhừa nhận thế đấy.” Cả hai người họ cùng bật cười vui vẻ, nhưng cuộc trò chuyện này còn lâu mới kết thúc, và việc mang nó về đúng hướng phụ thuộc vào Matthew, song anh lại muốn cho Livvie thời gian để đến được đó. “Cô vẫn chưa trả lời câu hỏi: Sao cô lại quan tâm tới Caleb nhiều như thế?”

Cô thở dài trước câu hỏi kia, sự tập trung dường như lại trôi về chốn xa xăm. Khi lên tiếng, giọng cô yếu ớt và hơi buồn bã. “Anh ấy từng trò chuyện với tôi mỗi tối. Dường như bóng tối đã cho phép chúng tôi được làm chính mình, được bỏ qua sự thật rằng anh ấy là kẻ bắt cóc tôi, và là kẻ chịu trách nhiệm cho tất cả những chuyện xảy ra với tôi vào ban ngày. Nhưng anh phải hiểu, mặc cho những điều tồi tệ Caleb đã gây ra, anh ấy cũng bảo vệ tôi nữa, theo cách của anh ấy. Mọi thứ có thể sẽ tồi tệ hơn với tôi nếu không có Caleb.”

“Đêm đó, sau khi Celia đánh Kid bằng roi trước mặt tất cả mọi người, Rafiq đã cố chia cắt chúng tôi. Ông ta muốn tôi ở trong phòng của ông ta, và tôi đã sợ Caleb sẽ để điều đó xảy ra. Tôi đã nhìn thấy chuyện Rafiq làm với Nancy. Tôi vẫn có thể nghe thấy tiếng la hét của cô ta bên tai, cảm thấy bàn tay cô ta bấu víu lấy tôi. Tôi không muốn có kết cục như cô ta.”
“Caleb đã từ chối. Anh ấy bảo tôi sẽ la hét hàng giờ liền nếu bị tách khỏi anh ấy. Anh ấy bảo tôi là một mối đe dọa với chính mình, và Rafiq không hiểu tôi đủ rõ để biết được tôi cần gì. Anh ấy đã nói tất cả những điều đó bằng tiếng Anh, và lúc Rafiq với tay ra, tôi bắt đầu la hét đinh tai nhức óc cho đến khi Caleb bế tôi lên tay. Thậm chí tôi còn lảm nhảm kích động, bấu víu lấy anh ấy và van xin anh ấy đừng bỏ rơi tôi. Tôi không cần phải cố nhiều để tỏ ra hoảng loạn. Vì tôi đã thật sự hoảng loạn.”

“Caleb vuốt tóc tôi, và tôi từ từ thả lỏng trong tay anh ấy, thậm chí là ‘ngất đi’ nữa. Có thể là hơi quá, nhưng có hiệu quả. Felipe đã van xin sự tha thứ của Caleb vì đã không chỉ phòng cho anh sớm hơn, sau đó gọi quản gia đến để đưa chúng tôi về phòng Caleb.” Livvie khẽ cười khúc khích khi nhớ lại chuyện đó, và Matthew phải tự hỏi rằng, liệu tính hài hước của cô lúc nào cũng đen tối như thế, hay đó chính là hậu quả của quãng thời gian cô ở cùng những kẻ tàn nhẫn.

“Ồ!” Olivia đột nhiên la lên, “Tôi nhớ ra vài chuyện. Felipe có nói với Rafiq tàu sẽ đến trong bốn ngày nữa, và ông ta đã hỏi liệu Rafiq có muốn đi ra đó hay không, hay ông ta muốn ở lại và để người khác lo liệu.”

Matthew nghiêng người tới, bút chỉ vào tập giấy ghi chép, “Ông ta đã nói chuyện đó trước mặt cô sao?”

“Ông ta nghĩ tôi đã ngất rồi. Tôi không biết chuyện đó có quan trọng không. Cũng đã nhiều tháng rồi, vậy nên rõ ràng chiếc tàu đó đã đến và đi, nhưng tôi nhớ chuyện đó vì tôi đã tự hỏi liệu chúng tôi có đang ở gần biển hay không, và liệu tôi có sẽ lên chiếc tàu chết giẫm đó không.”

“Rõ ràng là chuyện đó đã không xảy ra,” Matthew nói, khẳng định sự thật.

“Không, nhưng anh đã không hỏi liệu chuyện đó có xảy ra không. Anh đã từng nói tôi phải kể cho anh mọi thứ tôi nhớ mà,” cô nói.

“Thế chuyện gì đã xảy ra?”

“Tôi không biết, nhưng Rafiq đã rời đi vài ngày sau đó, vậy nên tôi cho rằng ông ta đã ra chỗ chiếc tàu để gặp ai đó hay thứ gì đó trên đó.”

“Chắc chắn là ma túy, Matthew nghĩ và ghi chú lại để tìm kiếm ở những khu vực gần biển rồi thêm chúng vào danh sách các kho quân sự ở Pakistan. Anh cũng cần phải gọi cho Sở Điều Tra Liên Bang ở Pakistan. FIA hình như biết được gì đó; chỉ cần buộc họ thừa nhận và nói anh biết thôi. “Còn gì hữu dụng nữa không?” anh hỏi.

“Lúc này tôi không nghĩ thêm được gì nữa. Bên cạnh đó, tôi đang kể cho anh về tôi và Caleb kia mà.”

Matthew đảo mắt. “Được thôi. Việc đó dường như giúp cô nhớ ra nhiều chuyện, nhưng làm ơn, giảm mấy vụ tình dục lại tối thiểu dùm. Tôi thật sự không cần nghe chi-tiết-và-tỉ-mỉ đâu.”
Olivia mỉm cười, “Đang chơi chữ à, Reed?”

“Không phải, chọn sai từ thôi,” anh nhận ra. Hình ảnh hư cấu của cảnh tượng Celia đẩy mạnh dương vật giả vào miệng Kid một lần nữa tấn công anh. Anh lắc đầu và nó tan đi. Ước gì anh chưa bao giờ nghe câu chuyện đó. Tiết mục kia không phải điều anh thấy hấp dẫn đến tội lỗi, mà là sức mạnh đằng sau nó. Matthew không quan tâm đến những phụ nữ yếu đuối, nhưng chắc chắn rất thích những người mạnh mẽ. Và ở nơi sâu kín tối tăm nhất trong tâm trí Matthew, anh biết lý do tại sao.

“Anh thật sự có lắng nghe không? Ít ra anh sẽ cố nhìn nhận mọi chuyện theo cách của tôi chứ?” cô yêu cầu một cách nghiêm túc.

Dạ dày Matthew lộn nhào một cú trước giọng điệu khẩn cầu của cô. Đây luôn là phần anh ghét nhất khi làm việc. Anh thích giải quyết vấn đề nan giải, tập hợp các chi tiết của vụ án lại và theo dấu những tên tội phạm, nhưng ở phần này, đương đầu với các nạn nhân cùng vô số tính cách và trải nghiệm của họ, hầu hết đều rất bi thảm, anh không thể chịu được. Anh đối phó với Olivia dễ hơn so với những người từng thẩm vấn khác. Hiện giờ, khi không còn quá tuyệt vọng nữa, dường như cô trở nên mạnh mẽ hơn, song vẫn ở trong tình trạng lấp lửng giữa nạn nhân và nghi can.

Thế nhưng. “Tôi không biết mình có đưa ra lời hứa đó được không nữa, Cô Ruiz. Tôi có thể hứa tôi sẽ lắng nghe. Tôi có thể hứa sẽ làm đúng việc của mình. Tôi thậm chí có thể hứa giúp cô nhiều nhất có thể. Nhưng tôi lại không thể hứa sẽ nhìn nhận mọi thứ theo cách của cô được.”

Lời từ chối của anh dường như khiến cô bực mình. Hai của Olivia xịu xuống nhưng cô lại gật đầu lâu hơn cần thiết, một lần nữa lạc lõng giữa không gian. Khi lên tiếng, cô dường như đang nói chuyện với căn phòng mà Matthew là một mảnh trong đó. Lời của cô không dành cho anh, và cả hai người họ đều biết điều đó. “Tôi biết anh sẽ nói như thế. Có lý mà, tôi đoán vậy. Chỉ là…Tôi không nghĩ sẽ có người nhìn nhận chuyện đó như tôi thôi, Reed ạ. Sẽ chẳng có ai hiểu được hết. Nếu chuyện này lộ ra, mọi người sẽ nghĩ rằng tôi bị điên. Rằng tôi còn trẻ dại và không biết mình đang nói gì. Rằng tôi là một nạn nhân và tất cả cảm xúc của tôi chỉ là kết quả của sự tổn thương tinh thần thôi. Tôi nghĩ đó chính là điều đau đớn nhất.”

“Tôi đã trải qua mọi chuyện. Tôi đã thấy, cảm nhận và trải nghiệm nhiều hơn những gì mà hầu hết người ta trải nghiệm trong suốt cuộc đời họ chỉ trong một mùa hè, nhưng đến cuối cùng thì sao? Tôi chỉ là một cô gái không một ai có thể hiểu được. Có rất nhiều điều ở tôi không còn như trước nữa.”

“Anh không muốn nghe những chuyện dính đến tình dục. Tôi biết điều đó. Tôi biết thật không thích hợp chút nào khi ngồi đây và kể cho một người hoàn toàn xa lạ nghe về chuyện người ta bị trói, bị đánh roi, thậm chí là bị cưỡng đoạt trước mặt tôi. Nhưng…tôi phải kể cho ai đó. Ai đó sẽ không khiến tôi cảm thấy giống một kẻ dị hợm. Ai đó sẽ không phân tích đánh giá tôi như Sloan đã làm.”

“Cô ấy không định khiến tôi cảm thấy như một kẻ dị hơm, không cố tình. Chính là khi cô ấy nói rằng tôi bị hút về phía anh, bởi anh là một người đàn ông mạnh mẽ, như Caleb. Khi cô ấy nói tôi hôn anh chỉ vì tình dục chính là cách tôi được chỉ dẫn để đạt được điều mình muốn, rằng tất cả chỉ là do tâm lý, và nguyên nhân là do Caleb đã khiến đầu óc tôi rối loạn. Tôi không chịu được điều đó. Tôi không thể để cho mọi điều mình cảm nhận bị thu gọn lại thành một dòng mô tả sao cho phù hợp với tôi, và rồi để hàng triệu những thứ đổ vỡ khác là ngu ngốc hết được. Hơn thế nữa, tôi không thể chịu được khi nghĩ rằng có thể…cô ấy đúng.”

“Có thể tôi không thật sự yêu Caleb, có thể não bộ của tôi đã dựng lên chuyện đó để tôi không tự sát hay cảm thấy quá sợ hãi và cô đơn. Có thể tôi sẽ chấp nhận chuyện đó vào một ngày không xa, và sẽ không thể nào thôi gặp ác mộng. Có thể tôi sẽ không bao giờ tin vào một cảm xúc nào khác lần nữa. Ai sẽ yêu một cô gái như thế hả Reed? Ai sẽ yêu một kẻ dị hợm như tôi đây?” Cô đổ sụp xuống giường rồi co tròn lại như một quả bóng, khóc lóc và đung đưa người.

Tim Matthew đập như trống trận dồn dập trong lồng ngực. Anh không biết phải làm gì để khiến cô ngừng khóc. Anh không muốn chạm vào cô, như thế thật sai trái. Một cái ôm ư? Vậy cũng không giống anh. Ước gì Sloan có ở đây. Cô ta là một người làm công tác xã hội. Công việc của cô ta chính là lo liệu mấy chuyện ủy mị chết giẫm này. Anh nhớ rằng Olivia không quan tâm đến vấn đề ủy mị.

“Ai đó sẽ yêu cô mà, Cô Ruiz. Kể cả khi cô là một kẻ đần.”

“Mẹ kiếp anh, Reed,” cô nức nở.

Anh bật cười, “Và cô cũng quyến rũ lắm đấy.”

“Anh là một tên khốn, anh biết không?”

“Phải,” anh thản nhiên đáp.

“Chúa ơi! Sao anh lộn xộn quá vậy hả?!?” Cô ngồi dậy và nhìn trừng trừng.

“Ai ai cũng loạn trí hết và tất cả chúng ta đều là những kẻ dị hơm theo cách riêng của mình.”

“Sao anh biết được?” cô vặt lại, sụt sịt mũi và nhìn anh giận dữ. “Chắc hẳn anh có một cuộc đời may mắn ở vùng ngoại ô. Không bận tâm. Không lo lắng, Một cuộc đời hoàn hảo.”
Anh trao cho cô ánh nhìn vô cảm. “Tôi từng bị ngược đãi khi còn nhỏ. Các binh lính Châu Phi đã ép tôi hít thuốc súng và cô-ca-in rồi cày nát nhiều ngôi làng với khẩu Uzi của tôi. Hãy thương tiếc cho tôi và thôi ca thán về việc sẽ chẳng ai yêu cô đi,” anh điềm tĩnh gợi ý. Vẻ mặt kinh ngạc của cô quả là vô giá. Anh trao cho cô ánh nhìn lãnh đạm và dịu giọng lại. “Cô còn trẻ, mạnh mẽ và là một kẻ khó xơi. Với sự thông minh sẵn có, cô sẽ ổn thôi. Đừng để ai nói với cô khác đi cả. Kể cả chính cô cũng không.”

Vẻ mặt của Olivia dịu lại và sau một lúc, cô khẽ mỉm cười. “Anh được đấy, Reed, tôi cho là vậy. Sẽ chẳng có ai yêu anh đâu, nhưng anh được đấy.”

Anh trao cho cô nụ cười nhăn nhở, “Cảm ơn, Cô Ruiz. Tôi sẽ nhớ điều đó khi cô cầu xin sự cảm thông.”

Cô thở dài. “Hôm nay chúng ta kết thúc ở đây được không? Tôi thật sự rất mệt. Nói chuyện với anh khiến tôi giảm mất một năm tuổi thọ đấy.”

“Muốn tôi tắt đèn không? Bóng tối sẽ giúp cô thổ lộ à?” anh nói và chỉ đùa cợt nửa vời.

“Vui nhỉ.”

“Tôi thử thôi,” anh nói. “Mai tôi sẽ quay lại.” Anh dừng lại và cúi ngang tầm với cô. “Nghe này. Chúng ta sắp hết thời gian rồi, Cô Ruiz. Chúng ta cần phải đến được buổi đấu giá đó, và cô chính là hi vọng duy nhất để cứu những người khác, như bản thân cô, Nancy, Kid, Celia. Tất cả bọn họ. Tôi không muốn cô quên mất mục tiêu đó. Tôi sẽ lắng nghe cô, tôi thậm chí sẽ cố nhìn nhận mọi chuyện theo cách của cô, nhưng vào phút cuối…cô được an toàn. Những người khác thì không may mắn như thế.”

Cô gật đầu nghiêm túc. “Tôi biết, Reed. Tin tôi đi, tôi biết. Tôi cũng không muốn những tên khốn xấu xa kia thoát được tội. Tôi thật sự không muốn.”

“Tôi hi vọng thế, Cô Ruiz. Ngủ chút đi.” Matthew đứng dậy và thu gom mọi thứ, ghi nhớ phải tắt máy ghi âm rồi nhét vào áo khoác, nơi nó sẽ không thể nào lạc mất được.

Anh rời khỏi bệnh viện và quyết định quay trở lại văn phòng trong vài giờ. Bây giờ vẫn còn khá sớm, và các văn phòng ở Pakistan vẫn mở cửa. Anh phải thực hiện vài cuộc gọi.

Quay lại văn phòng, anh gọi cho FIA và hỏi xem họ đã có thông tin nào về buổi đấu giá nô lệ sẽ diễn ra trong vài ngày tới hay chưa. Như đã đoán trước, các Đặc vụ FIA không mấy vui khi phải nhận một cuộc gọi từ FBI, nhưng sau khi pha lẫn những lời đe doạ ngon ngọt tiêu chuẩn trong tông giọng lịch sự nhất của mình, họ đã bực dọc nói với anh rằng sẽ tìm hiểu và chuyển giao bất kỳ thông tin nào có được.

“Xin hãy chú ý đến các sân bay tư nhân xem có người nổi tiếng nào nhập cảnh hay không, ví dụ như: tỉ phú, các lãnh đạo Hồi Giáo, bất kì ai có nhiều tiền và quyền lực. Đặc biệt là nếu họ có bất kì mối liên hệ nào tới việc tổ chức tội phạm, bao gồm súng, ma túy và lao động cưỡng bức.”

“Anh không cần phải chỉ dẫn cách làm việc cho chúng tôi, Đặc vụ Reed,” người Đặc vụ ở đầu dây bên kia nói. Trọng âm của anh ta thuộc vùng Nam Phi. “Chúng tôi có khả năng thu thập thông tin mà không cần đến Chính phủ Mỹ.”

“Vậy tôi hi vọng sẽ nhận được một cuộc gọi từ người của các anh trong vài ngày tới?” Matthew nhử.

“Rất vui lòng, Đặc vụ Reed. Chúng tôi sẽ để mắt tới Demitri Balk hay bất kì ai đến du lịch dưới cái tên Vladek Rostrovich.” Đường dây bị ngắt.

“Đồ khốn,” Matthew nói gằn. Anh dập điện thoại để gọi một cuộc khác nữa. Anh nhìn xuống danh sách các cơ quan chính phủ ở Pakistan, đồng thời gọi điện yêu cầu giúp đỡ từ văn phòng đại diện của PACHTO. Sắc Lệnh Phòng Chống và Kiểm Soát Buôn Người chỉ mới được đưa ra từ năm 2002, nhưng lại đang phát triển mạnh. Thật khó để tìm được một người nói tiếng Anh, nhưng sau vài lần gọi lại, anh cuối cùng cũng gặp được một người biết nhiều thứ tiếng làm việc tại đó.

Hơn tám giờ một chút là lúc Matthew quyết định anh đã làm tất cả những gì có thể trong tối nay. Anh thu gom các vật dụng cá nhân, bao gồm cả máy ghi âm rồi đi thẳng về khách sạn. Anh không thể ngừng nghĩ về câu chuyện của Olivia. Anh không thể ngừng nghĩ về Celia.
Đến khi đã về tới phòng, đặt cặp da xuống bàn, móc sạch túi áo quần, cẩn thận sắp tiền lẻ thành chồng theo mệnh giá rồi đặt chúng thành hàng theo kích cỡ, bỏ chìa khóa, ví da cùng đồng hồ lên bàn và treo áo khoác jacket lên, anh quyết định sẽ nghe đoạn băng ghi âm chết giẫm mà anh không thể thôi nghĩ tới kia. Anh đã cương cứng đến độ gần như không thể ngồi xuống và cởi giày cùng tất ra được. Vội vàng tăng tiến độ, anh hăng hái cởi bỏ quần áo ra để chạm vào mình.

Cuối cùng, anh treo hết quần áo lên, trên người chỉ còn độc chiếc quần lót đang nhô lên như một chiếc lều, vì trình trạng khuấy động đáng xấu hổ của anh. Thông thường, anh chẳng có vấn đề gì với chuyện thủ dâm cả. Tuy nhiên, chính hoàn cảnh gây ra trạng thái hứng tình mới là điều khiến anh cảm thấy tội lỗi.

“Mày là một kẻ đê tiện bệnh hoạn,” Matthew thì thầm, nhưng rồi bỏ cuộc và đẩy quần lót xuống, cho nó vào túi giặt. Anh không màng chuyện tắm rửa bởi nhu cầu đã quá cấp bách rồi. Thay vào đó, anh lôi tấm trải giường xuống rồi ném mình lên mặt nệm cứng và lạnh. Với tay lấy máy ghi âm, anh trả lùi nó về đoạn Celia xuất hiện. ‘Cậu nhóc’ của anh nảy lên. Anh nhắm mắt lại và đặt tay lên phần da thịt nóng bỏng của mình, khi giọng nói của Livvie tràn ngập căn phòng.

Matthew không hề nhẹ nhàng với bản thân. Anh không thích nhẹ nhàng. Anh nắm lấy ‘cậu nhóc’ như thể nó chính là kẻ thù, và siết mạnh cho đến khi thấy đau đớn. Margaret và Richard là những bậc phụ huynh tuyệt vời: ân cần, yêu thương và ấm áp. Họ đã thu nhận một đứa trẻ bị hủy hoại có mẹ bị mưu sát, và cho cậu một cuộc sống tốt đẹp, song lại không thể xóa đi những kí ức của cậu. Họ không thể gột rửa được bóng tối trong cậu. Họ không thể khiến cậu ngừng yêu thích chuyện này.

Matthew cào những đầu móng tay ngang ngực, đảm bảo sẽ sượt qua đầu vú đủ mạnh để khiến anh phải nhăn mặt và bật nảy hông vào nắm tay của mình.

“Cô ta giơ roi lên khỏi đầu rồi vụt mạnh xuống trên ngực Kid. Cậu ta hét lên, gập người lại, và khi mấy người đàn ông kia kéo cậu ta dậy, trên ngực cậu ta hiện rõ lên một lằn roi đỏ tấy. Kid khóc nấc…”

Matthew tưởng tượng mình trong vị trí của Kid, xấu hổ khi cảm thấy hình ảnh đó thật khêu gợi, đúng đắn đến nát lòng, song nước mắt lại dâng lên trong mắt Matthew vì anh biết điều đó là sai trái. Sai trái khi lắng nghe giọng nói của Olivia. Sai trái khi lắng nghe nỗi đau đớn của Kid. Thật sai trái. Sai trái. Sai trái!

Matthew lên đỉnh. Dữ dội. Tinh dịch bắn đầy lên vồng ngực anh, bỏng rát trên làn da bị xây xát, song kể cả như thế đi nữa thì cũng thật tuyệt vời. Anh thở hổn hển lớn tiếng, một mình trong bóng tối, lắng nghe giọng nói của Olivia. Bàn tay còn lại không bị dính tinh dịch với tới máy ghi âm và tắt nó đi.

Cuối cùng, chuyện đó cũng chẳng được việc bao biêu. Anh lại đang cương cứng lên. Cũng đã lâu rồi anh mới cho phép bản thân lên đỉnh, và ‘cậu nhóc’ của anh thì sẽ không vui chỉ với một phiên thủ dâm nhanh chóng. Dù vậy, anh từ chối nghe đoạn ghi âm lần nữa. Anh không muốn.

Bật khỏi giường, anh vào phòng tắm để tắm rửa. Có một câu lạc bộ. Lúc nào cũng có một câu lạc bộ cả. Và không cần biết Matthew đã cố bao nhiêu để không đi tìm chúng, anh vẫn luôn tìm ra. Anh luôn luôn chú ý đến những nơi anh có thể đến để tìm kiếm điều mà tiềm thức yêu cầu.


Ra khỏi phòng tắm, anh nhanh chóng mặc vào quần bò và áo sơ mi cài cúc. Không có màu đen, không thứ gì có thể gợi ý việc anh là người áp đặt. Anh ghét những người phục tùng háo hức đến ngồi cạnh anh, nghĩ rằng anh chẳng thích gì hơn là đặt họ nằm vắt ngang đầu gối mình. Lúc nào anh cũng đuổi họ đi trong tình trạng đẫm lệ, thấy xấu hổ vì không thể cho họ điều họ muốn. Anh đã cố. Anh đã cố để là người đàn ông đó. Nhưng lúc nào kết cục cũng tồi tệ cả.