Chủ Nhật, 11 tháng 8, 2019

TÌM LẠI TÌNH YÊU 23

23.
HẸN HÒ ĐÔI

Sofia rời đi sau vài ngày. Cuối cùng thì tâm trạng của Addie cũng đã tốt trở lại, và tôi thấy vui vì hai người họ đã làm sáng tỏ mọi vấn đề. Quỷ tha ma bắt gia đình này và những mối quan hệ đổ vỡ của nó đi. Addie tuyên bố chúng tôi sẽ cùng đi chơi với các bạn của em là Elissa và Jace. Khi Addie quay lưng lại, tôi đảo mắt. Thật sự tôi không muốn làm việc này chút nào, nhưng Addie quan tâm đến bạn bè mình, có nghĩa là tôi cũng phải như thế.

Addie và tôi bước qua ngưỡng cửa được thắp sáng lờ mờ; dòng chữ Death & Co được khắc theo kiểu thư pháp ở phần đáy cửa. Tôi yêu nơi này và thấy mừng vì Jace đã chọn nó. Thông thường, tôi sẽ cố tránh phải ở cạnh bạn bè của Addie, nhưng khi em đề cập đến quán bar này, ái chà, tôi không có lựa chọn nào ngoài đi cả.

“Đừng tưởng em không biết anh nhé, Daimon. Cư xử cho đàng hoàng đấy.” Addie nói, sau đó nhăn mặt vì quá hiểu tôi. “Hãy cố gắng tỏ ra tử tế.”

“Người yêu dấu, anh lúc nào cũng tử tế mà.” Tôi cười khẩy, vòng một cánh tay quanh eo em, kéo em lại gần và hôn lên cổ em. Nơi đây rất náo nhiệt với đông đảo khách đến để thưởng thức đồ uống. Ánh sáng dìu dịu, âm nhạc êm ái, quầy rượu xếp hàng hàng lớp lớp những chai rượu ngon, chốn này có gì để mà không thích cho được? “Thôi nào, Addie, anh sẽ ngoan mà.” Tôi nháy mắt và nắm lấy tay em, đưa em đi sâu hơn vào trong. Addie trông thấy hai người bạn của mình đang ngồi ở một chiếc bàn nhỏ đặt ở một bên quán.

“Addie.” Elissa vẫy tay.

“Chào, bạn yêu.” Addie vui vẻ lao vào vòng tay cô ấy và họ ôm nhau.

“Xin chào,” Jace gượng gạo nói và đưa tay ra để bắt tay với tôi.

“Chào,” tôi đáp, bắt tay với cậu ta.

Các cô gái tiếp tục huyên thuyên trong khi Jace và tôi ngồi im lặng, cả hai chúng tôi đều không biết phải nói gì với nhau. Addie và tôi cùng gọi whiskey, trong khi cặp kia thì nhấp môi từng chút một đồ uống của họ.

“Chết tiệt thật, Addie, tuần rồi tôi đã có một ngày tồi tệ nhất. Tôi sẽ phải chuyển khỏi chỗ đang ở.” Elissa nhăn nhó nói.

“Nhưng, cưng ạ, anh đã khiến em cười mà, đúng không?” Jace chen ngang, chọc chọc vào bên hông của cô ấy.

“Đừng có nói thêm một từ phải gió nào nữa.” Elissa bật cười, chỉ tay vào cậu ta.

“A, coi nào, em yêu cái quần lót họa tiết da báo anh mặc mà,” Jace nói và nháy mắt để trêu cô ấy. Tôi cầm ly rượu lên, quan sát cuộc trao đổi giữa họ. Họ thật khác với Addie và tôi. Vui vẻ và vô tư hơn nhiều. Mối quan hệ của chúng tôi thì lại khó khăn và nặng nề.

“Jace, nó cực kì lố bịch luôn ấy,” Elissa lầm bầm, gương mặt đỏ lên.

“Nó có khiến em cười không? Nó có khiến em quên mất trong một giây ngắn ngủi chuyện em bị mất nhà không?” Jace hỏi, nắm lấy tay cô ấy.

“Có.” Elissa mỉm cười.

“Hai người đang nói về cái gì vậy? Không, khoan đã, tôi có nên hỏi không?” Addie giơ một bàn tay lên.

“Anh ấy đã mặc một chiếc quần lọt khe da báo. Nó thậm chí còn không phải quần lọt khe nữa…tôi nghĩ…nó là…” Elissa đưa hai tay ra và cố diễn tả. “Nó giống một mảnh tam giác nhỏ xíu có họa tiết da báo, và một cái móc kim loại khổng lồ dùng để móc vào khe mông của anh ấy!”

Tôi phải ngậm miệng lại để không phun rượu ra. Tôi nuốt vào mà không hề mắc nghẹn rồi bật cười lớn. Đầu Addie ngửa ra sau, giọng cười êm tai của em ngập tràn nơi chúng tôi ngồi.

“Anh mặc nó để khiến em cười và thấy khá hơn thôi. Em đã có một ngày tồi tệ mà.” Jace chùng người lại, đầu cúi xuống.

“Anh nói đúng, cưng ạ, và em vui vì anh đã làm thế. Em đã cười rất dữ dội. Cực kì dữ dội,” Elissa cam đoan với cậu ta.

Tôi cười khi hình ảnh kia vô tình hiện ra trong tâm trí. Addie mỉm cười nhìn tôi. Rồi em bắt đầu bật cười lớn, nắm lấy tay tôi và siết.

“Thế ra nó móc vào mông cậu á?” Tôi hỏi trong lúc vẫn đang cười.

“Nó không hẳn là một cái móc. Nó là kim loại dẻo,” Jace tiếp tục và tràng cười của chúng tôi cũng tiếp tục. “Anh có thể uốn nó được.”

“Có-có-đau-không?” Tôi cố lấy lại hơi thở.

“Thế nào cũng được, vì Elissa.” Jace nhăn mặt.

“Phải, đúng rồi.” Elissa khịt mũi, ôm lấy mặt cậu ta và véo lên hai má. “Và để trả lời câu hỏi của anh, vâng, em đồng ý.” Elissa nháy mắt.

Gương mặt Jace chuyển thành trắng bệch. “Thật sao?”

“Thật. Em nói đồng ý mà,” Elissa lớn tiếng tuyên bố.

“Cậu nói đồng ý cái gì kia?” Addie dừng cười và nghiêng tới gần hơn.

“Bình tĩnh đi. Chúng tôi không phải kẻ điên phải gió như hai người mà lao vào kết hôn ngay đâu. Tôi chỉ đồng ý dọn đến ở chung với anh ấy thôi.” Elissa nghiêng tới và hôn lên môi Jace, đánh thức một Jace đang chết sững.

“Anh tưởng em không muốn chứ?” Cậu ta thều thào trong hơi thở, một nụ cười toe toét dần dần hiện ra.

“Đó là lý do em muốn chúng ta cùng ra ngoài. Em muốn nói với anh vào hôm nay,” Elissa nhún vai.

“Chúc mừng cả hai người,” tôi nói lớn, sau đó gọi phục vụ bàn đem thêm rượu tới, để ăn mừng.

“Cảm ơn,” Elissa nói, vẫn đang nhìn Jace.

“Chà chà, tôi thề là tôi biết hai người rất hợp nhau mà,” Addie bình luận.

“Phải, à, tại đám cưới của cậu đấy. Tôi đã ngủ lại. Thật ra là tôi đã ngủ lại trên người của anh ấy,” Elissa đùa.

“Đúng, cuối cùng tôi cũng ghim được cô ấy xuống.” Jace chọc tay lên người Elissa.

“Có muốn em dọn đến ở cùng nữa không?” Cô ấy đe dọa.

“Em đã đồng ý rồi. Không thể rút lại nữa, đúng không, Daimon?” Jace hỏi tôi.

“Cậu ta nói đúng đấy.” Tôi giơ ly lên.

“Cảm ơn nhé, tôi đoán hai người sẽ cực hợp nhau đấy.” Elissa chun mũi.

“Đừng bận tâm đến Daimon. Đó không phải con đường cậu muốn dấn thân vào đâu,” Addie nói.

“Phải rồi, chỉ có cậu mới xử lý được anh ấy thôi,” Elissa nói đầy hiểu biết.

Buổi tối cứ thế tiếp diễn, bốn chúng tôi đã có được một khoảng thời gian khá vui vẻ. Phải thừa nhận rằng tôi rất thích các bạn của em.

“Đi vào nhà vệ sinh đây, đi không?” Elissa hỏi Addie lúc đứng lên.

“Được.” Addie nhảy xuống khỏi ghế cao và theo chân Elissa.

“Tôi sẽ không bao giờ hiểu được phụ nữ,” Jace nói với tôi. “Sao họ cứ thích đi thành đàn thế nhỉ, đặc biệt là mỗi lúc cần đi vệ sinh?”

“Đơn giản thôi. Họ muốn nói chuyện về chúng ta mà không để chúng ta biết.” Tôi lấy ly thứ hai từ khay của người phục vụ. Cô ta nấn ná lại hơi quá lâu nhưng tôi chỉ lờ đi, và tôi biết được lý do ngay khi nhận lấy tờ giấy ăn từ cô ta. Số điện thoại của cô ta được viết ở mặt sau tờ giấy. Tôi vò nhàu nó, không thèm để tâm tới.

“Vì họ đã đi nên chúng ta có thể nói chuyện về Darren được rồi.” Jace cầm bia lên, nuốt xuống một cách lo lắng.

“Darren thì sao?” Tôi khó chịu hỏi.

“Nghe này – tôi sẽ không giả vờ như mình biết chuyện gì đang diễn ra, nhưng anh ấy rối loạn lắm rồi. Tôi nghĩ anh là bạn của anh ấy. Phải không? Ý tôi là, tôi có thấy Rafe đến quán bar nhưng anh thì không bao giờ đến đó,” Jace nói, gãi gãi đầu và nhúc nhích không yên.
“Bây giờ tôi đã kết hôn rồi. Rời khỏi Addie không dễ dàng chút nào cả.” Giọng điệu tôi vô cùng lãnh đạm.

“Được rồi, nghe này, dù có nguy cơ làm rối tung chuyện này lên và Elissa đang nổi điên vì tôi nhúng mũi vào. Là bạn bè không có nghĩa chỉ vì những lúc vui vẻ; còn phải có những khi tồi tệ nữa. Darren cảm thấy mình đã phá hỏng rất nhiều thứ. Anh ấy đánh mất cơ hội với Addie vì anh, và giờ thì cả anh và Addie đều xa cách với anh ấy. Tôi biết anh đã nói Addie có đi gặp anh ấy cũng không sao, nhưng cô ấy thì lại chần chừ vì sợ sẽ chọc giận anh.” Jace nhìn thẳng vào mắt tôi. Phải nói tôi khá phục tên đáng ghét này. Không có mấy người dám đối đầu với tôi cả.

“Còn gì không, Jace?” Tôi rít.

“Không.”

“Hai người đang nói chuyện gì thế?” Elissa nhảy lên ghế cao trở lại trong lúc tôi giúp Addie leo lên ghế.

“Không có gì. Còn em? Mấy cô gái bọn em thì nói chuyện gì?” Tôi nhìn Addie. Gần như đoán được có lẽ em cũng đã có một cuộc trò chuyện tương tự với Elissa. Nụ cười của Addie hay đổi; nó quay trở về là Addie của ngày xưa, xa cách và vờ vịt. “Em ổn chứ?” Tôi nhìn thẳng vào em khi nói.

“Vâng, chỉ là em thấy không khỏe thôi,” em nói, không hề nhìn tôi.

“Addie, nhìn anh đi.” Tôi bắt em phải đối mặt với tôi. Em quay đầu và nhìn lên. Vẻ mặt em tái nhợt. “Cô đã nói cái đếch gì với cô ấy?” Tôi quát Elissa.

“Không có gì cả,” Elissa gắt.

“Chắc rồi, đó là lý do vì sao lúc này Addie của tôi không hề ổn chút nào.” Tôi đứng dậy, vẫy tay ra hiệu với người phục vụ.

“Tính hết vào thẻ của tôi,” tôi nói và đưa thẻ cho cô ta.

“Daimon, đợi đã!” Addie phản đối.

“Không, anh sẽ không đợi. Chúng ta sẽ đi, ngay bây giờ. Em muốn nói chuyện về Darren với các bạn của mình thì cứ việc. Anh không tham gia đâu,” tôi lạnh lùng nói.

“Darren? Chuyện gì về Darren chứ?” Elissa ngạc nhiên hỏi, nhưng vẻ mặt cô ấy thay đổi ngay khi quay sang Jace. “Đây là lý do em không kể cho anh bất kì chuyện gì,” cô ấy nói với cậu ta.

“Elissa không nói gì với em về Darren hết. Em thật sự chỉ thấy không khỏe thôi,” Addie lí nhí.

Ngay lập tức, tôi cảm thấy bản thân thật không ra gì khi đã vội vàng võ đoán. “Khỉ thật, em ổn không?” Tôi ôm lấy mặt em bằng cả hai tay. Em khá nóng khi chạm vào.

“Em chỉ mệt thôi,” em thì thầm.

“Chúng ta sẽ về nhà.” Tôi dịu dàng nắm lấy tay em.

“Addie, mai tôi sẽ gọi để đảm bảo cậu vẫn ổn.” Elissa đứng lên và lúng túng ôm lấy em bởi tôi đã cầm bàn tay còn lại của em.

“Được,” Addie lầm bầm.

Tôi đem một Addie say ngủ về đến nhà. Chỉ mới hơn nửa đêm một chút, vậy mà em đã ngủ say như chết rồi. Tôi cẩn thận đặt em xuống giường, lau sạch mặt em bằng khăn ấm và cởi quần áo cho em. Tôi nằm xuống bên cạnh và ôm em thật sát, lo lắng và băn khoăn không biết em có chuyện gì bất ổn.

Chủ Nhật, 14 tháng 7, 2019

TÌM LẠI TÌNH YÊU 22


22.

GIÁNG SINH

“Sắp đến Giáng Sinh rồi,” tôi nói với Addie. Em vừa trở về nhà sau khi dành thời gian ở cùng với cô bạn Elissa của mình. Addie và tôi cuối cùng cũng ổn định được cuộc sống. Dù vẫn còn khoảng một tháng nữa, nhưng tôi vẫn thấy hạnh phúc như điên khi mỗi ngày đều được ở bên em. Tôi đã khiến em bất ngờ lần nữa bằng một cây thông Giáng Sinh; thậm chí tôi còn mở cả bài hát Giáng Sinh đáng ghét mà em thích.

“Năm sau, chúng ta sẽ cùng đi chọn với nhau,” em vui vẻ nói.

“Từ từ nào, cũng giống như em, anh không thể thay đổi chỉ sau một đêm đâu.” Ý nghĩ đó khiến dạ dày tôi nhộn nhạo.

“Được tôi, Grinch.” Em mở hộp đựng đồ trang trí bằng thủy tinh ra.

“Anh không phải Grinch, cưng ạ, là em gái em mới đúng,” tôi rít, thấy bực bội với cô nhóc phiền phức đó.

“Tại sao?” Addie ngừng việc đang làm lại.

“Chà, để xem nào. Con bé đã gọi cho em chưa?”

“Nó phải thi cuối kì.”

“Vớ vẩn!”

“Daimon, làm ơn đừng can thiệp vào cuộc sống của Sofia nữa,” Addie hằm hè.

Ồ, thật sao! Anh không nghĩ thế đâu Addie bé nhỏ của anh. “Em có biết bằng cách nào anh biết điều đó là vớ vẩn không? Không giống em, anh đã từng đi học đại học, vậy nên tin anh đi, anh biết.” Tôi đợi em đáp trả nhưng thật sự chẳng quan tâm lắm; em nên đi mà mắng cô nhóc chết giẫm kia kìa.

“Sofia, không như anh, người mà đường đời đã được trải thảm sẵn, con bé phải học hành thì mới tấn tới được.” Addie ném trả lại cho tôi những lời đã nói.

“Chính xác thì, vì em đã kết hôn với anh, nên các mối quan hệ của anh đã giúp con bé tiến khá xa.” Trận đấu đã có người chiến thắng.

“Em đã nhận trách nhiệm trả học phí cho con bé rồi,” Addie rít lên.

“Ai trả tiền không quan trọng, anh sẵn lòng làm thế bởi vì nó là em gái em, từ đó dẫn đến việc con nhóc phiền phức đó trở thành em vợ của anh. Là tên tuổi của anh đã giúp nó có được vị trí hôm nay. Cô em gái bé nhỏ của em đang chọc anh tức điên lên theo cách tồi tệ nhất. Anh không thích cách nó đối xử với em,” tôi gầm gừ.

Addie ngồi cạnh chiếc hộp đựng đồ trang trí và trừng mắt với tôi. “Anh không hiểu Sofia đâu.”

“Có lẽ em đúng. Anh không hiểu. Nhưng anh biết em xứng đáng có được nhiều sự tôn trọng hơn từ con bé. Ít ra bố em còn gọi điện mỗi ngày. Sofia đã chuyển từ gọi điện và Skype mỗi ngày thành nhắn tin mỗi tuần một lần,” tôi gắt, vô cùng giận dữ khi Addie, Addie của tôi, lại để cho cô em gái bé nhỏ của em giẫm đạp lên em, đặc biệt là sau tất cả những gì Addie đã làm cho nó.

“Daimon, đừng có chỏ mũi vào nơi anh không được chào đón.”

“Cưng à, chỉ cần có dính tới em, anh sẽ làm theo cách mà anh muốn. Em có thể để người khác đối xử với em không ra gì, nhưng anh thì không,” tôi gầm ghè.

Cả hai chúng tôi im lặng ngồi đó trong phòng khách, Drako nằm cạnh chân tôi, Addie ngồi trên sàn bên những món đồ trang trí còn bài hát Giáng Sinh phải gió kia cứ đều đều vang lên.

“Anh có thể là một tên cực kì đáng ghét đấy,” em rít rồi quay mặt đi.

“Em chính là người chọn tiếp tục cuộc hôn nhân này với anh mà cưng.” Tôi cười nhăn nhở.

“Nhắc em lần nữa là tại sao đi?” Em gắt, lấy món đồ trang trí đầu tiên ra.

Đó là lúc tiếng báo thang máy vang lên. Tuyệt, tôi cười rộng ngoác đến mang tai; không thể có thời điểm nào tốt hơn được nữa. Cửa thang máy mở ra và Drako chạy tới, sủa vang với vị khách mới đến. Ít nhất con nhóc đó cũng đúng giờ, cũng không phải con bé có nhiều lựa chọn gì. Tôi đã đảm bảo Ted sẽ lôi được con bé đến đây, và đúng, tôi đã đe dọa tới công việc của cậu ta.

“Addie?” Sofia thì thào.

“Sofia?” Addie dừng việc đang làm và nhảy phóc qua chiếc hộp đựng đồ trang trí.

“Drako, lại đây,” tôi gọi khi Addie chạy tới chỗ cô em gái và ôm chầm lấy con bé. Tôi nhìn xuống Drako ở dưới chân, Sofia rõ ràng rất không thoải mái khi Ted đứng phía sau với mấy túi hành lý của con bé.

“Em đang làm gì ở đây vậy?” Addie vui mừng hỏi. Chết tiệt, được nghe thấy niềm hạnh phúc của em chính là điều tôi muốn.

“Em đâu còn lựa chọn nào nữa. Tên khủng bố do chồng chị thuê đã lôi em tới đấy,” Sofia chua chát nói.

“Ồ,” Addie lầm bầm. Con nhóc phiền phức phải gió.

“Ted, đem túi của con bé lên phòng ngủ thứ hai trên lầu đi, và luôn tiện đưa con bé theo luôn,” tôi nói một cách dứt khoát.

Tôi ghét nhìn thấy Addie thất vọng. Dù Addie đang cười, nhưng tôi biết nụ cười đó; nó không chân thật. Nó đang che đi sự tổn thương của em. Sofia đến đây không mang theo nụ cười mà là sự khinh miệt. Nỗi bực tức của tôi tăng lên khi Sofia bỏ đi lên tầng trên. Tâm trạng của Addie trở nên bấp bênh và lạnh lùng, thế nhưng em vẫm mỉm cười. Quỷ tha ma bắt.

“Nghe này, Addie---”

“Em sẽ đi chuẩn bị chút đồ ăn cho Sofia.”

“Addie---” Tôi nắm lấy cánh tay em.

“Cảm ơn, Daimon. Em rất vui khi con bé đến đây.” Addie nở nụ cười giả tạo đó.

Một lát sau, tôi ngồi ở bàn ăn tối trong khi Addie liên tục hỏi han về trường học. Trong đầu mình, tôi đã mường tượng ra cảnh hai cô gái chạy vòng quanh căn hộ áp mái, cười khúc khích và cùng chuẩn bị cây thông Giáng Sinh vô cùng quan trọng với Addie. Nhưng thay vào đó, tôi lại phải nhìn Addie đau khổ trước sự thay đổi của em gái mình. Mối liên kết gần gụi họ từng có dường như đã tan biến. Sự trao đổi giữa họ trở nên rất bấp bênh.

“Thế, kể cho chị nghe về các kì thi của em đi?” Addie hỏi.

“Khó lắm, rất là khó. Em phải học suốt một tuần liền để vượt qua một kì thi. Nhưng chị không biết gì về chuyện đó đâu,” Sofia lạnh lùng nói. Đủ lắm rồi.

“Sofia---”

“Daimon.” Addie nắm lấy tay tôi, ánh mắt van lơn.

“Bỏ đi. Anh ăn mất ngon rồi,” tôi làu bàu và đứng dậy để rời khỏi bàn. Tôi không thể chịu được khi phải nhìn Addie loay hoay với em gái của em. Tôi để mặc hai người họ ở đó, Drako bắt chước tôi và đi lên phòng ngủ. Tôi nằm xuống trường kỉ, Drako cũng làm theo, nằm trên mặt sàn giữa trường kỉ và chiếc bàn thấp. “Đúng đấy, anh bạn. Ở dưới kia không phải chỗ dành cho hai chúng ta,” tôi thì thầm, vỗ về nó bằng bàn tay đặt vắt qua mép ghế. Drako kêu ư ử đáp lại lời tôi. Tôi biết nó hiểu tôi. Tôi chìm vào giấc ngủ và bị đánh thức bởi tiếng đổ vỡ rất lớn. Nhổm người dậy, tôi nhảy qua trường kỉ, chạy xuống lầu và nhìn thấy Addie đang nhặt lên thứ trông giống như mấy chiếc đĩa của chúng tôi. Em ngẩng lên và mỉm cười, nụ cười giả tạo phải gió trên gương mặt em khiến tôi bực tức không thôi.

“Mấy cái đĩa trượt khỏi tay em,” em nói và tiếp tục nhặt những chiếc còn lại lên. Bước xuống từng bậc thang, cơn giận của tôi càng tăng thêm.

“Em gái em đâu?” Tôi hỏi qua kẽ răng.

“Trên lầu,” Addie thì thào. Tôi đến đứng cạnh em và hít vào một hơi thật sâu để không la hét với em. Thay vào đó, tôi nắm lấy một bên cánh tay và kéo em dậy.

“Để đó và đi ngủ đi,” tôi rít qua kẽ răng.

“Nhưng mà---”

“Cứ làm theo lời anh bảo đi,” tôi gầm ghè. Tôi biết hai mắt tôi gần như muốn lọt ra ngoài rồi. Đôi mắt màu nâu hạt dẻ đẹp đẽ của em tránh né tôi khi em rời đi. Mất hết năm phút đồng hồ tôi mới dọn xong mớ lộn xộn kia, nhưng tôi có một kế hoạch, và giờ khi Addie đã yên vị trong phòng ngủ của chúng tôi trên lầu, tôi sẽ làm cho tới cùng.

Tôi quay trở lên lầu nhưng rẽ sang phòng của Sofia. Đèn phòng của con bé vẫn còn mở và cửa thì để hé. Tôi gõ cửa, đẩy nó ra rộng hơn.

“Này, nhóc con phiền phức,” tôi nói trong lúc con bé ngồi trên giường, nhìn vào máy tính của mình.

“Đừng có gọi tôi như thế,” Sofia rít lên.

“Anh sẽ gọi em như thế nào anh muốn,” tôi gằn giọng, thấy khó chịu khi con bé không thèm nhìn mình. Tôi bước tới gần chiếc máy tính và đóng sập nó lại. “Em có vấn đề gì vậy hả?”

“Này!” Con bé hét lên.

“Em đã không trở về nhà kể từ khi rời đi. Và đừng nghĩ anh không chú ý rằng Addie mới là người cố gắng nhiều hơn. Anh hiểu. Em không muốn ở đây. Em muốn một cuộc sống mới không có những gánh nặng xưa cũ, nhưng cô gái ở trong kia là chị của em đấy và cô ấy đã làm rất nhiều điều, đã từ bỏ giấc mơ của mình để cho em một cuộc sống tốt đẹp hơn,” tôi quát.

“Anh là kẻ quái nào mà có quyền nói với tôi? Tôi chưa từng yêu cầu Addie phải làm bất cứ điều gì cho tôi cả,” Sofia nói đầy khinh khi.

“Để anh nói rõ ra cho em nghe. Anh là anh rể của em, chồng của chị em, điều đó cho anh cái quyền được nói rằng, hãy bỏ cái thói ngông nghênh đó và tôn trọng Addie nhiều hơn đi. Em không yêu cầu sự giúp đỡ của cô ấy sao? Mặc xác em. Cô ấy làm thế là vì cô ấy yêu thương em. Cô ấy làm điều cần làm,” tôi nạt. “Vậy ra giờ em là người ở trên cao nhìn xuống cô ấy à? Tại sao? Vì em học ở Yale ư? Đừng quên điều này, cô nhóc, anh chi trả cho tất cả mọi thứ của em và lý do duy nhất là vì anh yêu cô ấy. Anh làm thế vì cô ấy. Đồ nhóc con vị kỉ! Hãy biết thế đi,” tôi nhạo báng.

“Tôi không vị kỉ,” Sofia bắt bẻ.

“Vậy thì em gọi đứa con gái bỏ mặc gia đình mình và không một lần nhìn lại, nhưng vẫn đảm bảo bản thân nhận được nền giáo dục cô ta mong muốn, là gì?” Tôi gần như không kiềm chế nổi cơn giận khi nói tiếp. “Addie đã từ bỏ tất cả vì em! Điều ít ỏi nhất em có thể làm là thể hiện sự tôn trọng và tình yêu thương mà cô ấy xứng đáng có được.” Gương mặt Sofia méo xệch, hai mắt dâng đầy nước. “Phải, anh biết; em muốn gọi anh là đồ khốn. Cứ làm đi. Chị em vẫn gọi anh như thế ít nhất một lần mỗi ngày, nhưng em biết là anh đúng,” tôi phun ra.

“Em chỉ muốn được bình yên chút thôi. Mọi thứ thật quá sức chịu đựng.” Sofia bắt đầu khóc. “Mỗi lần nhìn thấy chị ấy trên Skype hay nghe tin từ chị ấy, nỗi oán giận trong em lại tăng thêm.”

“Điểm tốt ở Addie đó là cô ấy yêu em đến chết. Không giống anh, người chỉ hơi có thiện cảm với em chỉ vì em là em gái của cô ấy.”

“Em đã làm sai và khiến chị ấy tổn thương. Nhìn thấy chị ấy như thế - em đã hứa sẽ khiến cuộc sống của chị ấy dễ dàng hơn. Em đã hứa sẽ giúp đỡ chị ấy – em phá nát hết mọi thứ rồi.” Sofia nghẹn ngào nói, nước mắt tuôn rơi.

“Thì sao? Sửa chữa đi,” tôi nói. “Addie chỉ muốn ở bên em như trước đây thôi. Bỏ qua đi. Cuộc sống ngắn ngủi lắm. Giờ cả Addie và anh đều hiểu điều đó rồi.”

“Bằng cách nào?” Sofia sụt sịt.

“Anh không biết. Cứ làm thôi,” tôi nói cộc lốc.

“Daimon, anh đâu rồi?” Addie gọi.

“Khỉ thật,” tôi lầm bầm.

“Sao thế?” Sofia hỏi.

“Nếu cô ấy thấy anh ở đây với em khóc lóc thế này, cô ấy sẽ nổi đóa lên mất. Cô ấy sẽ vào vai bà chị lớn và chỉ trích anh cho xem,” tôi càu nhàu.

“Tốt,” Sofia thì thầm và cười khẩy.

“Ừ, cảm ơn, anh cũng thấy thế.”

“Addie? Anh ấy ở trong này nè!”

“Em bán đứng anh,” tôi làu bàu. Sofia nhún vai. Addie bước vào, mắt nheo lại khi nhìn Sofia sau đó lia sang tôi. “Anh đã làm gì?” Em hét lên.

“Anh ấy mắng em, chị Addie,” Sofia lên tiếng.

“Anh mắng em gái của em?” Addie buộc tội. Ôi, chết tôi rồi! Tôi nhìn sang nhóc con phiền phức, đôi mắt con bé lấp lánh ánh cười. Con bé thích việc tôi sắp bị trách móc.

“Cảm ơn nhé,” tôi lầm bầm với Sofia.

“Anh bảo em sửa chữa còn gì,” con bé cười nhăn nhở.

“Phải, nhưng đừng bán đứng anh chứ,” tôi gắt.

“Một trong hai người làm ơn nói cho em nghe chuyện quái gì đang diễn ra được không?” Addie rít.

“Không có gì đâu, em yêu.” Tôi hôn trán em, rời khỏi phòng và đóng cửa lại. Đêm đó tôi ngủ một mình, Addie ở lại với Sofia. Tôi có thể nghe thấy họ cười đùa và kể chuyện cho nhau nghe. Đúng là phụ nữ!

Chủ Nhật, 30 tháng 6, 2019

TÌM LẠI TÌNH YÊU 21


21.
TRỞ VỀ NHÀ

Đúng như các luật sư của tôi dự đoán, chúng tôi đã thắng kiện. Tôi ngồi đó trong khu tòa án cũ kĩ ngột ngạt và nhìn vẻ mặt thẫn thờ của Hugh. Ngay khi phán quyết được đưa ra, tôi đứng dậy và rời khỏi đó. Đã đến lúc trở về New York, và quay lại với cuộc sống của chúng tôi rồi.

“Em phấn khích quá,” Addie nói khi thang máy đưa chúng tôi lên căn hộ.

“Vì sao?”

“Bởi vì, ngốc ạ, em nhớ Drako.” Em nhìn tôi, sửng sốt khi thấy tôi không hề nhớ nó.

“Nó là chó của anh, Addie, dĩ nhiên là anh nhớ nó rồi, nhưng khi em ở gần, anh ngờ rằng nó thèm để ý đến anh đấy,” tôi nói vẻ thất vọng, biết chính xác đó là cảnh tượng sẽ diễn ra một khi cửa thang máy hé mở.

“Anh đang tỏ ra lố bịch đấy.” Em bật cười.

“Phải rồi, người xén lông chó bảo thế kia đấy.”

Ngay khi thang máy dừng lại và cửa mở ra, cảnh tượng tôi đã dự đoán lập tức trở thành hiện thực. Drako chạy về phía chúng tôi nhưng chỉ dừng lại trước mặt Addie. Con chó chết giẫm. Tôi đi qua để lại một người một chó vui vẻ đoàn tụ với nhau.

“Chào mừng trở về, Ngài Evans,” Ana nói khi nhìn thấy tôi.

“Chào bà, Ana.”

“Tôi có chuẩn bị vài món rồi. Ngài có muốn tôi hâm nóng chúng cho ngài không?” Ana hỏi.
“Không, tôi hơi mệt sau chuyến bay,” tôi nói rồi đi thẳng lên lầu để tắm rửa. Sau khi tắm nước nóng dưới vòi sen thật lâu, tôi bước ra khỏi phòng tắm; các bắp cơ giãn ra đôi chút nhưng không hoàn toàn.

“Chào anh,” Addie cất lời từ chỗ giường ngủ, chẳng mặc gì ngoài áo phông thể dục thời trung học của tôi.

“Sao em lại mặc nó? Chẳng phải nó mang lại những kí ức không ra gì sao?” Tôi tựa lên khung cửa và khoanh tay lại.

“Không hẳn,” em nói và nhìn xuống nó. “Em hiếm khi được mặc áo phông thể dục hồi học trung học, nhờ một người đặc biệt nào đó đấy.”

“Ừ, cảm ơn vì đã nhắc anh nhé,” tôi chua chát nói, nhấc người khỏi khung cửa và đi qua em để ngồi xuống ở chiếc ghế dài nhìn ra Sông Hudson.

“Anh có nghĩ đã đến lúc rồi không?” Em nói từ phía sau tôi.

“Đến lúc gì?” Tôi hỏi.

“Đến lúc nói về tất cả mọi chuyện?” Em đáp.

“Mọi chuyện?” Tôi lúng túng hỏi.

“Chúng ta đã nói gì về những chuyện đã xảy ra và nguyên do đâu?” Em khẽ nói.

Giết tôi đi. Tôi thật sự không có tâm trạng cho chuyện này, nhưng tôi biết mình không có lựa chọn thật sự nào trong vấn đề này, tôi đã làm sai và vì thế Addie xứng đáng có được câu trả lời mà em cần.

“Em muốn biết gì hả, Addie?” Tôi hỏi, nhìn ra khung cửa sổ bao quát cảnh vật bên ngoài.

“Sao anh lại nghĩ ra được ý tưởng đó? Ý em là – Chúa ơi, em thật ngốc khi tin vào nó, thế nhưng…”

“Cha của anh,” tôi khẽ nói.

“Cha của anh? Nhưng em tưởng anh bảo rằng anh chưa bao giờ bị ép phải cưới Clara?” Em nói thật nhanh.

“Không phải ông ta đưa ra, nhưng ý tưởng bắt nguồn từ ông ta.” Tôi ngồi tựa ra sau và nhớ về ngày đó; nó vô cùng rõ ràng trong tâm trí tôi.

“Thế quái nào mà ông lại đến đây vậy?” Tôi làu bàu khi cha tôi bước thẳng vào văn phòng mà không hề báo trước. Phải xử lý mấy tên khốn ở Luân Đôn và chuyện sát nhập qui mô lớn còn chưa đủ, tôi lại còn phải đối mặt với cha mình, một cái nhọt cực khó chịu ở mông.

“Hai từ thôi, Clara Stevens.” Ngay khi ông ta nói ra tên cô nàng, cả người tôi như muốn co rúm lại. Cô gái đó quả là lắm vấn đề, mà tôi thì chả muốn dính tới cái nào hết. Hồi trung học, tôi chỉ để ý tới cô ta là vì cô ta hay đe dọa Addie mà thôi. Tôi đảm bảo cô ta sẽ không động được vào em. Clara đã làm tất cả để được ở cạnh tôi. Thậm chí có thời điểm tôi còn nghi ngờ cô ta có theo dõi tôi nữa. Cô ta dai như đỉa và luôn có mặt ở mọi nơi tôi đến.

“Ông có biết tại sao tôi lại được thừa kế công ty thay vì ông không?” Tôi hỏi người cha vô năng, ngu ngốc của mình. Ông nội tôi chưa bao giờ thích con người mà đứa con trai mình đã trở thành, và thậm chí còn không muốn tin tưởng ông ta nữa.

Ông nội đã rất tự hào khi tôi tốt nghiệp đại học với tấm bằng kinh doanh. Ông nhận tôi vào công ty và rèn luyện tôi từ thấp đến cao, bảo rằng tôi phải hiểu được mọi thứ khiến cho công ty vận hành. Bằng cách đó, sẽ không có ai cướp được nó từ tôi.

“Tôi được chọn bởi vì tôi hiểu về kinh doanh còn ông thì không,” tôi rít.

“Daimon, chỉ cần cưới được Clara Stevens, sau đó con sẽ kiếm thêm được rất nhiều tiền,” ông ta nói. Người đàn ông này quả là đui mù hết chỗ nói. Tôi đã khiến công ty của gia đình lớn mạnh gấp ba lần, chứ không chỉ riêng về lợi nhuận, kể từ khi ông nội giao chức CEO cho tôi.

“Tôi không trộn lẫn công việc và các mối quan hệ, hơn nữa, nhà Stevens sẽ sớm tìm tới tôi thôi,” tôi gằn giọng, bởi tôi đang mua dần tài sản của họ nhưng họ lại không hề biết.

“Kết hôn vì tiền đi, Daimon, đừng vì tình. Con không thấy chuyện đã xảy ra với mẹ con và ta à?” Quả là đồ chết giẫm.

“Ông không hề yêu mẹ tôi. Ông đã lợi dụng bà ấy rồi vứt bỏ không thương tiếc. Nếu ông yêu bà ấy, ông sẽ không làm thế với bà ấy,” tôi rít lên.

“Mẹ con chưa bao giờ phù hợp với thế giới của chúng ta. Vậy nên đừng lặp lại sai lầm của ta nữa,” ông ta nói.

“Tin tôi đi, ông già, người tôi cưới sẽ hoàn hảo cho tôi, chứ không phải cho thế giới của chúng ta. Giờ nếu ông không còn gì để nói thì cút ra khỏi văn phòng của tôi,” tôi quát.

Tôi căm ghét ông ta. Phải, ông ta là cha tôi, nhưng khiến mẹ tôi mang thai tôi không có nghĩa là tôi phải thích ông ta. Người đàn ông đó đã biến đời tôi thành địa ngục, lấy đi điều duy nhất quan trọng với tôi, mẹ tôi. Tôi cũng giận cả bà ấy nữa, bỏ lại tôi với một người đàn ông khốn nạn. Món quà duy nhất bà để lại tôi là khiếu âm nhạc. Tôi chơi vĩ cầm, như một đứa con nít ngu ngốc nghĩ rằng bà sẽ nghe được và quay về.

“Anh vừa đi đâu thế?” Giọng nói của Addie khiến tôi giật mình, nhận ra em đang ngồi dưới chân tôi.

“Hồi tưởng.” Tôi đặt tay lên đầu em lúc này đang gối trên đầu gối của tôi.

“Hồi tưởng chuyện gì?” Addie hỏi, nhìn ra ngoài cửa sổ cùng với tôi.

“Ông nội của anh. Ông mất sau năm đầu tiên anh nắm quyền điều hành công ty.”

“Em rất tiếc,” Addie buồn bã nói.

“Hẳn là ông sẽ rất quý em,” tôi khẳng định.

“Anh nghĩ thế à?”

“Anh biết thế.”

“Anh nhớ ông nội,” Addie chỉ ra, quay lại nhìn tôi.

“Mỗi ngày đều nhớ.” Một cách nhàn nhã, tôi vuốt tóc em, mỉm cười với em. Tim tôi hơi nhói lên khi nghĩ về ông và việc tôi nhớ ông nhiều thế nào. Ông chính là hình mẫu người cha thật sự của tôi; ông là người tôi noi theo. Ông đã bảo vệ tôi và chỉ dẫn tôi. Ông nuôi dưỡng âm nhạc trong tôi và rất khó tính mỗi khi tôi làm sai. Phải, tôi nhớ ông. Tôi nhớ ông rất nhiều.

“Tên ông nội là gì?” Addie tiếp tục nhìn tôi.

“Stephan Evans.”

Nói lớn tên của ông nội khiến tôi nhận ra mình mong muốn ông có mặt ở đây để gặp Addie và nhìn thấy tôi thành công nhiều đến thế nào. Không chỉ vì bản thân tôi, mà còn là vì tôi muốn chứng minh rằng ông đã đúng; rằng tôi sinh ra để làm người nối nghiệp ông.

“Anh có muốn chơi đàn không?” Em hỏi, với tay về phía hộp đựng cây vĩ cầm trên chiếc bàn thấp trước mặt. “Cũng lâu rồi anh không chơi đàn đấy.” Em mỉm cười, trao chiếc hộp cho tôi.

Tôi thật may mắn khi có được em. Em biết…em hiểu rõ chơi đàn sẽ giúp xoa dịu nỗi đau đột ngột của tôi. Khốn thật, tôi nhớ ông lão đó quá. Lấy cây vĩ cầm ra, tôi đứng dậy, trong khi Addie ngồi lên chiếc ghế dài phía sau tôi. Đưa nhạc cụ lên cằm, tôi bắt đầu chơi bản nhạc yêu thích của ông; là bản “Requiem” của Mozart.

Ông rất thích mỗi khi cả mẹ tôi và tôi cùng hòa tấu bản nhạc đó cho ông nghe. Tôi thường kéo vĩ cầm đệm theo trong lúc mẹ tôi chơi dương cầm. Tôi nhắm mắt lại và bản nhạc như sống dậy khi tôi kéo đàn. Tôi có thể nhìn thấy ông ngồi đó trên chiếc ghế da cũ màu nâu để quan sát tôi, một nụ cười tự hào hiện ra trên gương mặt ông. Tôi để cho âm nhạc dẫn dắt, thế giới chung quanh hoàn toàn tan đi. Tôi chơi đàn như điên loạn, âm nhạc đen tối và ghê gớm vang vọng quanh tôi. Tôi cứ chơi và chơi, thời gian như ngừng lại. Giai điệu đầy kiêu ngạo của Mozart cứ thế tiếp tục, cho đến khi bản nhạc kết thúc. Tôi dừng lại, hạ cây vĩ cầm xuống một bên. Có tiếng sụt sịt khe khẽ vang lên bên tai. Tôi xoay lại và thấy Addie đang khóc.

“Addie,” tôi quỳ xuống cạnh em.

“Daimon,” em thì thầm và vòng hai cánh tay quanh người tôi. Vòng tay ngọt ngào, ấm áp của em xoa dịu tôi, trong khi lẽ ra tôi nên là người xoa dịu em mới phải.

“Sao em lại khóc?” Tôi hỏi lúc kéo người ra.

“Anh cũng đang khóc mà,” em thì thầm và lau đi những giọt nước mắt lặng lẽ của tôi.

“Anh là Daimon Evans. Anh không khóc lóc,” tôi cười nhăn nhở.

“Anh nói đúng,” em sụt sịt. “Em quên mất.” Em lại kéo tôi vào lòng và ôm lấy tôi trong lúc tôi âm thầm khóc thương ông nội, người mà tôi nhớ hơn bất kì ai khác.