Hiển thị các bài đăng có nhãn BÓNG ĐÊM DỤ HOẶC - C.J. ROBERTS. Hiển thị tất cả bài đăng
Hiển thị các bài đăng có nhãn BÓNG ĐÊM DỤ HOẶC - C.J. ROBERTS. Hiển thị tất cả bài đăng

Thứ Hai, 16 tháng 1, 2017

BÓNG ĐÊM DỤ HOẶC 15 - CHƯƠNG CUỐI

CHƯƠNG 15

Sự thật giờ đã phơi bày. Hắn sẽ không bao giờ quên ánh nhìn trong đôi mắt cô, khi hắn kể với cô chuyện hắn dự định sẽ bán cô làm nô lệ mua vui. Hắn mong chờ gì chứ? Rằng cô sẽ hiểu sao? Báo thù là mục đích của hắn. Cô không thể hiểu được điều đó, vẫn chưa. Hắn sẽ bị ám ảnh mãi mãi. Thêm một kí ức nữa trong số hàng trăm kí ức luôn luôn ám ảnh hắn. Ngoại trừ việc hắn lúc nào cũng là nạn nhân trong đó. Lúc nào cũng là cậu bé chứ chưa bao giờ là người đàn ông. Hiện tại, loại người hắn đã trở thành cũng sẽ ám ảnh hắn nốt. Caleb ngồi sụp xuống trước cửa buồng tắm. Hắn cần một phút, để thở, để ngăn mình nôn mửa, và để đối mặt với những suy nghĩ lộn xộn đang cào xé hắn. Lần đầu tiên trong kí ức gần nhất, Caleb muốn điều gì đó khác báo thù. Hắn muốn cô gái. Hắn muốn Livvie.

Giờ hắn đã biết tên cô, nhưng đó chỉ là điều ít ỏi nhất trong số những điều mà hắn biết về cô lúc này. Hắn biết rất nhiều về cô – có lẽ là quá nhiều. Cô mặc quần áo thùng thình đến trường là vì muốn mẹ yêu thương mình. Đôi mắt cô phiền muộn là vì cô biết bà không bao giờ như thế.

Cô có các em trai em gái. Cô thấy mình có trách nhiệm với chúng và ghen tị với chúng.

Cô vui tính và nhút nhát. Nhưng cũng rất dữ dội và gan dạ.

Nụ hôn đầu của cô là một thảm họa.

Cô lớn lên mà không có ai bảo bọc.

Và không ai ngoài Caleb đã mang đến khoái lạc thể xác cho cô.

Livvie là một kẻ sống sót. Biết nhiều là thế, song điều hắn chưa biết chính là cô đã phải sống sót qua những gì. Cô xứng đáng với điều tốt đẹp hơn. Tốt hơn bọn họ và chắc chắn là tốt hơn hắn.

Hắn đã thấy điều đó trong mắt cô và cách cô cư xử, nhưng lại cố không chú ý đến nguyên do. Hắn đã muốn cô vô danh. Hắn muốn quên đi việc cô từng có một quá khứ, một cuộc đời cũ, những ước mơ, hi vọng và tất cả những thứ biến cô thành…Livvie.

Hắn có thể nghe thấy tiếng cô khóc qua cửa buồng tắm và việc đó gần như xé toạc tim hắn khỏi lồng ngực. Hắn đã gây ra chuyện đó. Hắn là nguyên nhân khiến từng giọt nước mắt của cô rơi xuống, và kinh ngạc làm sao, chúng không khiến hắn cương cứng, chúng khiến hắn…vô cùng sầu não. Buồn bã là thứ cảm xúc mà hắn đã không cảm thấy trong một khoảng thời gian rất, rất dài. Khi đó, hắn chỉ thấy buồn cho bản thân; hắn chưa từng tiếc thương ai hết, kể cả đám bé trai cũng không.

Tại sao lại là lúc này? Tại sao lại là cô?

Hình ảnh cơ thể đầy máu và mềm rũ của cô trong vòng tay gã thanh niên vụt qua tâm trí, và hắn gập người lại. Cô có thể đã chết. Và Caleb biết hắn sẽ không bao giờ tha thứ cho bản thân nếu điều đó xảy ra. Bất kể là lý do nào, hắn có cảm giác gì đó với cô gái, một điều mà hắn chưa bao giờ cảm thấy trước đây và không thể nói thành lời. Hắn chỉ không biết liệu nó có quan trọng không. Hắn đã kể cho cô mọi chuyện hệ trọng, tất cả đều rất riêng tư, song chuyện đó có nghĩa gì trong cả một kế hoạch to lớn chứ?

Cô sẽ không thể sớm tha thứ cho hắn, như hắn không thể tha thứ cho Narweh vậy. Cô sẽ không thể nhìn xa hơn mọi điều hắn đã làm với cô. Vậy nên, vào phút cuối, chuyện đó quan trọng thế nào đây? Hắn sẽ không thể có được cô gái, vậy sao lại không chọn báo thù? Chẳng phải hắn xứng đáng có nó sao?

Narweh chết rồi! Anh giết gã rồi. Anh có thêm được gì từ việc hủy hoại một người đàn ông chưa từng gặp mặt?

Caleb giũ những suy nghĩ kia ra khỏi đầu. Rafiq đã cứu vớt hắn. Ông đã cho hắn một mái nhà trên đầu, thức ăn trong bụng và phụ nữ trên giường. Caleb nợ ông mọi thứ, nhất là cuộc sống. Nếu Rafiq muốn Vladek chết, vậy thì Caleb nợ ông cái đầu của gã đàn ông đó.
Rafiq muốn nhiều hơn chỉ mạng sống của Vladek. Ông muốn gã phải đau khổ khôn tả. Ông muốn mọi thứ mà gã đàn ông yêu quý hóa thành tro tàn trên tay gã. Điều đó sẽ không mang mẹ hay em gái ông trở lại, nhưng nó có vẻ…đúng đắn. Đã luôn đúng đắn với Caleb. Hắn thực sự là tay sai trung thành của Rafiq, và đó là điều duy nhất cho hắn lẽ sống. Không có Rafiq, không có mục tiêu…hắn còn lại gì đây?

Hắn không thể hi sinh mười hai năm và món nợ với Rafiq chỉ vì ba tuần lễ cùng một cô gái không bao giờ có thể… Hắn gần như đã nghĩ về từ yêu. Yêu. Từ đó có nghĩa quái gì chứ? Nó luôn bị người qua quăng quật, chà đạp một cách khiếm nhã kia mà. Nó thực sự có nghĩa gì? Sau cả một quãng thời gian và sau tất cả mọi chuyện, liệu hắn còn có thể không?
Không. Hắn không nghĩ vậy.

Điện thoại của hắn đổ chuông. Vào giờ này ban đêm, chỉ có thể là một người gọi thôi, và chẳng phải hợp lý quá còn gì.

“Vâng?”

“Cô ta sao rồi?” Giọng Rafiq lạnh lùng và vô tình.

“Một vài cái xương sườn bị nứt và một bên vai bị trật khớp.” Caleb cào tay qua mái tóc vẫn còn ẩm của mình và nắm lại. Hắn không muốn nói chuyện vào lúc này. “Tôi không nghĩ ba tuần sẽ đủ để cô ta bình phục hoàn toàn. Chuyến đi có lẽ sẽ là quá sức.” Có một khoảng lặng rất dài và trong một giây, Caleb tưởng đường đây đã bị ngắt.

“Jair nói cậu đã bắt giữ tù nhân. Cậu ta cũng nói rằng cậu đã gây ra một cảnh tượng khá ghê gớm lúc cướp lại cô gái…cậu nghĩ gì về chuyện đó?” Caleb phát cáu. Cuộc nói chuyện này chẳng dẫn đến chỗ tốt đẹp nào hết.

“Có một gã đàn ông và một ả đàn bà ở đó. Bọn chúng có thể có những câu trả lời tôi cần. Tôi không biết còn có ai biết về cô gái hoặc tôi hay không, có thể sẽ có nhân chứng. Tôi không biết liệu cô ta đã liên lạc được với ai ở Mỹ chưa. Tôi đang cố xóa dấu vết của chúng ta, Rafiq. Và kể từ khi nào mà ngài lại nhận thông tin từ Jair thay vì tôi vậy?” Caleb suýt nữa không thể ngăn mình la lối. Hắn không muốn dọa Mèo Con…Livvie.

“Ta lấy thông tin từ bất kì ai hữu dụng, và gần đây người đó không phải là cậu.” Rafiq bình thản nói, như thể giọng ông không hề có chút xúc xiểm sâu cay nào. “Cậu đã gây ra một đống lộn xộn, Caleb. Cô gái thì bị thương, có khả năng sẽ có nhân chứng, không nghi ngờ gì chính quyền ở đó sẽ muốn biết về cái đám cháy chết giẫm của cậu. Và giờ, ta cho là cậu đã đưa cô gái đến bệnh viện, nơi thậm chí có khả năng tạo ra thêm chuyện nữa. Cẩu thả quá đấy, Caleb.”

Caleb thở dài nặng nề; mệt mỏi rã rời. Thế nhưng cơn giận của hắn vẫn còn đó, “Mặc kệ chuyện ngài và người bạn mới, Jair, của ngài nghĩ gì; tôi không phải một tên đần. Khu vực này được điều hành bởi các liên minh đảng phái; tôi ngờ rằng chúng ta sẽ chẳng gặp vấn đề gì trong việc hối lộ để thoát chuyện đâu. Lúc này căn nhà đã cháy rụi rồi, và chúng tôi sẽ lên đường đến nhà đầu mối của ngài khi trời sáng. Cô gái sẽ ổn thôi, hãy cho tôi chút thời gian và sự tin tưởng.”

“Hiện tại cậu đang ở đâu?”

“Ngài không cần quan tâm.” Caleb gác máy trước khi có thêm chuyện. Khốn thật! Hắn chỉ muốn được yên thân thôi. Livvie cần anh.

Hắn thở ra một hơi chầm chậm rồi rời phòng ngủ. Từ nhà bếp, hắn có thể nghe thấy tiếng vị bác sĩ và vợ ông ta đang thì thầm giận dữ với nhau. Người phụ nữ đổ lỗi cho chồng mình vì tình cảnh nguy khốn của họ, và cố thuyết phục ông ta hãy nới lỏng băng dán của bà ra để họ có thể bỏ lại mọi thứ rồi trốn đi. Ông ta bảo vợ hãy im lặng và tin tưởng. Đồ ngu.

Nếu vị bác sĩ khôn ngoan một chút thì ông ta sẽ nghe lời vợ mình. Caleb là một kẻ giết người. Nếu muốn, hắn có thể giết cả hai trong lúc họ bị trói dính bằng băng dán trên ghế phòng ăn rồi bỏ đi. Đó chắn chắn là việc làm khôn ngoan và hiệu quả nhất, song Caleb lại không thích giết chóc người vô tội. Đặc biệt là sau khi họ đã giúp đỡ hắn.

Caleb bước vào nhà bếp và mọi cuộc trò chuyện đột ngột ngưng bặt. Người phụ nữ quan sát hắn với vẻ cảnh giác, trong khi chồng bà ta chỉ đơn giản nhìn hắn với đôi mày nhướng cao cùng một câu hỏi trong mắt. Có lẽ đó là lý do ông ta làm được nghề bác sĩ. Có lẽ ông ta là một trong số ít những vị bác sĩ có lòng vị tha trên thế giới này. Quả là đáng hổ thẹn nếu giết chết ông ta.

“Bà để quần áo ở chỗ nào?” Hắn nói với người vợ và bà ta ngây ra. Rõ ràng là bà ta không nói được tiếng Anh. Còn vị bác sĩ thì nói được một chút, song vẫn lộng cộng đến kì cục.
Caleb lắc đầu và lúng ta lúng túng với vốn ngôn ngữ Tây Ban Nha của mình cho đến khi chân mày người vợ nhướng lên. Bà ta quay sang chồng mình và nói ra nơi để thứ hắn cần.

“Tôi hiểu anh. Chỉ là lâu quá tôi không nói thôi.” Bà ta lại nhìn hắn với vẻ trống rỗng. Không, một từ bà ta cũng không hiểu nữa.

Caleb quay người và lê bước dọc theo hành lang dẫn tới phòng ngủ của họ. Có vẻ như vị bác sĩ tự chăm sóc gia đình rất tốt, kể cả ở đất Mexico này. Căn phòng được bày trí đẹp mắt, với tông màu ấm và nội thất trắng tinh, vô cùng hiện đại. Ảnh cưới của họ được lộng trong khung bằng pha lên và đặt trên tủ com-mốt. Trông họ rất hạnh phúc, dường như…đang yêu.

Anh đang suy nghĩ hệt như một ả đàn bà vậy,

Caleb mỉm cười với chính mình; đó một suy tưởng hắn chưa bao giờ có. Nhưng rồi, hắn đã bao giờ quen thuộc với chủ đề tình yêu đâu.

Mình đã giết chóc vì cô ta. Chỉa súng vào một vị bác sĩ ở bệnh viện vì cô ta, và rồi theo gã đàn ông đáng ghét kia về nhà để giữ cô ta an toàn. Ngay cả lúc này, mình cũng đang tìm kiếm những thứ giúp cô ta dễ chịu. Chẳng phải tình yêu là như thế sao?

Tốt hơn anh nên hi vọng là không đi.

Nụ cười của Caleb tan đi. Kiểu suy nghĩ này chỉ có thể mang thêm bi kịch. Kể cả khi hắn mong muốn…nhiều điều. Hắn phải làm gì đây? Giải thích với Rafiq sao? Cứ như ông ta có thể hiểu được vậy. Cứ như ông ta sẽ quan tâm. Ông ta hầu như đã bắn một viên đạn vào cả hai rồi – hay ít nhất là vào cô. Và rồi ông ta sẽ phải bắn cả Caleb nữa, vì không đời nào hắn cho phép ông ta làm tổn thương cô. Ý nghĩ này lập tức khiến hắn thấy sốc. Hắn đã thừa nhận rằng mình sẽ nhớ cô, một điều hắn không bao giờ nên nói, và giờ… hắn dám liều cả mạng mình với Rafiq vì cô. Một cách cương quyết, hắn đẩy ý nghĩ đó ra xa.

Tốt hơn là giữ cho mọi thứ đúng tiến độ. Cô gái sẽ bình phục. Rafiq sẽ có được điều ông ta muốn, và sau đó Caleb sẽ thoát khỏi mọi trách nhiệm. Hắn sẽ trả tự do cho cô gái và tránh được mọi tổn thất. Đúng vậy, hắn gật đầu; như thế là tốt nhất cho tất cả bọn họ, kể cả cô gái. Livvie.

Không. Tên cô ta là Mèo Con.

Caleb tìm thấy thứ mình cần, quần áo cho Mèo Con. Trên đường quay về căn phòng ngủ đi mượn, hắn đi ngang qua hai con tin trong bếp. Một lần nữa, cuộc trò chuyện ngưng ngang. Người vợ đang khóc, nhưng thái độ thì rất khắc kỷ. Bà ta quả là người can đảm. “Chúng tôi sẽ đi khi trời sáng. Tôi hứa hai người sẽ không phải chịu bất kì tổn hại nào, nhưng tôi phải nói rằng sự nhân từ của tôi có điều kiện đấy. Nếu hai người cho bất kì ai biết chúng tôi đã ở đây, hay chuyện đã xảy ra với hai người-”

“Tôi hứa với anh!” Vị bác sĩ rất cương quyết. Ông ta đã thấy Caleb khắp người đầy máu, biết rằng đó là máu phun ra từ động mạch, có lẽ là biết cả chuyện Caleb đã làm nữa. Hắn không hề nghi ngờ sự ngay thẳng của vị bác sĩ. Trong lúc ông ta nhìn vào đôi mắt đẫm lệ của vợ mình, Caleb thoáng nhìn thấy tình yêu sâu đậm mà họ dành cho nhau. Họ sẽ cùng sống hoặc cùng chết, song dù có là gì thì họ cũng sẵn sàng làm bất kì điều gì để bảo vệ nhau.

Chứng kiến điều đó quả là kì lạ. Thậm chí còn lạ hơn khi hắn thấy ghen với hai con tin của mình. Chưa có ai từng nhìn hắn như vậy, như thể cuộc sống sẽ trở nên vô nghĩa nếu thiếu hắn, vì hắn chưa bao giờ coi trọng ai hơn chính bản thân cả. Dù tình yêu có là gì, thì nó cũng không phải một khái niệm hắn có thể nắm bắt được.

Trên đường quay lại với Mèo Con, hắn trông thấy tủ để vải lanh và đã lấy một bộ ga sạch cho chiếc giường. Không khí thật khác khi hắn bước vào phòng. Cửa buồng tắm mở hé, hơi nước từ đó tràn vào phòng ngủ. Caleb đặt quần áo và ga sạch xuống giường rồi bước vào trong.

Cô đã tìm thấy chiếc gương. Mọi buồng tắm đều có gương, và hắn đã không nghĩ đến việc che nó lại trong lúc hối hả thoát khỏi Livvie cùng những câu hỏi đầy cảm xúc của cô. Hắn đứng đó quan sát cô, cố gắng cân nhắc hành động tiếp theo.

“Bọn chúng thật sự đã để lại một cơ số hậu quả trên người tôi nhỉ.” Cô nhăn mặt khi chọc vào vết bầm tím lớn nhất bao phủ hầu hết một bên má và mắt.

“Nó sẽ tan thôi.” Caleb nói, cố nhại theo giọng điệu hờ hững của cô. Cả hai đều biết hoàn cảnh này chẳng có gì giống với bình thường cả, nhưng hắn sẵn sàng giả vờ nếu cô làm thế.

“Tôi sẽ vẫn đủ xinh đẹp với Demitri chứ?” cô nói. Lần này giọng cô lạnh lùng và cứng nhắc, một kiểu cách hắn chưa nghe qua bao giờ. Cô cố ý dùng lời lẽ để làm tổn thương hắn, và thật ngạc nhiên, Caleb chấp nhận điều đó.

“Trong vài tuần nữa thôi,” hắn nói với vẻ cay nghiệt tương tự và ngay lập tức hối hận khi nhìn thấy nỗi buồn lộ ra trên vẻ mặt giả vờ điềm tĩnh của cô. Ở cạnh cô lúc này thật kì quặc. Một quả bom chờ nổ. Hắn không thể đoán trước hành động của cô được nữa, và điều đó khiến cả hai đều bấp bênh.

Cô xoay người lại, đối mặt với hắn, khỏa thân hoàn toàn. Cơ thể cô có thể đã bị hằn vô số vết bầm tím, song cô vẫn rất xinh đẹp. Vẫn…là cô gái hắn khao khát. Có gì đó trong thái độ của cô khiến hắn muốn lui lại, song hắn cố chống lại bản năng đó. Hắn sẽ không bao giờ chùn bước trước bất kì ai, đặc biệt là cô.

Cô đang…theo dõi hắn. Như một con báo hay một chú sư tử cái, và thật quái lạ khi nhận ra hắn đã đặt cho cô một biệt danh hết sức phù hợp trong khoảnh khắc đó. Thế nhưng, lúc này cô thực sự không còn là một chú mèo con nữa. Mèo con không tiến về phía bạn với ánh mắt kiên định, đầu của chúng sẽ không hạ thấp xuống theo cái cách gợi nhắc về một nữ thợ săn đang quan sát con mồi.

Cô dừng lại sát vồng ngực Caleb, gần đến độ hắn gần như có thể cảm thấy hai nhũ hoa của cô sượt qua người. Hắn không nên muốn cô, không nên khi trông cô thế này. Nhưng hắn lại muốn. Thậm chí là muốn nhiều hơn nữa kia. Cô bị đánh đập và thâm tím, nhưng đã sống sót! Cô đã nhìn thẳng vào mắt lũ con hoang kia và lần đầu tiên khiến máu đổ. Có một chiến binh và một sát thủ ẩn giấu đâu đó bên trong. Và chuyện đó thật gợi cảm làm sao. Hắn vẫn nghĩ thế kể cả khi cô chỉa mũi súng vào hắn.

“Caleb,” cô thì thầm. Caleb chỉ có thể bật ra một âm thanh không hứa hẹn gì và nhìn chăm chăm vào cô. “Quá nhiều chuyện đã xảy ra. Em đã vô cùng bất lực”

Khốn thật, Caleb nghĩ.

“Nếu em có thể…có một thứ cho riêng mình.” Thôi thúc lùi bước của Caleb thật choáng ngợp, nhưng hắn vẫn giữ vững lập trường và gật đầu.

Livvie nhìn lên hắn với ánh mắt van lơn và khao khát. “Làm tình với em đi,” cô nói, nhẹ nhàng đến độ Caleb tưởng là do tâm trí đang nói với mình. Rồi hắn nhận ra bàn tay nhỏ nhắn của cô đã luồng xuống dưới lần áo sơ mi của mình. “Em muốn chọn điều này vì bản thân mình. Em sẽ làm theo những gì anh bảo. Em sẽ không cố trốn chạy nữa, nhưng em chỉ muốn điều này, lựa chọn này…là của em.”

Caleb muốn nói gì đó, gì cũng được, nhưng mọi suy nghĩ của hắn đều đang xoay quanh việc được ở bên trong cô. Có một câu trả lời hết sức đơn giản cho lý do tại sao cô cố làm việc này. Nếu cô không còn là một trinh nữ… Hắn không quan tâm. Chỉ đơn giản là đếch quan tâm. Hắn sẽ xử lí chuyện đó sau. Thế nên thay vì nói “không”, hắn chỉ đơn giản nói, “Tôi không muốn làm đau em.”

“Không đâu. Em biết anh sẽ không thế đâu.”

Hắn không thể ngăn mình cúi xuống và đặt môi lên môi cô. Cô khẽ run rẩy, giống mèo con hơn cả hắn nhớ. Tim hắn đập nhanh còn vật đàn ông thì sưng phồng và đập rộn. Lưỡi cô rụt rè đưa ra và hắn mở miệng chào đón cô, để cô dẫn dắt mọi thứ đến nơi mà cô muốn.
Hắn vẫn chưa tin bản thân đủ để chạm vào cô, sự cấp bách mà hắn cảm thấy thật quá mạnh mẽ, thế nên cuối cùng hắn bước lùi lại và đặt tay lên ngạch cửa, trong khi cô tiếp tục dấn tới và hôn hắn dữ dội hơn, ghê gớm hơn.

Khuôn miệng cô có vị bạc hà từ kem đánh răng và vị mặn từ nước mắt. Hắn không muốn cô khóc. Không phải lúc này, không phải vì bất kì lý do nào hết. Hắn chầm chậm dứt ra, “Dừng lại.” Cô nhìn lên hắn với vẻ hoảng hốt và tổn thương trên gương mặt.

“Em đã làm gì sai sao?” cô nói, và những lời đó đâm sâu vào lòng hắn.

“Chúa ơi, không. Em rất hoàn hảo. Tôi chỉ…tôi không muốn làm đau em. Và với cảm xúc hiện tại của tôi…” Nếu hắn có bao giờ đỏ mặt, thì có lẽ hắn đã làm thế ngay lúc đó rồi. “Tôi biết tôi sẽ khiến em tổn thương.”

Hắn gần như rên rỉ khi cô đỏ mặt, mỉm cười và nhìn đi nơi khác. “Vậy, giờ phải làm sao?”
“Đi với tôi nào.” Hắn cầm tay cô, cẩn thận xem đó là tay nào và dẫn cô về giường. Chầm chậm, hắn đưa cô ngồi lên đó. Lúc này cô trở nên rụt rè hơn nhiều so với vài phút trước đó, song lại không hề do dự. Hắn hôn nhẹ lên môi cô trước khi nằm xuống bên cạnh rồi dỗ dành cô mở hai chân ra. Đó là hành động hắn đã tập đi tập lại với cô rất nhiều lần, hắn hôn dần xuống cổ, ngực, hai bầu vú và bụng cô.

“Ô!” Cô bật rên rỉ ngay khi môi hắn chạm vào mảng lông mềm mại, ẩm ướt giữa hai đùi cô. Hắn thậm chí còn chưa liếm láp cô, ấy vậy mà đã cảm nhận được sự căng thẳng cuộn xoáy của cô. Hắn hôn lên bên trên “cô bé” của cô với hi vọng xoa dịu được nỗi sợ trong cô. 
Chuyện này sẽ chỉ hơi-đau-một-chút. Hắn sẽ khiến cô cảm thấy sung sướng. Hắn sẽ trao cho cô xúc cảm mà cô xứng đáng được có.

Khi cảm thấy hai đùi cô đã khẽ tách ra, chừa đủ không gian để di chuyển, hắn hạ đầu xuống và để đầu lưỡi mình lướt từ đáy khe hở lên đến hạt đậu nhỏ cứng rắn nơi cửa mình của cô trong một chuyển động chậm rãi, chắc chắn, khiến cô phải rên rỉ và mở ra cho hắn nhiều hơn. “Có muốn tôi dừng lại không?” hắn thì thầm trên cánh môi ẩm ướt của cô, nhưng lại chẳng có ý định làm như đã nói.

“Mẹ kiếp, không. Em sẽ giết anh đấy.” Cô nói với vẻ thành thật đến độ Caleb không thể ngăn mình bật cười khùng khục trên đùi cô.

“Em học cách nói chuyện đó ở đâu vậy?” hắn dịu dàng trêu. Cô đáp lại bằng cách khẽ đẩy hông lên cao. Cô hơi nhăn mặt và cả hai chợt nhớ ra tình trạng thương tích của cô. Không muốn cô phải yêu cầu lần nữa. Hắn vuốt ve chân cô và đẩy lưỡi vào sâu hơn, thăm dò, mút những nếp gấp sâu, hồng hào của cô vào miệng.

Trong vô thức, cô cố né khỏi miệng hắn. Không phải do cô không thích, hắn biết là thế, mà là do cảm giác bị liếm láp và mút mát cùng lúc gần như là quá sức chịu đựng. Tâm trí hắn vẽ nên hình ảnh vật đàn ông của mình nằm trong miệng cô, phần đỉnh được liếm láp bởi chiếc lưỡi mềm mại của cô, và hắn rên rỉ. Hông đưa đẩy thật mạnh trên giường, nhưng hắn vẫn tập trung vào khoái cảm của cô. Hắn hơi nhổm dậy một chút, để cho cô điều chỉnh tư thế trước khi kéo cô vào thật sát và lặp lại hành động trước đó.

Cô thở dốc, rên rỉ và đưa đẩy nơi nữ tính của mình trên đầu lưỡi háo hức của hắn, và lần này chẳng hề có suy nghĩ đau đớn nào cả. Chỉ có khoái lạc.

Những ngón tay hắn tìm thấy và mở rộng cô hơn. Bên trong những nếp gấp ẩm ướt, hắn tìm thấy lối vào nhỏ xíu của cơ thể cô. Hắn liếm láp nơi đó và cô rùng mình. Hắn thấm ướt đầu ngón tay đặt trên cửa mình cô, yêu cái cách cô rên rỉ và quằn quại. Cô kêu lên, “Caleb,” và rồi hai tay cô với ra, ấn những ngón tay hắn lên da thịt mình, cầu xin một điều mà cô vẫn chưa hoàn toàn hiểu rõ. Bàn tay cô siết lấy tay hắn, “Cảm giác thật…chúa ơi. Em nghĩ…” Và phần còn lại bị bỏ lửng khi tay hắn xoa xát khe hở của cô, còn miệng thì mút lấy những ngón tay cô.

Hắn cảm thấy ‘cô bé’ của cô đập rộn lên dưới tay mình và ước gì có thể nhìn thấy được điều đó, những thớ cơ bé nhỏ đang co thắt. Nơi nữ tính của cô để rỉ sự ẩm ướt lên giường. Hắn cũng liếm sạch nơi đó nốt. Nhưng chuyện này không phải cho hắn.

Trong một lúc lâu, hắn nằm áp má lên đùi cô, thở hổn hển và hụt hơi, cũng giống như cô đang hổn hển và hụt hơi vậy. Tay cô chầm chậm di chuyển và hắn gần như đã thở dài khi cô luồn những ngón tay qua mái tóc hắn. Mặc cho “cậu bé” có cảm giác như vừa bị đấm thẳng vào, hắn vẫn ước sao khoảnh khắc này có thể kéo dài lâu hơn. Hắn không dám chắc động cơ khiến cô muốn quan hệ với hắn là gì, đặc biệt là sau tất cả mọi chuyện đã xảy ra giữa họ và trong nhiều giờ trước đó khi hắn có thể đến gần hơn với cô, song hắn lại không thể chối bỏ rằng việc đó đã thay đổi đôi điều trong hắn. Theo một cách nào đó, hắn đã coi thường cô, và cô đã tìm được cách gây ảnh hưởng lên hắn. Vào lúc này, hắn chẳng thể bắt mình quan tâm được, nhưng sớm thôi, chuyện sẽ trở nên cực kì hệ trọng.

“Còn anh thì sao?” Lời lẽ thật uể oải, và hắn ngờ rằng cô chỉ đang tỏ ra lịch sự mà chẳng hề có ý định nhúc nhích chứ đừng nói gì đến giúp hắn thỏa mãn.

Hắn mỉm cười. “Đừng lo cho tôi. Tôi không có xu hướng hành động vị tha đâu, vậy nên hãy cứ cùng hưởng thụ khoảnh khắc này thôi.” Hắn nhìn lên đúng lúc cô mỉm cười với chính mình rồi nhẹ nhàng gật đầu và chìm vào giấc ngủ.

Hắn nhấc người dậy khỏi giường khẽ khàng nhất có thể và tóm lấy mấy tấm ga sạch đã mang vào trước đó. Chiếc chăn bông rất sạch sẽ, vậy nên hắn chẳng buồn dịch chuyển cô mà chỉ đắp nó lên người cô rồi trèo lên nằm cạnh, vẫn mặc nguyên quần áo. Hắn nuông chiều bản thân trong nhiều phút, chỉ đơn giản là nhìn cô, bỏ qua những vết thâm tím.
Một tiếng bíp khó chịu kéo hắn khỏi dòng suy tưởng. Hắn muốn hôn cô. Hắn muốn cởi bỏ quần áo và cọ xát vật đàn ông của mình lên làn da mềm mại của cô. Hắn muốn ở bên trong cô.

Hắn giũ người rồi ngồi dậy để nhặt chiếc điện thoại từ dưới sàn lên. Có một tin nhắn vừa đến:

R: TA ĐANG BAY TỚI. SỚM GẶP LẠI.

Hắn cảm thấy choáng váng, sau đó là giận dữ, rồi là muốn la hét và quăng hết đồ đạc ra khắp phòng, và rồi…một sự mất mát vô cùng, vô cùng sâu sắc. Hắn nghĩ về ba tuần rưỡi vừa qua cùng với Livvie và quãng thời gian lúc này đã mất đi của họ. Tất cả nợ nần chất chồng trên đầu hắn. Hắn ngó trâng trâng vào tin nhắn, cảm thấy…không gì cả. Nhìn Livvie say ngủ khiến cơn thịnh nộ đang cuộn xoáy và sục sôi trong hắn trôi đi mất.

Rafiq, hắn nghĩ, Rafiq. Mọi chuyện đang trở nên phức tạp hơn hắn tưởng. Khi nhìn vào cô gái đang ngủ trên giường, chỉ có duy nhất một ý nghĩ thâm nhập vào tâm trí hắn. Mạnh mẽ lên. Suy nghĩ kia là dành cho hắn hay cô gái đây, hắn chẳng buồn đoán nữa. Chỉ biết rằng lúc này hắn rất muốn trở về giường và vờ như vài phút vừa qua chưa từng xảy ra.

Chủ Nhật, 15 tháng 1, 2017

BÓNG ĐÊM DỤ HOẶC 14

CHƯƠNG 14

Có một lý do khiến tôi không muốn ngủ. Tôi không muốn mơ. Tôi không muốn nghĩ về mẹ, hay Paulo, hay các em trai em gái của tôi. Hoặc tất cả mọi thứ liên quan giữa Caleb và tôi.
Tôi đặc biệt không muốn hình dung về Nicole, Nicole xinh đẹp, lạc lõng và đang lang thang khắp Mexico để tìm kiếm tôi. Nếu có gì xảy ra với cô ấy, tôi sẽ không bao giờ tha thứ cho bản thân. Tôi nằm lăn qua lộn lại khi giận dữ, buồn bã và lo lắng khuấy đảo tâm trí mình. Đau đớn ở vai chẳng giúp ích được gì, và việc lăn lộn đã gây ra một cơn đau âm ỉ như thể nó là một phần xương khớp tôi vậy.

Và rồi điều không tránh khỏi xảy đến. Những giọng nói thì thầm. Kí ức về việc bị đè xuống trong lúc bọn chúng lột hết quần áo của tôi ra. Cái cách bọn chúng phớt lờ tiếng tôi kêu thét trong lúc chúng mút mát và níu kéo tôi. Một lần nữa, tôi lại cảm thấy nó - trận đòn kinh hoàng.

Chống lại sức mạnh của thuốc, tôi ép mình mở mắt và hét lên. Cố thu vào không khí cho hai buồng phổi bỏng rát, tôi gắng tập trung trở lại.

Cơ thể Caleb giật nảy trên ghế ngồi, rồi hắn bật đèn lên.

Nhận thức ập đến.

Mình an toàn rồi. Mình ở đây. Caleb ở đây. Hắn sẽ không hại mình.

Tôi thở dốc. Giọng tôi đan xen với những giọt nước mắt đang rỉ ra, và đặc quánh vì xúc động. “Nó thật quá. Cứ như bọn chúng đang…” Caleb ngồi xuống bên cạnh và tôi nhào vào lòng hắn, tìm kiếm sự an ủi, khuây khỏa, bất kì điều gì. Không cần phải nói thêm nữa.
“Ổn rồi mà. Bọn chúng không thể làm hại em nữa đâu.” Lời hắn nói thật hoàn hảo. Thật đúng đắn và đầy an ủi. Tôi vòng cánh tay phải qua và kéo hắn lại gần hơn.

Trong nhiều giây dài hạnh phúc, chỉ có cảm giác ấm áp của vòng tay hắn, vồng ngực cứng cáp của hắn, nhịp tim hắn kéo tôi khỏi giấc mơ kinh hoàng. Tôi hít vào. “Anh có mùi giống xà phòng vậy,” tôi thì thào yếu ớt trên áo hắn. Tôi không thích ý nghĩ hắn đã bỏ tôi lại một mình. Tôi không muốn bị bỏ rơi trong bóng tối, không bao giờ nữa. Những ngón tay hắn lướt qua mái tóc đầy mồ hôi của tôi.

“Tôi đã đợi lúc em ngủ say. Không lâu lắm đâu.” Điều đó khiến tôi hơi ngạc nhiên. Tôi đã quá quen thuộc với những lời bình luận ác ý của Caleb rồi. Thật ra tôi đã nghĩ sẽ nghe thấy câu nói kiểu như, ‘Trời ạ, Mèo Con, em có cái mũi to ghê nhỉ.’

Hiện tại mọi thứ đã khác rồi sao? Chúng tôi đã khác rồi sao? Theo một nghĩa nào đó, tôi biết câu trả lời là gì.

“Anh không cần phải ngủ trên ghế đâu.”

Thật sao?” Giọng Caleb có chút châm chọc nhưng thiếu đi sự cay nghiệt và trịch thượng. Tôi nhận ra hắn đang trêu mình.

“Đồ khốn.”

Hắn ôm tôi chặt hơn chút nữa, “Em lúc nào cũng bắt bẻ nhỉ.”

Âm điệu cao vút của hắn khiến tôi lơ là. “Chuyện đó đột nhiên lại tốt à?”

“Chuyện đó có nghĩa em không hề tuyệt vọng.” Hắn khẽ bật cười khiến tôi cũng muốn cười theo. Nhưng nụ cười vẫn chưa quay trở lại với tôi. Thế nên tôi chỉ thở dài mãn nguyện.
Một kiểu hài hước kì lạ, thiếu lành mạnh chỉ có thể tồn tại giữa Caleb và tôi vào ngay khoảnh khắc buồn chán này. Cả hai chúng tôi đều cố gắng bám víu vào đó, song nó biến mất cũng nhanh như lúc xuất hiện vậy. Và rồi chúng tôi chỉ im lặng. Ôm lấy nhau, biết rằng có hàng triệu điều cần nói ra, hoặc hỏi han, hoặc giải thích, và cũng biết chẳng ai trong chúng tôi trông chờ điều đó cả.

“Chúng ta phải rời khỏi chỗ này hôm nay.” Caleb thì thầm, cứ như làm vậy có thể giúp giảm bớt tác động của những từ ngữ kia. Mồ hôi một lần nữa lại rịn ra trên cơ thể, thế nhưng tôi vẫn không thể buông hắn ra. Mình thật sự nên dậy thôi.

Ngay lập tức.

Song tôi không hề muốn di chuyển. Không trong khi đôi môi Caleb đang áp lên gần thái dương tôi, và không trong khi cơ thể rắn rỏi và cơ bắp của hắn đang bao bọc lấy tôi, tạo ra thứ cảm giác an toàn và gần gũi mà tôi đã khao khát suốt cuộc đời. Nhưng, vào phút chót, việc ở lại thật quá nguy hiểm.

Hiển nhiên là tôi có rất nhiều cảm giác với Caleb. Một số thì rõ ràng, nhưng số khác thì không. Nếu tôi để bản thân tin tưởng hắn bằng cả sự an toàn, niềm an ủi, cuộc đời, hay…trái tim, thì kết cục tôi sẽ bị tổn thương mà thôi.

Một lần nữa!

Tôi nhăn mặt trước lời gợi nhắc của tâm trí mình.

Lúc nào tôi cũng có cảm giác mình bị chia đôi thành hai con người khác nhau, nhưng không đồng đều. Người chiếm ít ưu thế hơn thì mạnh mẽ, liều lĩnh, dữ dội và không dễ bị hiếp đáp. Cô ta chính là người đã bảo Caleb hãy đi chết đi, cô ta chính là người thúc khuỷu tay và cắn vai chống trả. Cô ta chính là người buộc tôi phải bước tiếp.

Còn tôi chính là người kia. Tôi là người cần tình yêu thương và sự thừa nhận. Tôi là người không muốn buông tay Caleb bởi niềm tin rằng, hắn quan trọng với mình theo một cách phi lý, không thể chối bỏ. Tôi đang cảm nhận những điều chưa từng biết đến trước đây, và nói theo cách khác, tôi có cảm giác Caleb bị tổn thương ghê gớm hơn mình nhiều. Không phải theo nghĩa bi thảm, mà theo một khía cạnh căn bản đã thu hẹp khoảng cách mênh mông giữa hai chúng tôi.

Song, nửa con người kia của tôi lại không hề thấy bất kì điều gì nói trên là quan trọng.
Hắn bắt cóc cô là có mục đích, cô ta nhắc nhở. Đừng tin hắn. Đừng giống như mẹ cô, hãy thôi mắc lừa hắn đi. Hắn chẳng quan tâm tới cô đâu!

Tôi kéo người ra, nhưng không giống trước đây, vòng tay hắn nới lỏng rất dễ dàng. Đôi mắt sâu thẳm, xanh màu biển Caribbean nhìn xuống tôi. Ban đầu, chúng dường như muốn biểu lộ rất nhiều, nhưng rồi sau đó…là hư không. Tôi mệt mỏi với hư không rồi. Tôi muốn một điều gì đó. Tôi cần một cái gì đó.

“Sao vậy?” hắn hỏi, tông giọng úp mở. “Nói tôi nghe.”

“Tôi nghĩ mình chán việc cố trốn chạy rồi, nhưng tôi cũng chán việc không biết chuyện kinh khủng gì sẽ xảy đến với mình tiếp theo. Tôi thà biết còn hơn Caleb ạ. Làm ơn, hãy nói cho tôi biết và cho tôi thời gian…” Ngồi ở đó, tôi thực sự không biết mình đang nói gì, nhưng phần đang khôn ngoan dần trong tôi thì biết. Hãy chuẩn bị đi…

Mái tóc vàng của Caleb, thường được chải chuốt ngay ngắn, giờ đã rơi xuống mắt hắn. Tôi chống lại thôi thúc bất chợt muốn vén chúng khỏi mặt hắn. Trong lúc ngồi yên giữa sự im lặng đầy hàm ý, tôi quan sát hắn nhìn chăm chăm vào lòng mình. Quai hàm hắn căng cứng, môi mím chặt, nhưng tôi không hề sợ. Tôi đã quá chán việc sợ hãi Caleb. Nếu muốn tổn thương tôi thì hẳn hắn đã làm rồi. Hắn muốn nói cho tôi biết. Tôi chỉ cần chờ thôi.

Tôi tiếp tục giữ im lặng, chờ đợi những lời mình mong mỏi từ hắn, trái tim gần như bị nghẹn cứng trong cổ họng khi tôi tỏ ý muốn hắn tiếp tục. “Giá như tôi chưa từng để mắt đến em, chưa từng gặp em…” Những lời lẽ đầy tiếc nuối của hắn bỗng gây ra cơn đau nhói sâu trong lồng ngực tôi, dù tôi biết lẽ ra không nên thế. “Tôi có những nghĩa vụ, Mèo Con.” Hắn nuốt vào nặng nhọc. Đôi mày nhíu chặt ngay lập tức cho tôi biết hắn đang cùng lúc cảm thấy buồn bã, giận dữ và ghê tởm. Khao khát được chạm vào hắn gần như quá lớn, nhưng rồi tôi nhận ra mình nên lo lắng về việc những lời đó có nghĩa gì tới tôi, chứ không phải có tác động gì tới hắn. “Có một kẻ cần phải chết. Tôi đã cần em…vẫn cần-” Hắn khựng lại. “Nếu không làm chuyện này ngay bây giờ, tôi sẽ không bao giờ được tự do. Tôi không thể bỏ đi cho đến khi nó đã hoàn thành. Cho đến khi hắn trả giá cho những gì đã làm với mẹ của Rafiq, với em gái của ông ấy, cho đến khi hắn trả giá cho những gì đã làm với tôi.” Caleb đột ngột đứng dậy, lồng ngực phập phồng. Hắn cào những ngón tay giận dữ qua mái tóc mình rồi siết lại ở sau gáy. “Cho đến khi mọi thứ hắn yêu quý biến mất, cho đến khi hắn - cảm nhận được nó. Sau đó tôi có thể buông tay. Tôi sẽ trả hết được nợ. Rồi, có thể…có lẽ.”

“Rafiq?” Tôi đã nghe thấy cái tên đó trước đây nhưng lại không thể nhớ ra được tầm quan trọng của nó. Sao gã ta lại quan trọng đến vậy? Gã ta có tiếng nói hơn trong những chuyện xảy đến với tôi hơn Caleb sao?

Mắt Caleb quay trở lại với tôi. Hắn lại trôi về nơi xa xăm nào đó như thể những lời vừa rồi không thật sự dành cho tôi vậy. Giờ sự kiểm soát đã quay về, lớp mặt nạ dửng dưng được hắn dễ dàng mang vào lần nữa. Hàng rào cảnh giác của tôi được dựng lên. Những phút vừa qua, khi hắn gần như là một con người bình thường, bay biến hết. “Tôi sẽ bán em như một nô lệ mua vui cho một kẻ tôi kinh bỉ.”

Cơn buồn nôn ập thẳng vào dạ dày, khiến mật đắng dâng lên trong cổ họng tôi. Lời hắn nói đánh vào tôi như những cú tát tàn nhẫn, và khi từng từ được thốt lên, tôi rúm người lại.
Bán. Mua vui. Nô lệ.

Thực tế đổ ập xuống, đẩy hết không khí ra khỏi cơ thể tôi. Tôi có cảm giác buồn nôn, dạ dày co thắt còn cổ họng thì thít lại.

Không còn những liên tưởng phim ảnh nữa. Không còn các nhân vật hư cấu để liên hệ nữa. Đây là thật. Là định mệnh. Tôi là…một món đồ, một thứ hàng hóa.

Hắn đã biến cô thành một con điếm, Livvie ạ, một con điếm chết giẫm.

Caleb vẫn tiếp tục nói, nhưng tôi gần như chẳng nghe thấy gì nữa.

Một cách khó khăn, tôi ngăn mình nôn ọe và đằng hắng, “Mua vui có nghĩa là tình dục đúng không? Một nô lệ tình dục?”

Caleb bỏ dở câu nói và gật đầu cộc lốc. Đầu hắn cuối thấp, mái tóc che trước mắt. Lần này, tôi không còn muốn vén chúng ra nữa, thực tế mà nói, việc đó cứ như một mánh khóe vậy. Từng bước đi của hắn đều được tính toán. Hắn biết cách nhíu mày để thể hiện vẻ buồn bã. Cách để cho mái tóc hoàn hảo rơi xuống trước đôi mắt thậm chí còn đẹp đẽ hơn, mà vẫn có vẻ dễ tổn thương và đáng tin cậy. Tôi sẽ không mắc lừa lần nữa. Dù trước đó tôi có cảm thấy gì đi nữa thì nó cũng đang chết dần, để lại sự tê liệt trên đường đi. “Còn…ngày hôm đó. Ngày chúng ta gặp nhau, đó là lý do anh ở đó. Anh có biết tên khốn lái xe hơi không?”
Sự giận dữ lóe lên trong mắt Caleb rồi nguội đi nhanh chóng. Hắn quá giỏi che đậy cảm xúc của mình. Sao cô lại thế này? Thế quái nào cô lại quan tâm hả, Livvie? Hắn đã biến cô trở thành thứ mà cô thề không bao giờ biến thành. “Chuyện đó có thật sự quan trọng-”

“Không, tôi đoán nó đếch có quan trọng,” tôi đột ngột cắt ngang. Hắn ước chưa từng gặp tôi sao? Chà, cảm giác đó đến từ hai phía đấy. Một cơn giận xưa cũ bùng cháy trong tôi. Cuối cùng, khi tôi sắp thoát khỏi kiếp sống không ra gì, sắp chứng minh cho mọi người thấy tôi không vô dụng, và học bổng chính là tấm vé để thực hiện điều đó thì Caleb xuất hiện. Cuối cùng, tôi cũng… “Cuối cùng, tôi sắp chứng minh cho bà ta thấy bà ta đã sai về tôi…”

“Em không cần sự chấp nhận của bà ta,” hắn nói khi đã đoán ra chính xác người tôi đang đề cập tới. Tôi nhìn lên hắn.

“Anh chẳng biết cái khỉ gió gì về điều tôi cần cả. Tôi đã phải đối phó với mấy trò cân não của anh trong suốt chẳng biết là bao lâu rồi, phải cố tìm hiểu xem tại sao một người như anh lại bắt cóc tôi. Mặc cho những chuyện anh đã làm với tôi, tôi vẫn có những ý nghĩ-”

“Ý nghĩ, hay ảo tưởng hả Mèo Con?” hắn nhẹ nhàng cắt ngang, vẻ mặt vẫn kín như bưng.
“Cả hai, tôi đoán vậy,” tôi thừa nhận. Có nói gì nữa thì cũng không quan trọng cho lắm. “Tôi đã tự nhủ rằng anh không thể ngăn được mình, rằng có chuyện gì đó đã xảy ra khiến anh trở thành thế này, khiến anh rối loạn hệt như tôi vậy, nhưng anh thậm chí còn rối loạn hơn cả tôi nữa. Và ở những góc khuất kì lạ trong tâm trí mình, tôi đã nghĩ…”

“Rằng em có thể chữa được tôi sao? Còn gì nữa, rằng tôi có thể chữa được em sao? Chà, xin lỗi nhé cưng, tôi không muốn được sửa chữa. Bất kì điều gì mà bộ não nữ sinh nhỏ bé của em nghĩ về đàn ông đều sai bét nhè. Đây không phải một chuyện tình. Em không phải thiếu nữ mắc nạn, còn tôi cũng chẳng phải hoàng tử đẹp trai đến để cứu em. Em bỏ chạy. Tôi đến để lấy lại tài sản của mình. Hết chuyện.

Trong hai năm, có thể ít hơn, tôi sẽ có được điều tôi muốn – báo thù. Sau đó, tôi sẽ đảm bảo trả tự do cho em. Mẹ kiếp, tôi thậm chí có thể thả em về với số tiền đủ để em đến bất kì đâu em muốn. Để em làm bất kì điều gì em muốn. Cho đến lúc đó…”

Tôi muốn khóc. Nhưng khóc lóc chẳng giúp ích được gì trước đó cả và chắc chắn cũng chẳng giúp ích được vào lúc này. “Bao nhiêu?”

“Gì kia?”

“Sau đó. Khi tôi đã không còn là con điếm của anh nữa, anh sẽ trả tôi bao nhiêu? Những con điếm thường được trả tiền, đúng không?”

Caleb nhìn tôi chăm chăm gần như là mãi mãi, sau đó nói, “Em muốn gì?”

“Tự do của tôi. Nhưng thay vào đó…một triệu đô la thì sao?” Lời nói thốt ra dưới dạng một câu hỏi chứ không phải một yêu cầu kiên quyết. Thực tế là hắn không cần phải trao cho tôi gì cả. Tôi chẳng có gì để mặc cả hết. Hắn có thể lấy bất kì thứ gì mình muốn.

“Một triệu đô la? Hơi nhiều đấy, em không nghĩ vậy à?”

“Mẹ kiếp anh.”

Caleb mỉm cười, tên nhãi nhép bê tha. “Thứ lỗi cho tôi,” hắn châm chọc với một cái cúi đầu trịnh trọng, “Ý tôi muốn nói là: làm gì có ‘cô bé’ nào tuyệt đến vậy. Dù rằng ‘cô bé’ của em cũng khá gần rồi.”

Bây giờ hắn lại đang cố khiến tôi choáng váng, và nếu tôi vẫn còn là cô nữ sinh ngây ngô hắn từng gặp nhiều tuần trước đây, thì có lẽ mánh đó đã có hiệu quả. Song lúc này tôi chẳng phải cô ta nữa, thích thú làm sao. Tôi thật mạnh mẽ. Có lẽ phần con người hay tính toán, giận dữ, tranh đấu đã nắm quyền kiểm soát hoàn toàn, và tôi sẽ không bao giờ yếu đuối nữa. “Gần tới mức nào?”

Nụ cười của hắn trở nên nhăn hở, “Một nửa.”

Ở bên ngoài, tôi là một chiếc hồ phẳng lặng. Nhưng bên trong tôi lại là một đại dương dậy sóng, “Chính xác thì tôi phải làm gì?”

“Phục tùng.”

“Anh sao?”

“Phải. Nhưng đồng thời-”

“Cả gã đàn ông sẽ mua tôi từ anh.” Dạ dày khuấy đảo nhưng tôi vẫn nhìn vào mắt hắn. Tôi đã sống sót qua người đàn ông này. Nên tôi có thể sống sót qua bất kì chuyện gì, hi vọng là thế. “Hắn ta là ai?”

Khi Caleb lên tiếng, giọng điệu của hắn nhẹ nhàng hơn. Nhưng thế có nghĩa gì với tôi lúc này chứ? Chẳng gì hết. “Tên hắn là Demitri Balk. Hắn là một tỉ phú chuyên buôn vũ khí, ma túy, kim cương - bất kì thứ gì có dính đến tội lỗi và tiền bạc.”

Và đây chính là gã đàn ông hắn định bán tôi, đã luôn là thế. Tim tôi chùng xuống thấp hơn nữa. ‘Em không phải thiếu nữ mắc nạn, còn tôi cũng chẳng phải hoàng tử đẹp trai đến để cứu em.’ Không. Hắn không phải. Trong đời thực, bạn phải tự cứu lấy mình.

“Hắn sẽ không giữ em mãi mãi đâu,” Caleb dịu dàng nói. “Nhưng em chính là dấu chấm hết cho những kẻ nhiều quyền lực hơn tôi. Nói theo một cách thì cả hai chúng ta đều là những quân cờ. Tôi chỉ đơn giản có vai trò lớn hơn thôi, và đây chính là một trò chơi mà tôi đã đặt cược cả cuộc đời vào. Nếu có thể cho em bất kì hi vọng nào, thì đó chính là tôi sẽ làm tất cả mọi thứ trong khả năng của mình để đảm bảo một kết thúc mà ở đó, tôi và em được ra đi với những gì chúng ta cần.” Kiểu nói chuyện cho thấy hắn chẳng nghi ngờ gì lời mình vừa nói, và tôi có thể thấy rằng với hắn, việc tôi tin tưởng cũng rất quan trọng.

“Hai năm là một quãng thời gian dài đấy Caleb? Chuyện gì cũng có thể xảy ra.” Có gì đó bên trong tôi muốn chịu thua và ngã khuỵu. Nhưng tôi chối bỏ phương án đó. Tôi phải mạnh mẽ, không vì ai khác ngoài bản thân. “Sau đó thì sao?”

Hắn im lặng một lúc lâu. “Những nô lệ-” hắn bắt đầu nói, dừng lại khi nhận ra vẻ choáng váng trên mặt tôi khi nghe thấy từ đó. “Em sẽ rất có giá trị với hắn. Vậy nên chừng nào em còn nghe lời thì sẽ không có tổn hại nào cả. Em sẽ được…canh giữ.”

Tôi bật cười nhạo báng. “Quả là điều mà mọi thiếu nữ đều mơ, một tỉ phú.” Tôi nặng nhọc nuốt vào, nghe thật cứng nhắc và không giống mình chút nào. “Biết đâu tôi sẽ hạnh phúc đến tột độ và chúng ta sẽ không bao giờ phải nghĩ về nhau nữa.”

“Có lẽ vậy.”

“Hắn có đẹp trai không, tên Demitri này ấy? Có đẹp giống như anh không?” Tôi nói đều đều, nhỏ nhẹ và tê dại. Caleb rúm người thấy rõ. Tốt. Thật tốt khi buộc hắn phải chịu đau đớn. Tôi nhìn Caleb. Hắn chính là minh chứng cho kiểu người tôi có thể trở thành nếu tôi để cho bản thân mình cứng rắn, không khoan dung, héo hon vì giận dữ và thù hận. Tôi không thể như thế được. Tôi không muốn giống như hắn. “Liệu hắn có biến tôi trở nên tốt đẹp bằng một nửa anh không? Nói cho tôi nghe đi Caleb, nói hết cho tôi nghe đi. Nói để tôi biết mình đang dấn thân vào chuyện gì, và nói xem vì sao tôi không có khả năng thoát khỏi nó. Như vậy sẽ tốt hơn. Rõ ràng, để rồi tôi có thể tự dựa vào mình – không cần bạch mã hoàng tử đến giải cứu thiếu nữ mắc nạn nữa.”

Caleb quay lưng về phía tôi, tay siết thành nắm ở hai bên hông. Lần này tôi không thể tưởng tượng được cái quái gì khiến hắn giận dữ nữa. “Em nên cố ngủ một chút đi.”
Mắt tôi đau nhói, nhưng bây giờ không phải lúc để khóc, không phải ở đây và không phải trước sự chứng kiến của hắn. Tôi chán khóc lóc, chán nhu nhược và không được kiểm soát đời mình rồi. “Tôi thà không ngủ còn hơn. Tôi không muốn nằm mơ.” Tôi cào tay qua mái tóc bết mồ hôi, có gì đó trong tôi trở nên lạnh băng và kiên quyết. “Dù vậy tôi có thể đi tắm.”

Caleb xoay lại và tôi lập tức nhận ra gương mặt hắn đầy vẻ bế tắc. Cuộc tranh cãi đã kết thúc, và tôi nghĩ cả hai chúng tôi đềy thấy nhẹ nhõm khi đã né được điều không thể tránh khỏi trong lúc này. Hắn đã nói ra những gì tôi muốn biết, dù không phải làm thế, nhưng điều đó chẳng hề khiến tôi thấy nhẹ nhõm, không phải theo cái cách tôi nghĩ. Cứ tưởng rằng nếu biết trước được gì đó, thì tôi sẽ có sự chuẩn bị tốt hơn để đối mặt với nỗi kinh hoàng sắp đến. Nhưng…

Đó không phải lý do cô buồn bực. Hắn chẳng quan tâm đến cô đâu. Mọi thứ hắn làm chỉ là để lôi kéo cô làm theo những gì hắn muốn mà thôi. Mỗi sự động chạm, mỗi nụ hôn, mỗi lời hắn khen cô xinh đẹp - tất cả chỉ là dối trá. Vậy mà cô đã tin vào đó.

“Tôi sẽ giúp em.” Tôi ngẩng lên khỏi những suy tưởng và nhìn chằm chằm vào bàn tay đang vươn ra của Caleb. Tôi muốn nói rằng lời của hắn thật giống trò đùa, không chỉ từng từ hắn đã nói mà còn là bất kì điều gì sắp nói nữa, song tôi lại lo giọng mình sẽ phản bội mình, phản lại tất cả mọi tình cảm thiếu nữ bên trong lòng.

Chầm chậm, tôi dùng cánh tay lành lặn để kéo tấm chăn khỏi người rồi đứng lên. Đầu tôi ngả nghiêng và cả cơ thể cũng thế. Trong một giây ngắn ngủi, sự hoảng hốt của tôi phản chiếu lại trên gương mặt của Caleb, nhưng rồi vẻ nhẹ nhõm lan ra khi hắn đỡ được tôi. “Livvie,” hắn dịu dàng nói khi giữ lấy đôi vai run rẩy của tôi bằng hai bàn tay, “để tôi giúp em.”

Mắt tôi tiếp tục dán chặt vào lòng, trong khi mặt mày cùng lúc vừa tái nhợt lại vừa đỏ ửng. Caleb cũng nhìn chăm chăm, và tôi không thể ngăn lại cái cảm giác mình vừa đánh mất thể diện trước mặt hắn. Có phải hắn vừa gọi mình là Livvie không?

Xét đến tất cả mọi chuyện đã xảy ra giữa hai chúng tôi, tôi không chắc mình cảm thấy gì từ giây trước đến giây sau, mỗi khoảnh khắc đều đan xen sự ngờ vực và hoài nghi, song bên dưới tất cả, chính là nỗi khao khát nông nổi. Caleb không phải bạch mã hoàng tử của tôi, nhưng vậy không có nghĩa là tôi phải chọn điều thấp kém hơn thế.

Hắn đưa tay ra cho tôi và tôi nắm lấy. Chúng tôi bước vào phòng tắm cùng nhau, và dù chuyện này không còn quá lạ thường nữa, sự thật là tôi đã sụp đổ, cả trong lẫn ngoài, vẫn khiến nó khác biệt - bẽ bàng hơn. Lòng quyết tâm của tôi đang vụn vỡ dưới sức nặng của những xúc cảm dữ dội.

“Sao thế?” Caleb hỏi, nhưng tôi chỉ lắc đầu đáp lại và tiếp tục nhìn xuống đất. Hắn đứng trước mặt và chỉ đơn giản quan sát tôi trong một lúc.

“Nếu sống sót qua chuyện này, tôi không thể quay về được nữa. Tôi sẽ phải bước tiếp và không biết chuyện đó có nghĩa gì.” Tôi dừng lại, cảm thấy tê liệt. Tôi sẽ đầu hàng vì phải làm thế, nhưng cũng phải tìm cách giữ mình không gục ngã. “Anh có biết không?”

Caleb không nói gì, việc đó thật vô nghĩa.

Hắn vòng hai cánh tay quanh người tôi như đã làm nhiều lần trước đó, và ôm lấy tôi thật chặt trong một lúc. Tôi biết vòng tay hắn chẳng là gì ngoài một sự an ủi dối trá. Kết thúc đang đến gần. Một kết thúc cho những khoảnh khắc giữa hắn và tôi, khi mà dối trá không phải là dối trá. Đó là tất cả những gì tôi còn. Một tay tôi thả lỏng bên hông, tay còn lại nằm trong dây đỡ, nhưng cảm giác được ôm vẫn thật tuyệt, kể cả khi tôi không nhiệt tình tham gia. Hắn định kéo người ra nhưng vì vẫn chưa sẵn sàng nhìn mặt hắn, nên tôi bước tới gần hơn, lặng lẽ van xin hắn hãy chờ một lúc nữa. Hắn ôm tôi thêm một nhịp tim nữa rồi nhanh chóng hôn lên đỉnh đầu tôi.

“Tôi có bao lâu hả Caleb? Bao lâu trước khi anh rời bỏ tôi?” Caleb hắng giọng vài lần trước khi nói, và lúc lên tiếng, giọng hắn vỡ ra.

“Vài tháng nữa.” Hắn vội vàng nói nốt phần còn lại trước khi tôi kịp vui mừng trước khoảng thời gian trì hoãn đó. “Em lẽ ra chỉ ở cạnh tôi sáu tuần, và hơn nửa thời gian đó đã qua rồi. Chúng ta không còn ở một mình lâu nữa đâu.” Hắn áp chặt hơn vào tôi và tôi để mặc như thế. Hắn thực sự đang nói chuyện và tôi muốn hắn tiếp tục. Trong một giây, tôi nghĩ về ý nghĩa của tất cả chuyện này. Tôi đã xa nhà khoảng ba tuần rưỡi rồi. Hơn ba tuần. Tôi không thể nói thành lời được - nỗi cô đơn sâu thẳm khi nhận ra mình đã mất tích gần một tháng. Tách biệt với con người. Không ai thật sự tìm kiếm tôi cả - không còn nữa.

“Liệu có cách nào -”

“Không.”

Tôi dừng lời. Giọng điệu của hắn thật quả quyết. Nhưng tôi tự hỏi liệu đó có phải là do hắn đã cân nhắc rồi không, cân nhắc việc giữ tôi tránh khỏi số phận này. Tôi phải tin hắn đã làm vậy thôi. Tôi phải hi vọng rằng hắn quan tâm đến mình đủ để phải suy nghĩ. Tôi phải làm thế; bởi đó chính là hi vọng duy nhất để thoát khỏi hoàn cảnh này; song một phần trong tôi lại muốn chờ đợi sự thật.

“Anh sẽ nhớ tôi chứ, Caleb?” Tôi để cánh tay mình vòng quanh eo hắn. Không hiểu cái gì đã thúc giục mình làm thế, và ngay lập tức, tôi cố dứt người ra. Hắn ôm tôi chặt cứng.

“Có,” hắn nói một cách đơn giản. Khoảnh khắc tôi cố nhìn lên, hắn đã lui lại và xoay lưng về phía tôi, “Nhưng điều đó chẳng thay đổi được gì cả.” Có vẻ như hắn rất tin vào những gì mình nói.

Hắn đã lại trở nên gần gũi, tôi có thể thấy điều đó trong cái cách hắn căng vai khi quay người đối diện với tôi lần nữa. Caleb nhấc băng đeo tay khỏi cổ tôi, và cơn đau nhoi nhói ở vai và xương quai xanh đưa tôi quay trở về thực tại, song tôi vẫn đứng đó như bị thôi miên. Sau khi băng đeo đã được tháo xuống, hắn nhấc váy ngủ khỏi đầu tôi, cẩn thận vòng qua vai tôi. Rồi hắn ném nó vào thùng rác. Tôi đứng trước mặt hắn, không mặc gì ngoài băng quấn vết thương. Đêm nay, hắn không nhìn tôi như những đêm khác. Chẳng có gì là gợi cảm ở tôi hết. Đêm nay hắn nhìn tôi và gần như chẳng có gì phía sau ánh mắt đó.
Hắn bước trở lại chỗ tôi. “Chuyện gì thế?” Hắn lại hỏi, nghe rất lơ đãng hay tùy tiện gì đó, tôi không biết là cái nào – có thể là cả hai.

“Không gì cả,” tôi đáp, vẻ không vui, nhưng tôi ngờ rằng hắn có thể nghe được mình. Hắn tháo lớp băng quấn quanh người tôi trong khi bảo rằng tôi không cần chúng để xương sườn lành lại, nhưng giữ nguyên chúng sẽ nhắc nhở tôi không nên ngồi ở một vài tư thế nhất định, hoặc thực hiện những cử động nhất định. Hắn sẽ thay băng quấn sau khi tôi tắm xong. Phải, tôi cay đắng nghĩ, điều cuối cùng tôi muốn là đám xương sườn không lành lại đúng cách.  

Hắn vòng hai cánh tay quanh người tôi trong khi tháo băng quấn ra, song dù cho hai bầu ngực tôi chỉ cách mặt hắn vài phân, mắt hắn dường như chẳng hề để lộ ra rằng hắn có chú ý tới. Theo một cách kì lạ nào đó, điều này càng làm tăng thêm nỗi xấu hổ của tôi. Có vẻ như lúc này, khi mọi thứ đã phơi bày rõ ràng giữa hai chúng tôi, hắn không cần phải giả vờ dành tình cảm gì cho tôi nữa. Nhưng hắn đã nói là sẽ nhớ mình. Điều đó hẳn phải có ý nghĩa, phải không?

Khi băng quấn được tháo xuống hết, chúng tôi nhìn nhau đăm đăm trong một lúc, như thể cả hai đều đang cố suy đoán đối phương nghĩ gì. Rồi hắn bước đến buồng tắm đứng trong góc phòng và mở nó lên.

Hắn chưa từng dùng vòi sen trước đây, lúc nào cũng chỉ là bồn tắm, dù vậy điều này cũng khá là dễ hiểu với tôi. Hiện tại, tôi cũng không muốn ngồi trong bồn tắm đầy nước cho lắm. Cái tôi không hiểu đó là, hắn sẽ giúp tôi tắm bằng cách nào nếu sử dụng buồng tắm đứng. Tôi thật sự không thể giơ tay lên để gội đầu, còn cử động này nọ thì lại quá đau do mấy cái xương sườn. Nếu điều này có nghĩa là hắn sẽ vào tắm chung luôn thì tôi chẳng hề thích ý tưởng đó chút nào hết.

Hắn kiểm tra nhiệt độ nước và có vẻ vừa lòng. Tôi cảm thấy mắt hắn lướt lên rồi xuống trên người mình, khiến hơi nóng dâng lên mặt tôi, cả cơ thể tôi đỏ lựng. Hắn hắng giọng.

“Sao em không bước vào đây đi. Tôi sẽ đi lấy cho em những thứ em cần. Nếu muốn gì thì cứ gọi. Tôi sẽ vào ngay.”

Tôi gật đầu khi hắn đi ngang qua, đứng yên bất động cho đến khi hắn đã rời khỏi phòng và đóng cửa lại phía sau.

Nước rất ấm, trong lành và êm dịu trên da tôi. Vòi sen có nhiều đầu phun ở nhiều độ cao khác nhau thế nên không có phần nào trên cơ thể tôi phải tiếp xúc với không khí, song áp lực nước lại không quá mạnh để khiến tôi nhăn nhó vì đau, mà rất dịu nhẹ và êm ái. Tôi để nước chảy khắp cơ thể, hít vào hơi nước ẩm ướt và dường như việc hít thở có vẻ dễ dàng hơn. Tôi đứng đó trong nhiều phút trước khi xoa xà phòng lên người, hoặc ít ra là những phần có thể với tới được.

Lúc đứng đó, tôi một mình chìm sâu vào suy tưởng dưới vòi sen lần đầu tiên trong suốt ba tuần. Biết rằng một khi bước ra khỏi buồng tắm, tôi sẽ bắt đầu chuyến hành trình gian khổ nhất trong suốt cuộc đời. Tôi sẽ phải tự cứu lấy mình. Tôi sẽ phải mạnh mẽ, khôn ngoan và can trường. Tôi sẽ phải để cho khía cạnh khác của mình, khía cạnh tàn nhẫn, nắm quyền kiểm soát và phần tôi này…sẽ phải thôi tồn tại.

“Hãy khiến cho hắn yêu cô,” Phần Tàn Nhẫn thì thầm. “Hãy làm thế để hắn không thể sống thiếu cô được. Tên ác quỷ mà cô biết đấy.” Tôi cảm thấy cô ta lớn dần lên bên trong mình, mang theo ý tưởng điên rồ rằng tôi thật sự có thể sử dụng sức mạnh với Caleb. Tôi chưa từng thử dùng ‘mỹ nhân kế’ trước đây, nhưng chắc chắn đã từng bị buộc tội dùng nó. Chuyện gì sẽ xảy ra nếu tôi thật sự thử?

Ý nghĩ cố gắng quyến rũ Caleb khiến tôi sợ hãi, kinh hoảng đến mức thể xác đau đớn, nhưng đồng thời…tôi tự hỏi liệu mình có thể không. Và chuyện đó làm tôi thấy vô cùng kích động. Tôi tự hỏi liệu mình có thể khiến tên con hoang đó phủ phục dưới chân mình vì khao khát không. Bây giờ tôi đã hiểu vì sao hắn chưa từng phang phập mình theo cách thông thường; hắn cần một trinh nữ.

Và nếu hắn đã cần một trinh nữ, thì tôi cần phải trở thành thứ hắn không cần.

Trước khi kịp ngăn mình lại, tôi đã tựa người lên tường buồng tắm, khóc, khóc, và khóc.

Chỉ vì khoảng thời gian đã qua.