Hiển thị các bài đăng có nhãn GIAO ƯỚC VỚI QUỶ - EVANGELENE. Hiển thị tất cả bài đăng
Hiển thị các bài đăng có nhãn GIAO ƯỚC VỚI QUỶ - EVANGELENE. Hiển thị tất cả bài đăng

Thứ Ba, 14 tháng 3, 2017

GIAO ƯỚC VỚI QUỶ 32 - CHƯƠNG CUỐI

32.
CƠN THỊNH NỘ

“Cái đếch gì đây hả?” Tôi ném tờ báo xuống sàn ngay khi vừa bước vào căn hộ của Daimon.

“Chào buổi sáng, Addie. Thật tốt khi thấy em líu lo vui vẻ thế này,” Daimon nói, nhìn xuống tờ báo đang nằm dưới chân anh ta.

“Daimon, tôi thật sự không biết anh đang trù tính chuyện gì, nhưng chúng ta đã thống nhất đến tháng sau thì vở tuồng lố bịch này mới bắt đầu kia mà,” tôi hét lên và Drako sủa vang.

“À, kế hoạch đôi khi sẽ thay đổi, Addie. Tôi tùy cơ ứng biến thôi,” anh ta nhún vai và quay đi khỏi tôi.

“Chuyện này là vì Darren đúng không?” tôi vừa hỏi vừa theo chân anh ta.

“Darren, Clara, cha tôi. Hiện tại có rất nhiều chuyện tôi phải giải quyết, Addie ạ, và dù rất muốn chơi đùa với em, nhưng lúc này tôi đếch có thời gian đâu,” anh ta rít lên lúc ngồi xuống chiếc bàn làm việc chất đống giấy tờ và hồ sơ.

“Là do anh cố ý. Anh nổi điên lên và ép tôi vào hoàn cảnh này,” tôi vẫn tiếp tục la hét.

“Thì sao? Nếu tôi làm vậy thì sao? Addie, tôi trả tiền để em làm việc, và hiện tại thì tôi cần việc đó được hoàn thành. Không phải trong một tháng, không phải trong một năm, mà là ngay bây giờ. Vậy nên hãy tỏ ra biết ơn vì tôi đã trả tiền để xử lý những chuyện hỗn độn trong đời em đi.”

Đó là giây phút mọi chuyện sáng tỏ, tôi không thực sự hiểu Daimon như tôi nghĩ, hoặc tôi có hiểu thật, nhưng lại tưởng rằng anh ta đã thay đổi rồi thôi. Những lời anh ta nói mang sức tàn phá và rất thật. Tôi đứng đó chẳng biết phải nói gì. Mọi yếu tố tạo nên “tôi” bắt đầu phai đi. Tôi đã nghĩ gì mà lại đến đây và cố thuyết phục anh ta chứ? Tất cả mọi thứ trong đời tôi đều là do anh ta chi trả: quán ăn, ca phẫu thuật của bố tôi, ngôi nhà và thậm chí cả học phí của Sofia nữa. Điều duy nhất tôi phải làm đó là bán mình thôi mà. Tôi đã trở nên tự mãn và khó chịu từ lúc nào thế? Daimon là người ra quyết định, và chính tôi đã tự nguyện trao cho anh ta quyền hạn đó.

“Anh nói đúng,” tôi nói khẽ đến độ suýt nữa thì không nghe thấy tiếng mình.

“Gì chứ?” Daimon ngẩng lên từ đống giấy tờ trên bàn làm việc và nhìn tôi như thể rất ngạc nhiên.

“Tôi giận dữ lao đến đây vì anh đã đẩy sớm ngày cưới. Nhưng anh nói đúng. Tôi không có bất cứ quyền hạn hay tiếng nói nào. Anh đã mua tôi và tôi đã đồng thuận.”

Daimon nhìn tôi chăm chú nhưng không nói lời nào. Cuối cùng, anh ta đứng dậy và tiến đến nơi tôi đang đứng như trời trồng. Anh ta dịch sát lại, mặt chỉ cách mặt tôi vài phân. Rồi anh ta nghiêng sang một bên và thì thầm, “Rất tốt, em cuối cùng cũng nhận ra vị trí của mình rồi.” Anh ta đứng thẳng dậy, nụ cười mỉm gợi cảm hiện ra.

Như bị ma ám, tôi giơ tay và tát anh ta. Mong muốn được quét sạch cái nụ cười khinh khinh khỉnh kia cuối cùng đã thắng thế. Anh ta quay lại nhìn tôi, vẫn tiếp tục mỉm cười.

“Anh không hiểu được cảm giác khi phải ở trong hoàn cảnh này đâu,” tôi bắt đầu. “Chưa bao giờ anh phải chịu đau khổ cả. Anh có tất cả tiền bạc trên thế giới, và có thể lấy bất cứ thứ gì mình thích mà chẳng phải bận tâm. Anh chưa bao giờ phải chịu đựng đau đớn và mất mát. Anh chưa từng phải hi sinh danh dự của bản thân mình. Cuộc đời anh lúc nào cũng dễ dàng cả. Chưa bao giờ anh phải cảm nhận nỗi đau vì không biết phải làm gì cho những người mình yêu thương. Thế nên anh đừng có mà phán xét tôi,” tôi giận dữ nói.

“Sao tôi biết cảm giác làm ăn mày giống em là thế nào được? Tôi chưa từng phải sống dưới mức trung bình, và tôi không có nhiệm vụ phải xin lỗi em hay bất kì ai vì điều đó hết. Không giống như em, tôi được sống một cuộc đời đủ đầy và tuyệt vời,” anh ta cáu kỉnh đáp. “Em gặp nhiều bất hạnh đâu phải là lỗi của tôi.”

Tôi giơ tay toan tát anh ta lần nữa, nhưng anh ta đã tóm được tay tôi và kéo lại gần, cơ thể chúng tôi giao nhau. “Nên hiểu điều này, Addie yêu dấu của tôi, là em đã giao bản thân cho tôi, tôi ra giá và em chấp nhận. Vậy nên em đừng có mà đến đây và ra vẻ ngây thơ vô tội. Em biết rõ mình đang dấn thân vào chuyện gì. Giờ thì, hoặc là em đóng cho tròn vai diễn chết giẫm kia, Addie bé nhỏ yêu đấu, hoặc tất cả mọi thứ em mong muốn trao cho những người em yêu thương sẽ cháy thành tro. Do em chọn thôi,” anh ta tàn nhẫn tuyên bố.

“Sao anh có thể độc ác đến thế?” tôi thì thào.

“Dễ thôi, con người tôi là vậy. Nó nằm trong bản chất của tôi rồi. Tôi không phải là Darren đáng yêu và chu đáo, nhưng tôi là người em đã bán mình cho. Vậy nên, sao em không đi về nhà và suy nghĩ về điều đó đi, Addie. Hãy suy ngẫm tại sao em lại tự làm thế với bản thân và thôi đổ lỗi cho tôi đi,” anh ta nạt và đẩy tôi ra. Tôi suýt nữa thì ngã ngược ra sau nhưng đã kịp lấy lại thăng bằng. “Thế giới không nợ em gì cả,” anh ta tiếp lời trong lúc quay trở lại với công việc. “Nên hãy thôi đổ mọi rắc rối của em lên đầu người khác, và bắt đầu nghĩ cách để cải thiện cuộc sống. Đồng ý cưới tôi không phải một quyết định tồi tệ đâu, thế nên hãy tận hưởng những gì tôi sẽ mang đến cho em đi.”

“Không thể tin được anh có thể nhẫn tâm đến vậy,” tôi thốt lên, cảm thấy bị sỉ nhục bởi những gì anh ta vừa nói.

“Addie, tôi thật sự không hiểu nổi em. Tôi mới chính là người chẳng được lợi gì từ chuyện này kia mà. Thứ duy nhất em phải cho đi là bản thân em, không phải thân xác hay tâm trí em, mà là em, trống vỗng vô hồn. Tôi có được một cô vợ hờ để tránh khỏi cuộc hôn nhân ngu ngốc mà cha tôi ép tôi phải đồng ý. Còn em? Em có được mọi thứ và hơn thế nữa. Vậy sao em không dùng khoảng thời gian tôi cho em để nghĩ cách tạo ra thứ gì đó của riêng mình đi, thay vì cứ liên tục đóng vai nạn nhân.”

Không…chờ đã…thế này không đúng. Phải, Daimon là một tên khốn, nhưng không đến mức này. Tôi tự nhủ. “Có chuyện gì xảy ra à?” tôi hỏi. “Ý tôi là, anh là một tên khốn nạn và tàn nhẫn, nhưng anh chưa bao giờ làm quá đến mức này với tôi cả. Mỗi lần vượt quá giới hạn, anh đều kiềm chế lại.”

“Ồ, xin lỗi. Có phải Addie nghĩ rằng cô ấy hiểu tôi không? Hãy làm như được dặn dò và cư xử như một cô vợ mà tôi cần đi,” anh ta nói như muốn đuổi tôi về.

“Sao anh không đi chết đi cho rồi?” tôi quát to, hi vọng có thể chọc tức được anh ta. Tôi biết có gì đó không ổn. Daimon thường ngày sẽ rất hả hê khi buộc được tôi phải làm gì đó, nhưng Daimon này thì lại giận dữ và đầy căm hờn.

“Cút đi cho khuất mắt tôi,” anh ta ra lệnh.

“Không. Cho đến khi anh chịu nói cho tôi chuyện gì đã xảy ra!” tôi cãi lại.

Anh ta nhìn lên tôi và trừng mắt giận dữ. “Kể từ khi nào mà em quan tâm đến tôi và cảm giác của tôi thế? Ý tôi là, tôi có phải trả thêm tiền cho chuyện này không, hay em làm thế vì nó được ghi trong hợp đồng của chúng ta?” anh ta đang cố phun ra những lời độc địa.

Tôi bước lại gần hơn, hi vọng sẽ rút ngắn khoảng cách giữa hai chúng tôi. Daimon đang tổn thương, và mặc cho tất cả những gì đã xảy ra giữa hai chúng tôi, tôi vẫn cảm thấy anh ta cần tôi. “Addie, biến mẹ dùm tôi đi, hoặc thề có Chúa, tôi sẽ khiến em hối hận vì có mặt ở đây lúc này đấy,” anh ta gầm lên.

“Daimon, nói chuyện với tôi đi,” tôi cố lần nữa.

“RA NGOÀI! NGAY!” anh ta hét lớn đến nỗi âm thanh vang vọng khắp căn hộ.

“Không,” tôi điềm tĩnh nói, vẫn tiếp tục tiến lại gần anh ta. “Daimon, có chuyện gì thế?” tôi nhích tới gần hơn và nắm lấy bàn tay đang đặt trên bàn của anh ta. Daimon cố giật ra nhưng tôi đã giữ nó thật chặt. “Nghe này, tôi biết chuyện giữa hai chúng ta rất phức tạp, nhưng anh cần phải tin tôi và ít nhất là nói cho tôi biết có chuyện gì không ổn.” Daimon nhìn tôi bằng cặp mắt màu thiên thanh, cố phán đoán xem tôi đang định làm gì. Ước gì Daimon tin tưởng tôi hơn nữa. Tôi biết mối quan hệ của chúng tôi khá đặc biệt, nói giảm đi là thế, nhưng dù gì anh ta cũng sẽ là chồng tôi. Đây là điều tối thiểu nhất tôi có thể làm cho anh ta.

“Em sẽ sớm biết thôi. Giờ thì đi đi, Addie. Tôi van em đấy,” anh ta nói, đau khổ đến độ khiến tim tôi gần như muốn nhào ra khỏi lồng ngực để ôm lấy anh ta.

“Daimon?” tôi khẽ gọi.

“Xin em đấy, Addie,” anh ta nói và quay trở lại làm việc.

Dù không hề muốn, nhưng tôi vẫn phải để Daimon lại một mình trong căn hộ của anh ta. Dù chuyện khiến anh ta bận lòng có là gì, thì lúc này nó cũng đang khiến tôi bận lòng. Đây là lần đầu tiên tôi thấy Daimon như thế. Anh ta lúc nào cũng cương quyết và độc đoán; song chuyện bí ẩn kia đã khiến anh ta chấn động đến tận tâm can. Tôi đứng bên ngoài tòa nhà của Daimon và nhìn lên tầng cao nhất. Không biết chuyện gì đã tác động đến anh ta, nhiều đến mức khiến anh ta muốn khép mình với cả thế giới và tôi. Tôi sẽ kết hôn với anh ta trong vòng một tuần nữa, Daimon sẽ là chồng tôi, và tôi sẽ phải chấp nhận bất kì điều gì xảy đến trong tương lai. Chỉ mong là tôi sẽ đủ mạnh mẽ để đối mặt với nó thôi.

Chủ Nhật, 12 tháng 3, 2017

GIAO ƯỚC VỚI QUỶ 31

31.
SỰ NGẠC NHIÊN CỦA TÔI

“Mẹ kiếp,” Daimon hét lên ngay khi chúng tôi vừa bước vào căn hộ áp mái. Anh ta lái xe đưa tôi về đây trong im lặng. Tôi đã bắt đầu hiểu được anh ta rồi. Mỗi khi Daimon nổi giận, anh ta muốn được ở một mình, nhưng luôn đảm bảo tôi ở gần để có người xả tức.

“Tôi đếch có cho phép em làm việc ở đó nữa,” anh ta gào lên. Drako, với vẻ sợ sệt, chạy ra phía sau chân tôi để trốn Daimon. “Tôi căm ghét chuyện đó. Em có biết tôi ghét cái cách cậu ta lởn vởn quanh em cùng nụ cười và sự vui vẻ, trong khi tôi chẳng khác nào một thằng khốn chết giẫm, lắm không? Lẽ ra em phải cư xử như thể đang yêu tôi mới phải, Addie ạ, ấy vậy mà em lại hành động như thể tôi rất đáng ghét trước mặt cậu ta.” Tôi chờ đợi vì biết rằng anh ta vẫn chưa nói xong. “Tôi ghét mối quan hệ giữa em và cậu ta. Tôi cóc quan tâm chuyện em đã biết cậu ta từ thời trung học, cậu ta nằm ngoài giới hạn,” anh ta rống lên với tôi. Lồng ngực của Daimon phập phồng trong lúc anh ta trừng mắt giận dữ, chờ đợi sự hồi đáp từ tôi.

“Anh xong chưa?” tôi điềm tĩnh hỏi.

“Em sẽ vẫn làm việc ở đó đúng không?” anh ta hỏi lại.

“Phải.”

“Vậy thì tôi đếch có xong đâu. Tôi muốn em cùng lên kế hoạch với người lập kế hoạch và tổ chức đám cưới. Tôi thậm chí có thể cho em thêm một tuần. Em nghĩ tôi có thể dễ dàng thay đổi mọi chuyện theo nhu cầu của em. Nhưng còn nhu cầu của tôi thì sao hả, Addie? Tôi trả tiền để em là của tôi, vậy mà bây giờ em cư xử như đang ban phát ân huệ cho tôi vậy,” anh ta rít lên.

“Tôi sẽ ngoan ngoãn và vờ như toàn bộ chuyện này chưa bao giờ xảy ra,” tôi nói, chẳng màng đến việc đối phó với thái độ hống hách của anh ta.

Daimon đang đòi hỏi tôi quá nhiều, và tôi không có tâm trạng để đương đầu với cách hành xử ấu trĩ của anh ta, đặc biệt là khi chuyện có dính đến bạn của chúng tôi. Tôi quay người toan rời đi, nhưng Daimon không cho phép điều đó. Anh ta lao tới, nắm lấy cánh tay tôi và kéo tôi lại gần.

“Em nghĩ có thể gây sự với tôi sao? Rằng tôi là con chó của em à? Tôi không nghĩ thế đâu, Addie. Em là của tôi trong ba năm tới, và dù cho em có làm gì đi nữa, tôi cũng sẽ nhắc nhở em điều đó,” anh ta rít qua kẽ răng.

“Buông tôi ra!” tôi hét lên.

“Được thôi, Addie, đi đi.” Anh ta hất đầu về phía thang máy.

“Anh quả là kì quái, anh biết chứ?” tôi lắc đầu với anh ta rồi bỏ về. Không thể nào tin được cách hành xử của anh ta.

Tôi quay trở về ngôi nhà một lần nữa vô cùng yên ắng, bố tôi đã đi ngủ. Đèn ngoài hiên không hề được mở lên. Phải rồi. Người bố đang tránh mặt vẫn còn giận tôi. Là lỗi của tôi, đã mấy ngày rồi mà chúng tôi vẫn còn chưa có cuộc trò chuyện thật sự nào về quán ăn cả. Tôi đã quá bận rộn với Daimon và công việc nên không nhận ra rằng, ông đang mắc kẹt ở nhà, lần đầu tiên trong đời không có gì để làm. Tối nay mới khiến tôi ngạc nhiên nhất. Việc Darren thổ lộ tình cảm thật sự làm tôi bối rối. Tôi đã quá vô tâm nên không nhìn thấy sao? Có thật là tôi đã lợi dụng anh ấy và tình bạn của chúng tôi không? Nhìn chung thì có vẻ như mọi người đều biết, ngoại trừ tôi. May sao, hai ngày tới tôi không cần phải làm việc. Tôi sẽ dành ngày mai với bố và cố sửa chữa những gì đã làm. Hi vọng Lucifer sẽ để tôi yên, nhưng xét đến tâm tính của anh ta, không dễ gì anh ta chịu ở một chỗ khi đang tức giận đâu. Có lẽ tôi nên chờ xem sao.

“Bố ơi?” Giờ đã là cuối buổi chiều rồi. Tôi đã ngủ quên vì không hề nhận ra mình mệt lã thế nào. Cả người chếnh choáng do ngủ quá nhiều, nhưng tôi vẫn muốn gặp bố để nói chuyện. Thái độ trốn tránh đang ngày một quá lên rồi. “Bố ơi?” tôi quẹo vào bếp nhưng không thấy ông ở đó. Nhanh chóng rảo bước quanh nhà, tôi vẫn không thể tìm ra ông ấy. Tôi đi lên phòng ông và mở cửa. Bố tôi đã đi rồi. Chẳng biết ông đi đâu nữa. Bố tôi thường chỉ ở nhà và hiếm khi ra ngoài. Những cơn đau của ông hay xảy ra đột ngột, thế nên nếu ông không ở quán ăn thì sẽ ở nhà để dưỡng bệnh; nhưng giờ ông đâu còn bệnh nữa. Mẹ kiếp. Ông ấy đi đâu chứ? Hai vai tôi xụi xuống, cảm giác bụng dạ rối bời. Bố tôi chưa bao giờ hành động cực đoan thế này mỗi khi giận tôi cả. Tôi đi vào nhà bếp và nấu bữa sáng cho mình. Dạ dày tôi kêu rồn rột ngay khi quá trình nấu ăn vừa bắt đầu. Trời ạ, tôi đói quá. Ngồi xuống bàn ăn, tôi cầm điện thoại lên. Không có tin nhắn nào từ Daimon. Ít ra ngày hôm nay cũng còn chút an ủi.

Nấu ăn xong, tôi rút người lên trường kỉ. Gương mặt của Darren hiện ra trong tâm trí khi tôi xem lướt qua các kênh tivi. Chưa bao giờ anh ấy nhìn tôi như thế cả. Giờ tôi phải làm thế quái nào đây? Sự tập trung của tôi bị phá vỡ khi tiếng mở cửa vang lên, và bố tôi bước vào cùng mấy túi đầy thức ăn.

“Bố?” tôi gọi, đứng dậy cầm đám túi giúp ông. “Bố đang làm gì thế?” tôi hỏi.

“Mua đồ ăn cho chúng ta,” ông nói lúc bước vào. Tôi mang vài túi ra sau bếp và đặt chúng lên quầy.

“Con tưởng bố bỏ đi để tránh mặt con chứ,” tôi khẽ nói, không hề nhận ra bản thân đang khóc. Bố tôi nhẹ nhàng đặt mấy chiếc túi còn lại xuống bàn và chầm chậm tiến lại chỗ tôi. Ông đặt tay lên vai tôi và siết nhẹ.

“Bố hiểu tại sao con lại làm những chuyện đó, khi mỗi ngày trôi qua và bố thấy khá hơn, bố biết con đã làm điều đúng đắn vì bố. Nhưng bố cần thời gian, thời gian để hiểu được những gì đã xảy ra và tại sao mọi chuyện lại đi chệch hướng. Bố đã đánh mất mẹ con và giấc mơ nhỏ bé của chúng ta, thật sự quá đau lòng khi biết được chính bố là nguyên nhân,” ông buồn bã nói.

“Bố đổ lỗi cho con. Con biết là thế,” tôi nói mà không nhìn ông.

“Chỉ một phần trong bố thôi, nhưng là vì bố cần một ai đó để trút giận. Bố xin lỗi, Addie. Bố xin lỗi vì con đã phải đơn độc vượt qua tất cả mọi chuyện. Bố xin lỗi vì đã đẩy con vào hoàn cảnh đó.” Ông kéo tôi lại gần và ôm lấy tôi.

“Không sao đâu ạ,” tôi thì thầm, ôm chặt ông. Chưa bao giờ tôi nhận ra mình lại cần vòng tay của bố bao quanh, ôm ấp và mang đến sự bình yên như thế.

***

Hai ngày trôi qua mà không có một lời từ Daimon. Mãi cho đến tận sáng Chủ Nhật, khi bố gọi tôi xuống, “Addie, nhanh lên và xuống đây nào.” Tôi mau chóng đi xuống tầng dưới để gặp bố, người đang cầm chai champagne ở một bên tay, và tờ Thời báo New York bên tay còn lại. “Nó được gửi đến cho con đấy,” ông nói, ra hiệu cho tôi nhận lấy mấy thứ kia. Tôi cầm chai rượu và đặt nó xuống sàn. Nhìn vào tờ báo, tôi sững người. Anh ta không thể nào, phải không? Tôi lật đến bản tin và tìm thấy mục mình cần đọc.

Chú rể, doanh nhân Daimon Evans giàu có, người đứng đầu của Evans Industry và Tập đoàn đầu tư Evans, sắp kết hôn với Addie Sakis. Cả hai quen biết nhau từ thời trung học và vẫn giữ liên lạc suốt từ lúc đó. “Tôi đã yêu cô ấy ngay từ phút đầu gặp gỡ,” Daimon nói với đôi mắt lấp lánh tình yêu dành cho người bạn thanh mai của mình. “Cô ấy đã khiến tôi thay đổi, và tôi không bao giờ có thể buông tay cô ấy. Addie là điều tuyệt vời nhất xảy đến với tôi.” Bố của cô dâu tương lai từng sở hữu một quán ăn dân tộc độc đáo. Cả bố và mẹ cô đều chuyển đến đây để tìm kiếm giấc mơ Mỹ, cùng một cuộc sống tốt đẹp hơn cho con cái họ. Sofia, người em gái hiện đang học tại Yale, đang tiếp tục giấc mơ của Addie, vì cô đã đánh mất cơ hội đó khi mẹ họ qua đời. “Addie xứng đáng với những gì tốt đẹp nhất, và tôi đảm bảo sẽ trao cho cô ấy điều đó.” Daimon tiếp tục mỉm cười khi nói về người vợ tương lai của mình. “Daimon là một giấc mơ có thật, và mỗi ngày tôi đều cảm ơn thượng đế vì đã ban anh ấy cho tôi,” Addie không hề giấu giếm cảm giác cô dành cho người đàn ông của mình. “Anh ấy chăm sóc tôi rất chu đáo, và mỗi ngày bên nhau, tôi lại càng yêu anh ấy nhiều hơn. Không có lời nào diễn tả hết được mong muốn kết hôn với anh ấy ngay lập tức của tôi cả, đó là lý do cả hai chúng tôi không thể chờ thêm nữa và sẽ kết hôn vào tuần sau.” Có vẻ với chúng ta thì hơi vội vàng, nhưng đôi chim câu này đã yêu nhau từ thời trung học rồi kia mà. “Chờ đợi thêm cũng chẳng có ý nghĩa gì cả. Cô gái của tôi và tôi sẽ cùng chung sống với nhau kể từ giờ trở đi.”

“ĐỒ CHÓ CHẾT!” Tôi hét lên. Chẳng những tên khốn đó dám đăng thông tin kết hôn của chúng tôi lên báo, anh ta còn dời cả ngày cưới nữa. Chúng tôi đã thống nhất là tháng sau rồi mà.

“Mọi chuyện ổn cả chứ, Addie?” bố tôi hỏi khi chạy ra từ nhà bếp.

“Vâng, Bố. Mọi chuyện vẫn ổn. Con cần phải gặp Daimon.”

Thứ Bảy, 11 tháng 3, 2017

GIAO ƯỚC VỚI QUỶ 30

30.
ĐIỀU 2 MỤC 12

Đối mặt với Daimon giống như đối mặt với quỷ dữ vậy, ngay khi tôi nghĩ mọi chuyện đã kết thúc, anh ta lại mở ra một bất ngờ khác và cười nhạo tôi.

“Không thể tin được em bắt tôi phải đến đây vì chuyện này.” Tôi nhìn Daimon đầy giận dữ, trong lúc quan sát anh ta cùng nụ cười khẩy đểu cáng đẹp đẽ đang ngự trên gương mặt hoàn hảo như tạc của anh ta. Ôi sao mà tôi ướt tôi có thể tát bay nó quá đi mất. Anh ta đã ra lệnh cho tôi phải đến văn phòng để bàn bạc thêm về ‘hợp đồng’ của chúng tôi. Cứ tưởng chúng tôi đã giải quyết xong chuyện đó vào đêm hôm trước rồi chứ, ấy vậy mà cái tên Daimon với bản chất Lucifer lại quyết định ngược lại.

“Addie, em không thể nào nghĩ rằng tôi sẽ đồng ý với tất cả những yêu cầu của em mà không hề phản bác lại bằng cách điều kiện của tôi chứ?” rồi anh ta ném một phong bì màu vàng ra trước mặt tôi. “Những yêu cầu của tôi có gì bất thường mà anh lại phải phản bác? Theo tôi nhớ thì hình như anh mới là người ra nhiều yêu cầu hơn tôi mà.” Daimon không hề nói gì lúc tôi với tay lấy phong bì rồi đi tới chỗ đám ghế dài của anh ta. Tôi ngồi xuống và bắt đầu chuẩn bị tinh thần để hứng chịu bất kì điều gì anh ta sắp trút xuống đầu mình.

Tôi đọc qua bản hợp đồng, và nội dung của nó chính xác là những gì chúng tôi đã thảo luận. Anh ta thậm chí còn chịu ‘xuống nước’ trong chuyện gia đình tôi và đồng ý có mặt ít nhất hai lần mỗi tháng. Tôi đoán, với Daimon, chuyện này chỉ là một trò chơi. Ít nhất tôi thấy vui vì anh ta đã không thêm điều gì quá đáng vào. Có một vài điểm được bổ sung, trong đó có nói rằng không có bất cứ đàn ông hay phụ nữ nào được phép bước chân vào nhà của chúng tôi.

“Điều này có nghĩa là sao?” tôi hỏi, chỉ tay vào đó.

“Gì?”

“Điều 2 Mục 12.”

“Nhà của chúng ta, là không gian của chúng ta. Tôi không muốn có một tên đàn ông em nhặt được ở quán bar nhớp nhúa nào đó đặt chân vào nhà chúng ta,” anh ta hờ hững nói.

“Phụ nữ thì sao?” tôi hỏi.

“Nếu tôi yêu cầu điều đó từ em, thì tôi cũng sẽ phải tuân theo các qui tắc tương tự,” anh ta nhún vai. “Với cả, tôi vẫn còn nhớ vụ việc nho nhỏ với người dắt chó, em đã nổi trận lôi đình với cô ta và tôi. Thật lòng tôi không muốn chuyện như thế xảy ra trong nhà của chúng ta.”

Nhà của chúng tôi ư? Tôi khựng lại mất một giây. Sao anh ta có thể nói ra điều đó dễ dàng như thế? Tôi tiếp tục đọc, ở phần cuối là những điều kiện thường lệ. Không ai được phép biết về chuyện này. Nếu một trong hai chúng tôi phá vỡ hợp đồng, vậy thì người đó sẽ không có gì cả.

“Còn cha mẹ anh thì sao?” tôi hỏi trong lúc kí vào hợp đồng.

“Họ thì liên quan gì?” anh ta thắc mắc.

“Anh đã nói với họ chưa?” tôi hỏi, nhìn anh ta từ phía bên kia căn phòng.

“Chưa. Họ sẽ biết vào ngày mai, khi tin tức được thông báo trên trang mạng xã hội. Chuyện đó nhắc tôi nhớ ra, chúng ta cần chụp vài bức ảnh cho thông báo chính thức đăng trên Thời báo New York số Chủ Nhật.”

“Cái gì? Sao tôi phải làm thế?” tôi hỏi, khiếp đảm trước ý niệm đó. Hàng ngàn người sẽ đọc được tin tức trên báo, và chuyện này sẽ là chính thức. “Bình tĩnh đi, Addie. Chuyện thường thôi mà, à thì, ít ra là với người giàu chúng tôi. Tôi cần phải làm vậy, và em sẽ hoàn thành nghĩa vụ của mình một cách hoàn hảo. Trừ khi em muốn rút lui ngay bây giờ và tự mình chi trả hết tất cả?” anh ta chế giễu.

Tôi cay đắng chấp nhận hết mọi thứ và rời đi.

Bố cứ tránh mặt tôi suốt. Ông đi nghỉ sớm vào mỗi đêm và vờ như đã ngủ say khi tôi trở về nhà. Tối nào trong tuần tôi cũng đi làm ở quán bar. Tôi luôn cẩn trọng tháo chiếc nhẫn Daimon đã tặng ra. Tôi vẫn chưa sẵn sàng nói với tất cả mọi người, và tạ ơn trời là Daimon đã không xuất hiện. Anh ta thậm chí còn hoãn thông báo chuyện chúng tôi lại một tuần. Anh ta bảo sẽ cho tôi một tuần nữa, sau đó thế giới của tôi sẽ thuộc về anh ta.

“Thế, bố em sao rồi?” Darren hỏi.

“Đang tránh mặt em. Ông ấy giận em lắm, nhưng không chịu thừa nhận. Em đã bán quán ăn, và giờ thì ông ấy chẳng còn gì để làm cả,” tôi nói lúc đặt khay xuống.

“Cho ông ấy thời gian đi. Ông ấy sẽ quên thôi,” Darren nói, đặt tay lên vai tôi để trấn an.

“Darren, làm ơn đừng có chạm vào Addie của tôi mà chưa được phép được chứ?” Giọng nói của Daimon to và rõ đến độ át cả tiếng nhạc đang chơi.

“Bình tĩnh đi Daimon, hãy nhớ chúng ta đều học cùng trường trung học. Tôi là bạn của Addie kia mà,” Darren nói nhưng không nhấc tay khỏi vai tôi.

“Cậu có thể là bạn cô ấy, nhưng cô ấy là của tôi. Tôi không thích chia sẻ,” Daimon rít lên và di chuyển đến gần tôi hơn từ phía sau.

“Cậu chưa bao giờ làm thế mỗi khi có dính dáng đến cô ấy cả,” Darren nạt. Tôi đứng giữa họ, hoàn toàn không hiểu chuyện gì đang xảy ra.

“Trời đất quỷ thần ơi!” là tất cả những gì tôi nghe thấy từ Jace, người đang đứng phía sau quầy bar.

“Sao tôi phải thế?” Daimon nói, gần như là nổi đóa.

“Addie được phép có bạn bè chứ, Daimon. Tôi đâu có định mang cô ấy đi, trừ khi cô ấy muốn tôi làm thế thôi,” Darren dời mắt khỏi Daimon và mỉm cười nhìn tôi.

“Cô ấy sẽ là vợ tôi. Thế nên tôi ngờ rằng cô gái của tôi sẽ bỏ tôi đi vì cậu đấy.”

“Daimon,” tôi rít lên. Darren bật cười, song chẳng có chút hài hước nào trong đó cả, chỉ có sự giận dữ tỏa ra từ anh ấy thôi.

“Cậu lúc nào cũng muốn giành Addie cho riêng bản thân, không bao giờ cho bất kì ai cơ hội có được cô ấy cả. Nhưng rồi cậu sẽ làm hỏng chuyện thôi, Daimon, và khi ngày đó đến, Addie cuối cùng sẽ thoát được đống hỗn độn không ra gì của cậu. Đó là lúc tôi sẽ theo đuổi cô ấy. Tôi sẽ chỉ cho cô ấy thấy một người đàn ông thật sự là như thế nào,” Darren nói, vẫn nhìn thẳng vào tôi. “Sao em có thể hả, Addie? Ý anh là, thật đấy, sao em có thể như thế? Sau tất cả mọi thứ cậu ta đã bắt em trải qua từ thời trung học,” Darren nói, vô cùng thất vọng với tôi.

“Tôi đã làm gì cô ấy thời trung học chứ?” Daimon gần như là hét lên.

“Thấy chưa? Cậu ta thậm chí còn không biết nữa kia. Nhưng nghĩ lại thì, sao cậu ta phải như thế?  Nếu không liên quan đến cậu ta thì tại sao cậu ta phải để tâm với em chứ, Addie?” Darren nhấc tay khỏi vai và toan chạm vào mặt tôi, nhưng Daimon đã kéo tôi lùi lại.

“Quay lại làm việc đi, Addie. Anh bảo đảm chồng-tương-lai của em sẽ có được thức uống anh ta muốn.” Darren hất đầu về phía trước quán bar. Tôi có thể cảm nhận được sự thất vọng của Darren. Chưa bao giờ tôi nghĩ về Darren theo cách đó cả, song như thế vẫn là không công bằng với anh ấy. Cứ mỗi khi cần một người bạn, tôi đều đi tìm anh ấy. Tôi khá là ích kỉ mỗi khi dính đến tình bạn của chúng tôi. Nhìn sang, tôi thấy gương mặt Daimon đã rúm ró lại vì giận dữ.

“Ngay lập tức, Addie!” Darren gần như gầm lên. Tôi rời khỏi cả hai người họ và đi đến chỗ Elissa đang chờ.

“Chuyện đó là sao? Và tôi có nghe lầm không? Cậu sẽ lấy Daimon á?” cô ấy hỏi.

“Phải,” tôi lí nhí đáp.

“Chết tiệt, cô gái ạ. Tại sao thế?” Elissa nhìn tôi với vẻ sửng sốt viết trên mặt. “Ý tôi là, tôi hiểu giữa hai người có tia lửa điện, nhưng lúc nào tôi cũng cho rằng Darren mới là người đàn ông chân chính của cậu.”

“Cái gì? Tại sao?”

“Thừa nhận đi, cô gái. Cậu luôn biết anh ấy quan tâm cậu nhiều thế nào mà. Lúc nào cũng Addie thế này, Addie thế kia. Cậu luôn là nhất với anh ấy.” Elissa thật sự đã khai sáng cho tôi. Tôi gần như chẳng bao giờ để ý điều đó cả. Những gì tôi thấy, chỉ là một người bạn cũ thời trung học sẵn sàng ra tay giúp đỡ mỗi khi tôi cần thôi.

“Cậu hiểu lầm rồi. Darren quan tâm đến tôi như một người bạn thôi, không hơn đâu.” Tôi lắc lắc đầu vẻ không tin.

“Sao cũng được, cô gái. Chỉ cần cậu hạnh phúc là tôi vui rồi,” Elissa nói trong lúc chúng tôi đi về phía dãy bàn mình phụ trách. “Cậu biết là sẽ phải dẫn theo tôi lúc đi chọn áo cưới đúng chứ?”

“Dĩ nhiên là thế rồi!” Tôi hét lên qua đám đông.

Đêm dài lê thê không chịu nổi. Không phải vì khách hàng, mà là vì lượng hormon nam tính tỏa ra ngùn ngụt từ Daimon và Darren. Daimon ngồi lì ở quán cả đêm, quan sát tôi như một con đại bàng, trong khi Darren thì trầm ngâm ở một góc, cố gắng điền hết các bản kê hàng hóa. Quả là rất kì quặc khi quan sát hai người đó. Họ đã là bạn từ thời trung học, và không thể tin được tôi chính là nguyên nhân khiến họ cư xử thế này. Hẳn là mấy chuyện đàn ông vớ vẩn như ‘Của quý của tôi to hơn của anh’.

“Anh không thể nào đang giận em được,” tôi nói mà không nghĩ ngay khi vừa nhìn thấy Darren ở hành lang. Ca làm đã kết thúc, và tôi thấy kiệt sức cả về thể chất lẫn cảm xúc. Tôi không muốn người tôi quan tâm nổi giận chỉ vì tôi đã làm chuyện cần phải làm. Vì đã kí cái hợp đồng ngu xuẩn kia và vì đã lỡ hứa, nên tôi không thể nào nói cho anh ấy nghe chuyện thực sự đang diễn ra được, song tôi không muốn đánh mất tình bạn với anh ấy chỉ vì thỏa thuận khùng điên với Daimon.

“Giận? Anh không giận,” anh ấy hậm hực nói. “Anh chỉ ước anh là người gặp em trước, là người sẽ đóng vai trò hiện tại của Daimon trong cuộc đời em.”

“Thế có nghĩa là sao?” tôi hỏi, ngạc nhiên trước tông giọng của anh ấy.

“Thôi đi, Addie. Daimon là tên khốn đáng khinh nhất với em, ấy vậy mà lúc nào em cũng đi tìm cậu ta cả. Hai người cứ như nam châm vậy. Phút trước em còn ghét cậu ta, phút tiếp theo đã muốn cậu ta rồi. Anh có thể thấy điều đó, ai cũng thấy hết.”

Được rồi, Addie. Đừng mất bình tĩnh, không phải lúc này, mày cần Daimon và thỏa thuận là thỏa thuận.

“Những gì Daimon và em có rất hiếm hoi và khác biệt. Em không mong anh hiểu và chắc chắn không có nhiệm vụ phải giải thích chuyện giữa chúng em, nhưng anh và em đã làm bạn nhiều năm rồi. Em không muốn đánh mất tình bạn của chúng ta vì chuyện này.” Tôi quan sát sắc mặt Darren thay đổi, u tối đi, một biểu cảm chưa từng có trước đây. Darren lúc nào cũng mỉm cười vui vẻ, Darren này không phải người mà tôi biết.

“Em không thể dùng anh làm lưới an toàn để rồi chạy đến với Daimon mỗi khi muốn ‘mây mưa’ được.” Darren tóm lấy vai tôi, ghì siết thật chặt rồi đẩy tôi vào bức tường phía sau. “Addie, hãy chọn anh,” anh ấy gầm ghè trầm thấp trong lồng ngực.

“Darren, buông em ra,” tôi nghèn nghẹn lên tiếng.

“Addie,” anh ấy nài xin.

“Làm ơn mà?” tôi xoay sở thốt lên trong lúc cố gắng thoát khỏi anh. Darren chầm chậm thả tay ra và nhìn xuống tôi, vẻ mặt nghiêm nghị.

“Daimon rồi sẽ gây họa, và anh sẽ ở đó để mang em rời xa cậu ta.”

Thứ Tư, 8 tháng 3, 2017

GIAO ƯỚC VỚI QUỶ 29

29.
MẶC CẢ

“Anh hẳn đang giỡn chơi với tôi!” Tôi thốt lên khi đã ngồi trong căn hộ áp mái của Daimon. Drako đang nằm im lặng dưới chân tôi, quan sát cuộc trao đổi của hai chúng tôi.

“Không, tôi không giỡn. Tôi muốn em dùng thuốc ngừa,” anh ta rít.

“Tại sao?” Tôi đáp trả.

“Bởi vì tôi không muốn phải nuôi con của một tên khốn nào đó,” anh ta hằn học nói.

“Gì chứ?” Tôi sửng sốt trước lời lẽ của anh ta.

“Addie, tôi không muốn những rắc rối không cần thiết. Chuyện này miễn bàn cãi.” Anh ta tựa người ra sau trên trường kỉ, khoanh hai tay lại.

“Tốt thôi. Tôi sẽ dùng thuốc ngừa,” tôi giận dữ nói. “Nhưng tôi muốn anh phải trả tiền thế chấp của ngôi nhà.” Tôi ném trả trái banh kia cho anh ta.

“Không thành vấn đề, chúng ta đã nhất trí chuyện đó rồi,” anh ta điềm tĩnh nói. Tên khốn chết giẫm thật sự đã dàn xếp mọi điều khoản trong hợp đồng của chúng tôi rồi. Tôi phải về nhà vào buổi tối, nghĩa là sẽ phải nghỉ việc ở quán bar, nhưng tôi bảo với anh ta rằng chỉ sau khi chúng tôi kết hôn mà thôi. Hôn nhân sẽ kéo dài trong vòng ba năm, sau đó chúng tôi sẽ đường ai nấy đi.

“Chúng ta sẽ ngủ chung giường, chung phòng,” anh ta đợi phản ứng cửa tôi.

“Tuyệt đối không,” tôi hét lên.

“Addie, chúng ta sắp kết hôn rồi, thế nên đừng có cư xử như một trinh nữ nữa. Tôi đâu có yêu cầu em ngủ với tôi,” anh ta đáp trả.

“Vẫn chưa thôi,” tôi vặc lại.

“Addie, đây sẽ là nhà của chúng ta. Tôi không muốn phức tạp hóa mọi chuyện. Vậy nên hãy cư xử như một người trưởng thành và tập quen với ý tưởng ngủ trên giường của tôi đi.” Anh ta lắc đầu như thể tôi đang tỏ ra vô lý vậy. Tôi ngồi đó, nheo mắt với anh ta. “Tôi sẽ trả toàn bộ học phí ở Yale cho Sofia. Tôi sẽ tìm cho em ấy một căn hộ nhỏ xinh xắn, những gia sư tốt nhất,” anh ta đề nghị. “Đổi lại em ở trên giường của tôi.”

“Không sex!” Tôi nói.

“Được, nhưng tôi sẽ không chịu cấm dục đến tận ba năm đâu. Tôi sẽ cố hết sức để giữ các hoạt động ngoài lề tránh xa những con mắt hay dòm ngó,” anh ta lãnh đạm nói.

“Tôi cũng sẽ làm thế,” tôi phản pháo.

Tôi thật sự đang rất tức giận với anh ta, đặc biệt là về ý nghĩ một người phụ nữ khác ở phía trên anh ta. Hình ảnh đó khiến tôi vô cùng khó chịu. Phải. Được thôi. Tôi thừa nhận là Daimon rất hấp dẫn, nhưng anh ta sẽ là chồng tôi mà, nên sao phải nói cho tôi biết anh ta sẽ “ăn vụng” sau lưng tôi?”

“Thật à?” anh ta nói, giọng đầy sợ hãi.

“Ừ thì anh có cuộc vui của anh, sao tôi lại không thể chứ?” Tôi rít lên.

“Em nói đúng, Addie. Có thể nếu tôi nâng giá lên, em sẽ chịu ngủ với tôi,” anh ta nói với vẻ trịch thượng. Tôi thở dài một hơi, lặng người trước sự hèn hạ của anh ta. Tôi đứng dậy khỏi nơi mà chúng tôi đã ngồi lì suốt hai tiếng đồng hồ vừa qua, và bắt đầu sải bước vào nhà bếp của anh ta.

“Cho tôi một cái giá đi, Addie. Cứ nói ra và bạn cùng giường duy nhất mà tôi có sẽ là em.” Anh ta đứng dậy và đi theo. Tôi lấy một chai nước trên quầy bếp sang trọng của anh ta và nốc cạn. Tôi phải đứng quay lưng với anh ta, bởi nếu phải nhìn anh ta lúc này, tôi sẽ ném chai nước vào đầu anh ta mất. “Em còn muốn gì hơn nữa?” Anh ta vẫn tiếp tục. Uống xong chai nước, tôi đặt mạnh nó xuống quầy. Xoay người lại, tôi tựa lên quầy, bắt chéo hai cánh tay lại và nhìn anh ta đầy giận dữ.

“Không có số tiền nào trên thế giới này có thể lôi kéo được tôi ngủ với hạng người như anh đâu,” tôi nghiêm túc nói.

“Ai cũng có giá hết, Addie. Tôi đã thấy được rất nhiều giá của em chỉ trong vòng có vài tháng. Dám cá chỉ thêm vài tháng nữa thôi, em sẽ là của riêng tôi để mặc sức mây mưa,” anh ta cười khẩy.

“Fuck you(*), Daimon,” tôi giận dữ nói.
Ở đây mình để nguyên bản câu nói này, vì ko tìm được cụm từ nào dịch nghe cho văn vần và đúng nghĩa cả. Nếu có góp ý mọi người cứ tự nhiên nhé.
“Ồ, em sẽ làm thế thôi, Addie, sẽ như thế thôi.” Anh ta nhích tới gần hơn, nhưng tôi đã tránh ra.

“Còn gì nữa không, Daimon?” Tôi nạt.

“Về cơ bản, vẫn y như trước, em sẽ tham gia các sự kiện xã hội và đóng vai một người vợ dễ bảo. Tôi muốn cả thế giới biết rằng em yêu tôi, Addie ạ. Không được làm hỏng chuyện đâu đấy,” anh ta cảnh báo.

“Chẳng phải trước đây tôi đã đóng rất tròn vai rồi sao?” tôi hỏi.

“Em làm tốt, nhưng chưa tuyệt vời. Tôi trả tiền cho em và tôi muốn em diễn vai của mình thật hoàn hảo.”

“Được thôi, Daimon. Tôi sẽ cố diễn tốt nhất có thể. Cả thế giới sẽ biết anh là người đàn ông duy nhất mà tôi yêu. Nhưng hãy biết, rằng tình yêu tôi dành cho anh trước công chúng nhiều bao nhiêu, thì sự căm ghét trong tim tôi cũng nhiều bấy nhiêu,” tôi hằn học nói.

“Không thành vấn đề với tôi, Addie yêu dấu của tôi ạ. Lằn ranh giữa yêu và hận luôn luôn rất mong manh.” Cuối cùng, anh ta dồn tôi đứng sát vào góc tường. Anh ta bắt đầu đùa nghịch với tóc tôi và nhe răng cười. “Hãy nhớ rằng mỗi khi tôi gọi em, dù là gọi tên em hay gọi điện thoại, em đều sẽ trả lời tôi.” Anh ta nhìn tôi, chờ đợi sự hồi đáp.

“Sao anh cứ thích bắt tôi phải tuân phục anh vậy hả?” Tôi hỏi, cảm thấy lo lắng trước sự gần gụi của anh ta.

“Bởi vì tôi thích,” anh ta nói vô cùng nghiêm túc, tựa sát lại vừa đủ để tôi cảm thấy cơ thể mình rạo rực trước sự hiện diện của anh ta. Làm thế quái nào mà tôi có thể ngủ cạnh anh ta hàng đêm mà không có ham muốn được anh ta ôm ấp và ‘mây mưa’ cho đến khi quên hết tất cả chứ?

“Em có muốn chọn một ngày đặc biệt nào đó không, Addie của tôi?” anh ta trầm giọng nói.

“Để làm gì?” tôi xoay sở thốt ra khi nhìn vào đôi mắt mang màu trời tuyệt đẹp của anh ta.

“Ngày đám cưới của chúng ta. Tôi sẽ cưới em ngay hôm nay nếu có thể,” anh ta cười toe.

“Vì sao?” tôi thì thào.

“Bởi vì tôi muốn em ở bên tôi mỗi ngày,” anh ta nói, nhìn vào mắt tôi. Hơi thở tôi tắt nghẹn còn trái tim thì lỗi nhịp. “Tôi thích hành hạ em lắm,” anh ta bật cười.

“Anh nghĩ tôi được sinh ra để làm vật tiêu khiển của anh sao,” tôi thì thầm, cảm thấy sự thất vọng tràn qua người.

“Em được sinh ra để dành riêng cho tôi, đừng bao giờ quên điều đó, Addie. Em thuộc về tôi,” anh ta nói qua kẽ răng.

“Tháng Mười hai,” tôi nói cố tránh khỏi anh ta.

“Không. Tháng sau,” anh ta phản đối và cản tôi lại.

“Tháng sau ư? Làm thế quái nào tôi có thể sắp xếp một lễ cưới trong vòng một tháng chứ?” tôi quát.

“Không cần, người lập kế hoạch và tổ chức đám cưới mà tôi thuê sẽ lo chuyện đó. Em sẽ quyết định những gì mà em muốn. Đó là món quà tôi dành cho em, bởi sau ngày hôm đó, Addie, cái mông nhỏ nhắn của em sẽ thuộc về tôi trong ba năm.”

“Anh thật sự khiến tôi phát bệnh,” tôi nói, đẩy tay anh ta khỏi tường. Quay trở lại trường kỉ, tôi trông thấy Drako đang ngồi chờ, quẫy quẫy chiếc đuôi.

“Dù có là gì thì ít ra tôi cũng làm gì đó cho em mà,” anh ta cười.

“Tôi muốn em có mặt ở nhà vào mỗi tối. Tôi chẳng quan tâm rằng em đang vui vẻ thế nào.” Tôi nhại lời anh ta, làm dấu ngoặc kép trong không khí. “Nhưng tôi thà chết chứ không ở nhà để anh đi lang chạ với tất cả thứ lẳng lơ ở New York này đâu,” tôi phản pháo, hi vọng lấy lại được chút quyền hạn.

“Được thôi, nhưng em sẽ phải dành một ngày một đêm với tôi. Không xao lãng, không gia đình. Chỉ có tôi, em và bất kì chuyện gì tôi muốn chúng ta làm.” Quỷ tha ma bắt Daimon và vấn đề thích kiểm soát của anh ta đi.

“Không sex,” tôi nhắc lại.

“Gì chứ?” anh ta mỉm cười.

“Đầu óc mưu mô của anh thế nào cũng tìm cách dẫn dụ tôi,” tôi rít lên.

“Addie, dù có thích sex nhiều bao nhiêu đi nữa, không phải lúc nào tôi cũng nghĩ về nó đâu. Đôi khi tôi cũng có thể…là một quý ông mà,” anh ta cười nhăn nhở.

“Được, thống nhất thế đi, cứ cho tôi biết để tôi còn đánh dấu lên lịch và ăn mừng với anh.” Tôi lắc đầu, Daimon là một quý ông ư? Không bao giờ xảy ra đâu.

“Đồng ý, nhưng chúng ta sẽ phải dành một ngày trong tuần với gia đình tôi,” tôi vặn lại vì biết rằng anh ta rất ghét chuyện đó.

“Mỗi tháng một lần,” anh ta phản bác.

“Daimon, bây giờ ông ấy chỉ có một mình thôi,” tôi cãi.

“Và? Em có thể gặp ông ấy khi tôi đi làm.”

“Không được.”

“Tại sao?”

“Bởi vì tôi định sẽ đi tìm việc làm, Daimon ạ.”

“KHÔNG! Em không được làm thế,” anh ta rít qua kẽ răng.

“Có, tôi sẽ đấy. Vì Chúa, anh không thể kiểm soát mọi khía cạnh của cuộc đời tôi và mối quan hệ của chúng ta được.”

“Tôi sẽ không để vợ mình phải làm việc khi tôi có thể kiếm được tiền triệu,” anh ta tuyên bố.

“Không thể tin được anh,” tôi gào lên. “Anh không thể nào nghĩ tôi sẽ chỉ ngồi nhà mà không làm gì hết được?”

“Em đã làm việc mỗi ngày trong suốt cuộc đời mình rồi, vậy thì tại sao em không ở nhà và nghỉ ngơi một lần xem?” anh ta rít.

“Daimon, tôi cần phải làm việc. Tôi không phải một người vợ kiểu mẫu(*).”
(*) từ gốc là trophy wife: nghĩa là một người vợ trẻ, đẹp và nghe lời chồng. Nôm na giống như bình hoa di động.
“Ồ, tin tôi đi, Addie, tôi biết em không phải một người vợ kiểu mẫu. Nhưng tôi sẽ không để em làm việc đâu.”

“Cảm ơn vì đã gọi tôi là đồ xấu xí và không đáng khao khát nhé,” tôi đáp trả.

“Tôi không có nói như thế, người yêu dấu hay giận dỗi của tôi ạ. Một người vợ kiểu mẫu phải khiến cho chồng cô ấy được vui vẻ, và tôi biết là em sẽ không làm được như thế rồi. Em không phải là người quan tâm đến các nhu cầu của tôi, dù là trong phòng ngủ hay bên ngoài, do đó em không thể nào là một người vợ kiểu mẫu được. Trừ khi em muốn thế?” anh ta cười khẩy và nhướng nhướng chân mày.

“Chúng ta đã xong chưa?” tôi hỏi, không thèm đáp lại lời trêu chọc kì quặc kia.

“Tôi đoán chúng ta đã xong rồi, nhưng chỉ lúc này thôi,” anh ta mỉm cười.

“Không. Chúng ta xong rồi. Chúng ta đã duyệt qua hết những điều cần thiết, trừ khi anh muốn thêm vào gì đó nữa?” tôi hỏi. Ở đây với anh ta khiến tôi phát ngấy rồi. Cảm giác tội lỗi bắt đầu len lỏi vào, và tôi thấy thật tệ vì chuyện còn dang dở với bố tôi. Tôi biết ông ấy muốn những câu trả lời về quán ăn, và bằng cách nào mà tôi có thể xoay sở được mọi chuyện.

“Em vừa nghĩ gì thế hả?” anh ta hỏi, chỉ tay vào đầu tôi.

“Tôi cần phải gặp bố tôi. Tôi đang nói dở vài chuyện. Sau đó thì anh đi vào và hỏi cưới tôi. Tôi muốn gặp ông ấy để xem ông ấy đối mặt với mọi chuyện thế nào.” Tôi tiếp tục uể oải vuốt ve Drako, cố gắng nghĩ xem phải tranh luận thế nào khi gặp bố. Phải giải thích số tiền thế chấp thế nào đây? Ông sẽ phát điên mất nếu biết Daimon đã trả số tiền đó. Tôi sẽ phải thuyết phục ông rằng tôi đã lấy tiền và trả cho phần còn lại của căn nhà rồi, nhưng liệu ông có tin tôi không?

“Hãy để tôi nói chuyện với bố em,” Daimon cắt ngang dòng suy nghĩ của tôi.

“Không, bố tôi ghét cảm giác mắc nợ lắm, và sẽ càng ghét hơn nếu biết rằng anh đã chi trả cho bất kì thứ gì.”

“Addie, tôi có tiền mà. Ông ấy không thể nào nghĩ tôi sẽ không giúp đỡ em được. Chuyện đó là không có khả năng. Bố em biết thế mà.”

“Tôi sẽ tìm được cách thôi,” tôi khẽ nói.

“Đến cuối tháng sau, em sẽ là vợ tôi và tiền tôi kiếm được sẽ tùy ý em sử dụng,” anh ta mỉm cười. “Bố em sẽ ổn thôi. Tôi đã hứa với em rồi mà.”